Chương 917: Không cố ý


Lý di nấu ăn khá ngon. Mặc dù trong tủ lạnh không có nhiều thức ăn nhưng một bát mì nóng hổi đi lên cũng khiến của Trần Mộng Nghiên và Dương Minh đều thèm thuồng.
Chu Giai Giai đúng là rất đói nên cầm bát ăn. Bát mì rất nhanh đã hết.
"Ngon quá" Chu Giai Giai không nhịn được mà khen: "Em còn nhớ lúc nhỏ học một bài văn tên là một bát mì Dương xuân, chẳng qua phương bắc hiếm có loại mì Dương xuân này. bây giờ ăn được đúng là mùi vị em vẫn tưởng tượng"
"Cô thích ăn là được rồi, về sau tôi sẽ thường xuyên nấu" Lý di nghe Chu Giai Giai khen liền vui vẻ nói: "Quê tôi ở Thượng Hải cho nên cũng biết nấu món này. Chẳng qua phương Bắc đúng là không có loại mì Dương xuân"
"Lý di, xem ra làm thuê cho cháu là thui chột tài năng của cô. Cô mà mở quán thì một tháng lãi rất nhiều"
"Tôi không được đâu, tôi không biết kinh doanh. Nếu mở quán chắc lỗ vốn" Lý di vội vàng nói: "Tôi cảm thấy bây giờ rất tốt"
Chu Giai Giai ăn xong, Lý di cầm bát đi. Dương Minh nhìn đồng hồ thấy Trần Mộng Nghiên và Chu Giai Giai nên đi nghỉ vì thế nói: "Mộng Nghiên, em ở đây với Giai Giai. Còn chỗ Trần thúc."
"Em đã gọi điện cho bố là mình sẽ không về" Trần Mộng Nghiên nói.
"Ừ, vậy anh đi về đây" Dương Minh nói xong liền vẫy vẫy tay với Chu Giai Giai: "Giai Giai, em ngủ ngon đó"
Chu Giai Giai đỏ mặt, cúi đầu lí nhí nói: "Anh đi cẩn thận"
Dương Minh gật đầu, hắn cũng muốn cho Chu Giai Giai thời gian làm quen với cuộc sống này. bây giờ có Trần Mộng Nghiên tâm sự với Chu Giai Giai, đây là biện pháp rất tốt.
Dương Minh ra ngoài liền đi đến nhà Vương Tiếu Yên. Hắn thấy biệt thự đã sáng đèn, xem ra Vương Tiếu Yên đã về.
Dương Minh ấn chuông cửa nhưng thấy một lúc không ai ra mở cửa. hắn đúng là hơi giận.
Mẹ nó chứ, con ranh này bảo mình sang tìm bây giờ ấn chuông cửa lại không mở? Đèn sáng cơ mà.
Dương Minh nhìn hàng rào nhà Vương Tiếu Yên, hàng rào này quá đơn giản với hắn. Dương Minh nhún người nhảy vào trong.
Cửa biệt thự khóa thì quá đơn giản với Dương Minh, hắn dùng chìa khóa vạn năng mở cửa rồi nghênh ngang đi vào.
Nếu Vương Tiếu Yên không chào đón hắn, vậy hắn sẽ làm chủ nhân nơi này.
"Người đâu?" Dương Minh thấy phòng khách trống trơn không thấy Vương Tiếu Yên đâu. Vương Tiếu Yên không ở nhà sao? Vì thế Dương Minh gọi: "Vương Tiếu Yên, có nhà không đó?"
Nhưng không thấy đáp lại, Dương Minh không có cách nào đành dùng dị năng nhìn quanh. Tầng một không, tầng hai? Mẹ nó chứ, không phải chứ, cô ả Vương Tiếu Yên này không ngờ đang tắm?
Da tay trắng nõn, bộ ngực xinh đẹp, còn cả hình xăm con bướm ở mông, Dương Minh lập tức có phản ứng.
Dương Minh lắc đầu cười khổ một tiếng. Lần đầu tiên thấy Vương Tiếu Yên ở nhà Triệu Oánh, hắn không có phản ứng mạnh như vậy mà. Tâm cổ của Lam Lăng đúng là hại người, không biết từ lúc nào đã biến thành kẻ háo sắc.
Chẳng qua Dương Minh liền tìm một lý do cho sự háo sắc của mình.
Cô tắm rửa bị tôi nhìn không trách được tôi. Ai bảo cô gọi tôi đến đây.
Vương Tiếu Yên đang tắm thì đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, chẳng qua lại không cảm thấy gì không đúng. Nàng lắc đầu rồi tiếp tục tắm.
Dương Minh nhìn mấy lần mới thu ánh mắt về.
Dương Minh càng lúc càng tò mò về thân phận của Vương Tiếu Yên.
Mới đầu hắn còn tưởng là một cô gái làng chơi, chẳng qua bây giờ xem ra Vương Tiếu Yên không hề đơn giản như vậy. Hình con bướm trên mông Vương Tiếu Yên có phải là dấu hiệu của tổ chức nào không?
Nghĩ đến đây Dương Minh đột nhiên cảm thấy rất có khả năng. Hắn cũng vứt suy nghĩ Vương Tiếu Yên là loại cho hàng ngàn thằng cưỡi ra khỏi đầu. Vương Tiếu Yên trông rất hoàn mỹ, dáng người hơi lùn chút, ngực nhỏ chút, mông nhỏ chút, không có khuyết điểm gì.
Dương Minh sợ nhìn tiếp sẽ không nhịn được nên thu ánh mắt lại cố làm mình đừng suy nghĩ đến. Nhưng dáng người của Vương Tiếu Yên cứ quanh quẩn trong đầu hắn.
Dương Minh lắc đầu ngồi ở phòng khách mà chờ Vương Tiếu Yên tắm xong và đi ra. Sô pha phòng khách ở ngay đối diện cửa phòng tắm. Vì vậy chỉ cần Vương Tiếu Yên đi ra là Dương Minh có thể thấy.
Dương Minh ngồi một lát thì thấy trong phòng tắm có tiếng hát, không ngờ lại là bài" Hát khi tắm" Dương Minh nghe xong đúng là không biết nói gì. Vương Tiếu Yên hát ư?
Dương Minh đang suy nghĩ thì" két" một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra. Vương Tiếu Yên trần truồng từ trong đi ra, trên tay cầm lấy khăn lông lau tóc, vừa lau vừa hát.
"Hả" Dương Minh trợn mắt há mồm, chẳng lẽ hắn gặp được mỹ nữ tắm tiên trong truyền thuyết? Dương Minh dụi mắt, không sai, mình không dùng dị năng mà sao lại thấy Vương Tiếu Yên trần truồng? Không phải. cô ả không mặc quần áo đó chứ?
Vương Tiếu Yên là cô gái không để ý mấy chuyện vặt này, nếu không ở nhà Triệu Oánh cũng không bị Dương Minh thấy nhiều lần như vậy. Vương Tiếu Yên đi tắm không mang theo quần áo để thay. Nàng đều là ra khỏi phòng tắm, về phòng mình mà đổi.
Dù sao nhà chỉ có mình nàng nên không cần quá cẩn thận. Vương Tiếu Yên vừa lau tóc vừa đi về phía phòng ngủ.
Nhưng mới đi được hai bước Vương Tiếu Yên đột nhiên dừng lại. Không đúng, trên ghế hình như có thêm một người.
Vương Tiếu Yên nhìn chằm chằm về phía ghế rồi kêu lên, sau đó vô thức dùng tay che chỗ bí ẩn của mình lại.
"Anh, anh vào bằng cách nào?" Vương Tiếu Yên kêu lên.
"Tôi ấn chuông một lúc không ai mở cửa, tôi trèo cửa sổ đi vào" Dương Minh tự nhiên không thể nói sự thật rồi.
Vương Tiếu Yên muốn phát điên rồi. Dương Minh này là quỷ hay sao mà không một tiếng động mà vào rồi xuất hiện trước mặt mình. Vương Tiếu Yên đột nhiên nghĩ đến mình không mặc quần áo, nàng chạy vù vào phòng tắm đóng sầm cửa lại.
Dương Minh nhún vai thầm nghĩ đừng trách tôi. Cô không mặc đồ chạy loạn, tôi chỉ vô tâm mà thấy thôi.
Vương Tiếu Yên đúng là muốn giết chết Dương Minh. Người này không ngờ thấy hết cơ thể mình. Vương Tiếu Yên nghiến răng nghiến lợi muốn móc mắt Dương Minh ra.
Khóa cửa phòng tắm, Vương Tiếu Yên vỗ vỗ ngực rồi thầm nghĩ nên đối phó với Dương Minh như thế nào. Thiên đường có cửa mà không đi mà chạy tới địa ngục.
Vương Tiếu Yên này dễ ăn hiếp như vậy sao? Nàng vốn chỉ định cho Dương Minh một bài học nhưng bây giờ cơ thể đã bị tên dê xồm này xem, Vương Tiếu Yên sao có thể dễ dàng tha cho Dương Minh?
Một lúc sau Vương Tiếu Yên mới lấy lại bình tĩnh. Nhưng nàng đã quyết định lát nữa nếu có cơ hội thì sẽ phải cho Dương Minh thành thái giám. Nếu không không thể giải cơn hận trong lòng.
Chẳng qua Vương Tiếu Yên đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng. Ở phòng tắm không có quần áo để thay. Quần áo của nàng để ở phòng ngủ mà.
Mà Dương Minh ngồi bên ngoài thì nàng không thể về phòng ngủ mà.
"Dương Minh, anh xuống dưới, tôi phải về phòng ngủ thay đồ" Vương Tiếu Yên cố làm cho mình bình tĩnh một chút, không thể để Dương Minh biết nàng muốn hại hắn.
"Ồ, được" Dương Minh cũng không phải loại người thích nhìn trộm kẻ khác, vừa nãy chỉ là tình cờ mà thôi. Dương Minh không đoán trước sẽ như vậy mà, nên hắn lập tức đồng ý xuống lầu.
Vương Tiếu Yên nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, đợi một lúc không thấy âm thanh rồi mới lặng lẽ mở một khe hở ra nhìn thì không thấy Dương Minh ở bên ngoài.
Vương Tiếu Yên thở phào nhẹ nhõm mở cửa phòng chạy nhanh về phòng mình. Sau khi vào phòng, nàng khóa chặt cửa lại.
Vương Tiếu Yên vỗ ngực và mặc quần áo. Lát nữa nàng phải cho tên Dương Minh kia biết thế nào là lễ độ.
Vương Tiếu Yên tức giận mà nghĩ như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #917


Báo Lỗi Truyện
Chương 917/2205