Chương 916: Chúng ta về nhà


"Ha ha, bây giờ siêu thị vẫn mở mà" Dương Minh cười nói: "Anh không biết con gái thích mặc như thế nào nên mua tạm cái. Xấu quá cũng đừng chê đó"
Chu Giai Giai rất vui, nàng đâu có chê xấu. Đây là chiếc áo đầu tiên mà Dương Minh mua cho nàng, dù nó xấu hay đẹp thì nàng vẫn rất vui. Đây là kỉ niệm mà.
"Đẹp đó" Trần Mộng Nghiên mở áo lông mà Dương Minh mua rồi nói: "Giai Giai, em cảm thấy thế nào?"
"A, em thấy rất đẹp. Em vừa lúc chưa có áo lông, em không cần mua nữa rồi"
Thực ra với điều kiện kinh tế nhà Chu Giai Giai, nàng sao có thể không có áo mặc. Chẳng qua Chu Giai Giai nói vậy để lấy lý do để về sau mình hay mặc áo này mà thôi.
Chu Giai Giai mặc khá hợp, Trần Mộng Nghiên cười nói: "Dương Minh, anh coi như hiểu dáng người của Giai Giai đó nhỉ?"
"Hắc hắc, giống em mà" Dương Minh đã có quyết định phải đối xử bình đẳng với mọi người.
Trần Mộng Nghiên sao không biết nên trừng mắt nhìn Dương Minh rồi cầm tay Chu Giai Giai ra ngoài. Chu Giai Giai tuy nằm viện hơn tháng nhưng tay chân không ảnh hưởng gì. Chẳng qua do nhiều ngày không ăn cơm, chỉ có truyền dịch nên khiến nàng cảm thấy người như bay bay.
Chu Giai Giai vào viện thì đồ mang theo cũng không nhiều. Vì thế Lý di chỉ xách một túi nhỏ là hết.
Dương Minh muốn cầm giúp Lý di, nhưng chị ta từ chối: "Nhẹ thôi mà, không cần đâu"
Dương Minh cũng không miễn cưỡng làm gì. Làm việc này là trách nhiệm của Lý di. Hắn mà không cho chị ta làm, chị ta lại tưởng hắn không hài lòng với công việc của mình.
Chu Giai Giai thấy mình như đang nằm mơ vậy? Nàng đã là một thành viên trong này?
Dương Minh lái xe chạy đến tiểu khu gần trường học, Chu Giai Giai càng thêm kinh ngạc. nàng chưa đến đây bao giờ mà? Đây là đâu?
Dương Minh dừng xe trước cửa một ngôi biệt thự rồi nói: "Xuống xe thôi, chúng ta đến nhà rồi"
"Về nhà" Chu Giai Giai có chút kinh ngạc nhìn ngôi biệt thự trước mặt, nàng chưa đến đây mà: "Đây là?"
"Đúng là nơi này" Trần Mộng Nghiên mở cửa xe đi xuống. nàng cầm tay Chu Giai Giai rồi nói: "Chúng ta vào thôi"
"Ồ" Chu Giai Giai bị Trần Mộng Nghiên kéo tay nên mơ mơ màng màng đi vào biệt thự.
Trần Mộng Nghiên có chìa khóa nhà nên khi Dương Minh đi đỗ xe, nàng đã kéo Chu Giai Giai vào biệt thự.
Chu Giai Giai không thể tin nhìn biệt thự xinh đẹp trước mặt, nàng không nhớ được mình đã cùng Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đã cùng ở đây từ lúc nào.
"Vào xem phòng của em đi"
Trần Mộng Nghiên thấy Chu Giai Giai kinh ngạc như vậy liền có chút buồn cười.
Khó trách, Chu Giai Giai đột nhiên tỉnh lại rồi quên chuyện hơn năm vừa rồi, sau đó có người nói cô ta có bạn trai. Có ai là không kinh ngạc chứ.
Chu Giai Giai càng khó hiểu, ở đây có phòng của nàng, xem ra nàng nhất định đã ở đây. Sao nàng không nhớ.
Ký ức quan trọng như vậy mà sao nàng lại không nhớ nhỉ? Cả" đêm đầu tiên" của nàng và Dương Minh, sao nàng không nhớ?
Đúng là đáng chết, trí nhớ quý giá như vậy sao nàng không có chút ấn tượng nào?
Cũng không trách Chu Giai Giai nghĩ đến đến" đêm đầu tiên đó" . Ba người đã ở cùng nhau, nếu nàng chưa từng. với Dương Minh thì đúng là lạ.
Khi Trần Mộng Nghiên mở cửa một căn phòng trên tầng hai thì Chu Giai Giai như chết đứng. Bố trí trong căn phòng này giống hệt phòng của nàng ở Đông Hải.
Xem ra đây đúng là phòng của mình. Chu Giai Giai thở dài nghĩ đúng là mình mất trí rồi, đây là cách giải thích đúng đắn nhất.
Chẳng qua dù mất trí thì đây vẫn là kết quả nàng mong đợi. Bây giờ đã là bạn gái của Dương Minh, nàng còn mong gì nữa.
"Mộng Nghiên tỷ, trước kia có chuyện gì vậy sao em không nhớ?" Chu Giai Giai thở dài nói: "Em bây giờ không biết đối mặt với Dương Minh như thế nào"
"Hì hì, là như thế này." Trần Mộng Nghiên nói: "Không có gì đâu, em trong lúc nhất thời chưa thích ứng, nhưng ở chung một thời gian là quen mà"
Trần Mộng Nghiên cũng hiểu tâm trạng của Chu Giai Giai lúc này. đột nhiên biến thành bạn gái của Dương Minh, có lẽ Chu Giai Giai chưa chuẩn bị về tâm lý.
Dương Minh đỗ xe xong rồi cùng Lý di vào biệt thự. Sau đó Dương Minh bảo Lý di vào một phòng ở tầng một mà nghỉ.
Lý di rất vui vì đã tìm được một công việc ổn định trong thời buổi khó khăn này.
"Đúng, Giai Giai chưa ăn cơm. Lý di, lát nữa cô xuống phòng bếp xem có gì nấu không, cô nấu cho Giai Giai" Dương Minh nói với Lý di.
"Tôi xuống xem làm món ăn nhiều dinh dưỡng cho cô Giai Giai" Lý di nói.
Dương Minh có chút sửng sốt rồi vui vẻ nói: "Lý di, cô biết nấu cơm à?"
"Sao lại không biết?" Lý di nói: "Anh thuê tôi làm bảo mẫu, nếu tôi không biết nấu cơm thì sao có thể làm được"
"Vậy thì tốt quá" Dương Minh nói: "Sau này chúng tôi được ăn toàn món ngon rồi"
"Chỉ sợ tôi làm không ngon, không hợp khẩu vị của anh" Lý di vội vàng nói.
"Lý di, cô bảo cháu là Dương Minh hay Tiểu Dương là được. Gọi anh Dương như vậy thì xa lạ lắm"
"Vậy không được" Lý di thấy không tiện lắm.
"Chỉ là cách gọi thôi mà, không có gì đâu" Dương Minh cười nói: "Cô gọi cháu như vậy, cháu không quen"
"Được rồi, vậy tôi gọi là Dương Minh"
"Đúng, trong tủ lạnh ở bếp có trứng gà, còn có gì thì cháu không rõ. Cô tự xuống xem xem." Dương Minh nói.
"Ừ, để tôi xuống xem" Lý di gật đầu rồi đi đến nhà bếp.
Dương Minh lên lầu đi vào phòng của Chu Giai Giai. Bây giờ Trần Mộng Nghiên và Chu Giai Giai đang ở trong. Dương Minh gõ cửa, người ra mở cửa là Trần Mộng Nghiên. Thấy Dương Minh, Trần Mộng Nghiên nhỏ giọng nói: "Dương Minh, anh ra ngoài, em nói chuyện với anh một chút"
Dương Minh gật đầu lắc mình để Trần Mộng Nghiên đi ra. Trần Mộng Nghiên đóng cửa lại, hai người đi đến cuối hành lang.
"Dương Minh, xin lỗi" Trần Mộng Nghiên nói.
"Sao lại xin lỗi?" Dương Minh có chút buồn bực hỏi.
"Ở trong bệnh viện em nói Chu Giai Giai là bạn gái anh, hơn nữa bình thường chúng ta cũng sống cùng nhau" Trần Mộng Nghiên nhỏ giọng nói: "Cô ấy mất trí nhớ, em thấy cô ấy có tình cảm thật sự với anh nên mới nói như vậy"
Trần Mộng Nghiên nói điều này thì Dương Minh đã biết từ lúc ở bệnh viện. Nhưng bây giờ Trần Mộng Nghiên nói như thế, Dương Minh giả vờ giật mình mà nói: "Mộng Nghiên, làm như vậy không tốt đâu"
Dương Minh thực ra lại thầm nói" Mộng Nghiên ngoan quá, em làm rất tốt, đáng khen ngợi"
"Em cũng biết như vậy là không tốt mấy nhưng dù sao trước đó anh đã hứa với Chu Giai Giai, hơn nữa cô ấy cũng thích anh. Em sợ cô ấy mất trí nhớ nên." Trần Mộng Nghiên không nói thêm, dù sao câu tiếp theo chỉ là nàng đoán.
"Sẽ cạnh tranh với em hả?" Dương Minh sao không biết tâm tư của Trần Mộng Nghiên nên cười nói.
Bị Dương Minh nói trúng suy nghĩ, Trần Mộng Nghiên hơi đỏ mặt mà nói: "Đúng thì sao?"
"Ha ha, không có gì"
Dương Minh cầm tay Trần Mộng Nghiên rồi nói: "Em nghĩ cho anh nên mới làm thế, anh sao có thể trách em"
"Vậy thì tốt quá" Trần Mộng Nghiên thở phào nhẹ nhõm rồi nói: "Chu Giai Giai có thể còn không quen nên không biết đối mặt với anh như thế nào. Vì vậy tối nay anh đừng ở đây, em nói chuyện với cô ấy"
Dương Minh gật đầu nói: "Vậy cũng được" Tối nay hắn có chuyện nhưng vẫn hơi buồn bực. Hắn vốn định tối nay. cùng Trần Mộng Nghiên, nhưng bây giờ xem ra chỉ có thể như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #916


Báo Lỗi Truyện
Chương 916/2205