Chương 918: Nguyên vẹn


Dương Minh bật Tv lên mà xem thời sự giống như đang ở nhà mình vậy.
Đài truyền hình đang đăng tin về vụ án Quỷ, chẳng qua vì không làm quần chúng nhân dân hoảng loạn nên không nói rõ ràng, chỉ nói người dân tối có lái xe thì phải chú ý an toàn
Dương Minh bật mấy kênh khác nhưng không thấy chương trình gì hay, hắn vừa định tắt đi thì có tiếng bước chân đi xuống, còn cả tiếng quát yêu kiều của Vương Tiếu Yên: "Dương Minh, mặt anh dày nhỉ? Dám coi đây là nhà mình ư?"
Thấy Dương Minh dựa lưng vào ghế mà xem Tv, Vương Tiếu Yên đúng là rất bực.
Dương Minh xấu hổ tắt Tv rồi nói: "Tôi ngồi đợi cô nên hơi chán, vì vậy bật Tv"
"Đây là nhà tôi cơ mà. Ở nhà người khác mà anh tùy tiện như vậy à?" Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Hắc, qua đêm nay đây là nhà ai còn không biết" Dương Minh đáp lại một câu.
"Ý anh là?" Vương Tiếu Yên nhíu mày nói.
"Không có gì. Cô thu thì là tình nhân của tôi, vậy nhà cô cũng là nhà tôi mà" Dương Minh mặt dày cười nói.
"Chờ thắng rồi nói" Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói vậy cũng không thể phản đối, hậm hực nói: "Chẳng qua nếu anh thua thì đừng quên là phải dọn nhà đi đó"
"Được" Dương Minh nhếch miệng cười cười: "Điều kiện của cô rất công bắng. Chỉ là cô có biết tôi là thằng đàn ông rất tự trọng không?"
"Có quan hệ gì với tôi?" Vương Tiếu Yên không hiểu ý của Dương Minh: "Tôi đã nói rồi, anh mà thắng thì tôi là tình nhân của anh"
"Không, không. Cô hiểu sai rồi. Không phải là cô chê tôi, mà là tôi chê cô"
"Có ý gì?" Vương Tiếu Yên nhướng mày trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Ý tôi rất đơn giản. Tôi không thích kẻ đã làm còn ra vẻ nguyên vẹn. Tôi đây sẽ chơi với cô một lần, nếu không phải thì xin lỗi, cô không có chút hấp dẫn nào" Dương Minh thản nhiên nói.
Vương Tiếu Yên đỏ mặt rồi lộ ra vẻ tức giận. Mới đầu nàng còn không biết ý của Dương Minh, nhưng sau đã hiểu được. Dương Minh này ám chỉ nàng còn trinh hay không?
"Tôi không thèm trả lời" Vương Tiếu Yên có chút tức giận nói.
"Vậy cũng được, tôi đi. Tôi không muốn phí công với cô" Dương Minh nói xong liền ra vẻ muốn đứng dậy.
Vương Tiếu Yên liền khẩn trương. Nàng khó khăn lắm mới khiến Dương Minh đồng ý đấu với mình, hơn nữa còn nghĩ được phương pháp chỉnh hắn, sao nàng có thể dễ dàng buông tha Dương Minh.
"Anh đừng đi" Vương Tiếu Yên vội vàng nói.
"Không đi? Nhìn cô nhất định là không còn nguyên, tôi ở đây cũng chẳng có gì thú vị" Dương Minh đứng lên đi tới cửa.
"Quay lại" Vương Tiếu Yên thở hổn hển nói: "Tôi còn không được sao?"
"Đương nhiên là được" Dương Minh cố nhịn cười xoay lại ra vẻ không tin mà nói: "Có phải hay không thì tôi phải kiểm tra mới được. Nếu không mắc lừa thì sao?"
Vương Tiếu Yên nghe vậy liền rất giận: "Cút. Tôi nói còn là còn. Muốn kiểm tra thì chờ thắng tôi thì muốn làm gì thì làm"
"Được, tôi tạm tin cô. Tỉ thí ở đâu?"
"Chúng ta ra ngoại thành đi" Vương Tiếu Yên suy nghĩ một chút rồi nói: "Đi ngay bây giờ"
"Ra ngoại thành, tôi thích dã chiến"
Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh. Nàng thầm nghĩ lát cho hắn biết lợi hại.
Dương Minh không thèm để ý. Trong mắt hắn, Vương Tiếu Yên là con cừu chờ bị làm thịt.
"Cô không sợ bị cảm chứ?" Dương Minh chỉ mái tóc còn chưa khô của Vương Tiếu Yên: "Đừng để lúc đó bị thua rồi kiếm lý do mình bị cảm để thoái thác"
"Hừ, tôi chưa bao giờ cần lý do. Tôi sợ anh thua sẽ lấy cớ" Vương Tiếu Yên hừ lạnh nói.
"Tôi lấy lý do? Tôi thua thì cùng lắm là chuyển nhà thôi. Đâu có như cô" Dương Minh cười ha hả nói.
"Anh không đổi ý là hay rồi" Vương Tiếu Yên cười lạnh một tiếng. Hừ hừ, lát nữa phải đánh gãy chân tên này.
Dương Minh không nói gì nữa. Nếu Vương Tiếu Yên thích đấu thì đấu, ai sợ ai.
Ra khỏi biệt thự, hai người lên xe. Vương Tiếu Yên ngồi ở vị trí tay lái phụ. Lần này nàng không dại gì mà đi bộ. Ngoại thành xa như vậy mà.
"Lái xe đi" Vương Tiếu Yên đóng cửa xe rồi nói với Dương Minh.
Dương Minh gật đầu khởi động xe rồi nói: "Cô nói địa điểm đi, nếu không tôi tùy tiện tìm một điểm rồi cô nói không đúng, không phát huy được thì thôi rồi"
"Hừ, tôi là người như vậy sao?" Vương Tiếu Yên cảm thấy Dương Minh đang muốn chế nhạo mình: "Vương Tiếu Yên này nói được làm được"
"Vậy núi Tây Tinh đi, ở đó ít người" Dương Minh nói: "Bây giờ chắc không có ai đi ngang qua"
Vương Tiếu Yên nghe xong liền gật đầu: "Đi đó đi, anh đừng có bỏ chạy là được rồi"
"Tôi, bỏ chạy? Nực cười" Vương Tiếu Yên cười ha hả rồi lái xe rời đi.
"Cười hay không thì đến lúc đó mới biết" Vương Tiếu Yên không yếu thế, nàng sợ Dương Minh đổi ý nên nói khích.
Dương Minh sao không biết mục đích của Vương Tiếu Yên? Chẳng qua hắn không hề giận mà trêu đùa cô ả cho đỡ buồn chán.
"Tôi nói Tiểu Yên, hai ta lập tức sẽ thành tình nhân thì cũng nên hiểu về nhau chứ?" Dương Minh không có việc gì nên bắt đầu tìm chuyện để nói.
"Cái gì mà Tiểu Yên, buồn nôn quá" Vương Tiếu Yên đỏ mặt. Lớn như vậy mà chưa có người đàn ông nào gọi nàng như vậy, nàng vừa tức nhưng lại có cảm giác hơi lạ.
"Buồn nôn? Sao lại như vậy, cô chẳng lẽ thấy tên của mình rất xấu ư?" Dương Minh giả vờ giật mình: "Tên do bố mẹ đặt, cô không có quyền chọn đâu"
"Cút" Vương Tiếu Yên rất tức. nàng nói chính là cách gọi của Dương Minh làm nàng buồn nôn, mà không phải tên của mình xấu. mặc dù biết Dương Minh đang trêu chọc mình nhưng nàng không có biện pháp gì.
"Hắc hắc, nói chuyện đi, từ đây đến địa điểm mất hơn nửa tiếng mà" Dương Minh nói tiếp.
"Nói gì" Vương Tiếu Yên không muốn để ý Dương Minh nhưng lại sợ làm thế hắn tức nên sẽ từ chối tỷ thí, vì vậy đành phải trả lời lấy lệ.
"Sao tôi chưa thấy bố mẹ cô nhỉ?" Dương Minh rất tò mò về thân thế của Vương Tiếu Yên nên thử hỏi.
Vương Tiếu Yên hơi nấc lên, một lúc sau mới nói: "Tôi không có mẹ. Từ khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi đã bỏ tôi đi"
Những lời này Vương Tiếu Yên vốn không muốn nói với Dương Minh, nhưng nàng lại không muốn tùy tiện lấy mẹ mình ra làm trò đùa nên phải nói thật.
"Hả. xin lỗi" thấy vẻ mặt Vương Tiếu Yên không tốt, Dương Minh vội vàng xin lỗi. Hắn không ngờ lại làm Vương Tiếu Yên đau lòng như vậy.
"Không có gì. Tôi quen rồi" Vương Tiếu Yên lắc đầu nói.
"Vậy bố cô đâu?" Dương Minh biết Vương Tiếu Yên bây giờ rất buồn nên dễ dò xét bí mật"
"
Bố tôi?" Vương Tiếu Yên lắc đầu cười khổ nói: "Tôi không muốn nhắc đến ông ấy"
Nàng nghĩ mình có thể thành vật hi sinh vì lợi ích của gia tộc, Vương Tiếu Yên sao có thể vui được. Lấy một người không quen biết, Vương Tiếu Yên không muốn chấp nhận.
Dương Minh nghe Vương Tiếu Yên nói như vậy liền lắc đầu cười khổ. Vương Tiếu Yên có khác gì không nói, không có chút tin tức nào có tác dụng cả.
Dương Minh không còn cách nào khác đành phải nói: "
Đúng, cô ở Tùng Giang làm gì, đi học sao?"
"
Ừ, đi học" Vương Tiếu Yên thản nhiên nói.
"
Học trường nào thế?" Dương Minh hỏi tiếp.
"
Giống anh, đại học Tùng Giang" Vương Tiếu Yên đáp.
"
Sao tôi chưa thấy cô nhỉ?" Dương Minh có chút tò mò. Thì ra Vương Tiếu Yên là bạn học của mình.
"
Không học cùng khu mà" Vương Tiếu Yên nói.
"
Ồ, ra là vậy" đại học Tùng Giang có mấy khu nhà học, Dương Minh cũng biết, chẳng qua trước kia Lý Nhất Tầm hình như cũng nói Vương Tiếu Yên là sinh viên trường đại học Tùng Giang. Chẳng qua lúc đó Dương Minh không để ý đến Vương Tiếu Yên nên không nhớ.
"
Chẳng lẽ anh theo đuổi tôi mà không điều tra gì sao?" Vương Tiếu Yên tự nhiên không tin Dương Minh không hoàn toàn biết gì về mình nên châm chọc nói. Nàng nghĩ Dương Minh đây là đang muốn lại gần mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #918


Báo Lỗi Truyện
Chương 918/2205