Chương 915: Dám tỷ thí không?


"Ai cần anh mua" Vương Tiếu Yên hừ lạnh một tiếng mà nói.
Nhưng nhân viên thu ngân lại nghĩ hai người đang cãi nhau nên không để ý, rất nhanh tính giá tiền rồi nói: "Tổng cộng là 3684 tệ"
"Đây" Dương Minh đưa thẻ ngân hàng cho nhân viên thu ngân, điều này làm Vương Tiếu Yên đang chuẩn bị trả tiền càng thêm giận.
Hơn nữa dù là nàng trả thì cũng không biết nên trả bao nhiêu. Bởi vì trong đó có cả tiền áo của Dương Minh mà.
Nhân viên thu ngân cầm thẻ thanh toán và đưa cho Dương Minh ký tên rồi đưa cho bọn họ mấy cái túi để nhét áo vào.
"Đi thôi" Dương Minh đưa chiếc túi lớn cho Vương Tiếu Yên, hắn dùng túi nhỏ nhét áo lông cho Chu Giai Giai vào.
Vương Tiếu Yên tức tối cầm lấy túi nhét áo của mình vào. Vương Tiếu Yên vốn không muốn lấy chiếc áo này, nhưng đây lại là chiếc cuối cùng trong mẫu mà nàng thích. Nếu hôm nay không lấy thì mai sẽ có người khác mua thì sao?
Cho nên Vương Tiếu Yên mặc dù tức giận nhưng không thể làm gì được. Nàng chuẩn bị đợi sau khi ra cửa sẽ nói với Dương Minh. Ra khỏi cửa hàng, Vương Tiếu Yên lạnh giọng nói với Dương Minh: "Anh chờ chút"
"Chuyện gì vậy?" Dương Minh sửng sốt dừng lại.
"Dương Minh, lát nữa chúng ta nói chuyện một lát được không?"
"Nói chuyện, được đó"
Hai người ra khỏi siêu thị, đến bãi đỗ xe Dương Minh nói: "Vào xe tôi nói chuyện, bên ngoài khá lạnh"
Vương Tiếu Yên do dự một chút rồi nói: "Được rồi, anh dẫn đường đi" nàng mặc dù không thích đi nhưng lại nghĩ Dương Minh cũng không thể làm gì được mình mà. Hơn nữa nếu Dương Minh dám làm loạn thì Vương Tiếu Yên sẽ trực tiếp giết hắn hoặc cho một bài học nhớ đời. Vương Tiếu Yên rất tự tin vào thân thủ của mình.
Dương Minh gật đầu mở cửa xe mời Vương Tiếu Yên vào trước.
Sau khi Vương Tiếu Yên lên xe, Dương Minh đóng cửa rồi mới lên xe.
"Có chuyện gì cần nói ư?" Dương Minh cười cười bật điều hòa.
"Dương Minh, anh rốt cuộc muốn làm gì?" Vương Tiếu Yên lạnh lùng nói: "Anh không cảm thấy mình quá vô sỉ ư?"
"Vô sỉ? Sao tôi lại vô sỉ?" Dương Minh dù như thế nào cũng không thấy mình sửa nhà chỉ ảnh hưởng đến nghỉ ngơi của Vương Tiếu Yên thôi mà, đâu có vô sỉ?
"Anh." Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh không thừa nhận nên tức tối nói: "Chính anh làm gì thì phải biết chứ?"
"Tôi chỉ sửa nhà ảnh hưởng đến cô nghỉ ngơi thôi mà? Cô cần gì phải như vậy?"
Nghe Dương Minh nói đến chuyện sửa nhà, Vương Tiếu Yên càng tức giận. Nếu Dương Minh ngoan ngoãn nhận sai thì còn cho qua, nàng không để ý đến. Nhưng bây giờ Vương Tiếu Yên rất giận. Vương Tiếu Yên hừ lạnh một tiếng: "Dương Minh, anh giỏi đó. Anh không phải muốn có được tôi sao? Tôi bây giờ cho anh cơ hội"
"Có được cô?" Dương Minh có chút kinh ngạc.
Chẳng qua vẻ mặt ngạc nhiên của Dương Minh lại bị Vương Tiếu Yên coi là háo sắc, càng chán ghét nói: "Chúng ta tỉ thí, nếu anh thắng thì tôi làm bạn gái của anh. Tình nhân cũng được"
"Hả" Dương Minh trợn mắt há mồm nhìn Vương Tiếu Yên.
"Hừ, anh đừng vội đắc ý. Nếu anh không thắng được tôi thì cứ liệu hồn" Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh như vậy lại nghĩ hắn cao hứng, lạnh lùng nói: "Anh nếu thua thì dọn nhà ngay và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi"
Đắc ý, mình đâu có? Dương Minh cười khổ một tiếng. Cô ả muốn làm bạn gái của mình, mình cũng không muốn mà. Mặc dù Vương Tiếu Yên cũng xinh, dáng người cũng đẹp nhưng hắn có nhiều vợ rồi mà.
Nhưng Dương Minh lại đang muốn tạo quan hệ tốt với Vương Tiếu Yên nên phải đóng giả chứ. Biết đâu trong lúc nói chuyện thì Vương Tiếu Yên lộ ra sơ hở thì sao?
"Tôi nếu không tỉ thí thì sao?" Dương Minh hỏi.
"Không ư? Không thì tức là anh thua, anh phải dọn nhà" Vương Tiếu Yên khinh bỉ nhìn Dương Minh: "Anh là đàn ông sao lại nhát gan như vậy?"
Mình nhát gan ư? Dương Minh dở khóc dở cười, lúc cô ả sắp bị người giết thì ai cứu chứ? Bây giờ thì cô ta lớn giọng với mình.
Hơn nữa Dương Minh còn chưa thấy ai kiêu căng như Vương Tiếu Yên này, không đấu cũng phải chuyển nhà? Chẳng lẽ coi mình là quả bóng muốn bóp thế nào thì bóp sao?
Nghĩ đến đây, Dương Minh tức giận nói: "Vậy thì đấu, cô muốn đấu thế nào?"
"Đánh nhau, anh dám không?" Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh đồng ý nên Cười cười một tiếng.
"Có gì mà không dám?" Ông là vua đánh nhau, cô ả này nghĩ mình rất lợi hại ư?
Chẳng qua Vương Tiếu Yên tuy thấy Dương Minh có chút thực lực nhưng chỉ đánh đấm với đám côn đồ mà thôi. Vương Tiếu Yên tin rằng chỉ cần dùng võ của mình thì Dương Minh chỉ biết đứng im mà chịu trận.
"Được, cứ quyết định như vậy đi. Không được đổi ý" Vương Tiếu Yên sợ Dương Minh đổi ý nên vội vàng nói.
"Ai đổi ý là con rùa đen. Cô ngoan ngoãn tắm rửa nằm trên giường chờ tôi đi"
Dương Minh đúng là có chút tức giận với Vương Tiếu Yên. Chuyện nhỏ như vậy mà nhảy loạn lên, muốn đấu với hắn ư, vậy thỏa mãn đối phương.
Hừ hừ, cô cho rằng là sát thủ thì thắng được tôi sao? Còn đưa ra điều kiện hấp dẫn như vậy, vậy cô tự đào hầm mà nhảy vào trong đi.
Vương Tiếu Yên rất khó chịu vì Dương Minh nói năng như vậy, nhưng nếu đã có thể giải quyết Dương Minh thì nàng chỉ có thể tạm nhịn.
"Được, vậy bao giờ thì đấu?" Vương Tiếu Yên nói.
"Cô nói đi. Ưu tiên phụ nữ"
"Vậy lát nữa" Vương Tiếu Yên muốn đánh nhanh thắng nhanh mà.
"Lát nữa, chắc không được" Dương Minh lắc đầu nói.
"Sao, sợ nên cần chuẩn bị hả?" Vương Tiếu Yên trêu chọc Dương Minh.
"Không phải, bạn tôi hôm nay ra viện, tôi đi mua áo cho cô ấy. Lát nữa còn phải đưa cô ấy về nhà"
"Vậy được, tôi đợi anh. Bao giờ thì xong?" Vương Tiếu Yên muốn mau chóng giải quyết nếu không Dương Minh lại đổi ý.
"Cô dù muốn làm tình nhân của tôi cũng không cần gấp như vậy chứ?" Dương Minh cười khổ nói.
"Ai thèm" Vương Tiếu Yên tức lên;" Đừng có nghĩ hay quá. Tôi muốn cho anh một bài học"
"Dạy tôi ư, tôi càng không thể gấp. Tôi gấp không phải là ngu sao?" Dương Minh cười nói: "Lát nữa tôi về nhà tắm rửa, ngủ một giấc rồi ăn sáng"
"Dương Minh, tôi và anh không đội trời chung" Vương Tiếu Yên hừ một tiếng rồi xuống xe: "Hai giờ sáng, tôi đợi anh. Anh mà không đến thì tôi phá hỏng nhà anh"
Mẹ nó chứ, còn bá đạo hơn mình? Cô nàng này đúng là nhân tài trong hắc đạo.
"A? Chờ chút?" Vương Tiếu Yên đột nhiên nghĩ ra cô ả chỉ nói hai giờ sáng mà không nói địa điểm. như vậy hắn tìm cô ta như thế nào?
"Còn chuyện gì?" Vương Tiếu Yên quay đầu lại hỏi.
"Cô chưa nói địa điểm mà?"
"Ở nhà tôi. Anh sang nhà tìm tôi"
Vương Tiếu Yên thở phào nhẹ nhõm vì không phải Dương Minh đổi ý.
"Ồ, nhà cô ư. Mặc dù tôi rất đứn đắn, không thích làm chuyện mập mờ ở nhà con gái. Nhưng đây là cô yêu cầu đó" Dương Minh cười hắc hắc mà nói.
"Vô sỉ" Vương Tiếu Yên mắng xong xoay người rời đi.
Dương Minh nhìn theo Vương Tiếu Yên thầm mắng một câu: "Con ả này sao cứ mắng mình vô sỉ vậy? Đúng là có chút khó hiểu"
Dương Minh lái xe chạy đến bệnh viện. cũng may từ lúc hắn đi mua đến bao giờ chỉ gần tiếng.
Lúc này Lý di đang ngồi một chút nghỉ ngơi, Trần Mộng Nghiên và Chu Giai Giai đang ngồi trên giường nói chuyện gì đó.
Xem ra Trần Mộng Nghiên đang nói chuyện năm qua với Chu Giai Giai, còn nhắc cho Chu Giai Giai một vài thói quen khi là sinh viên.
Chu Giai Giai ngồi đó chăm chú lắng nghe, Trần Mộng Nghiên lại cẩn thận nói. Hai người như giáo viên và sinh viên vậy.
"Mộng Nghiên, Giai Giai, anh mua áo về rồi" Dương Minh vào phòng bệnh rồi bỏ túi xuống.
"Mua rồi à" Trần Mộng Nghiên đứng dậy cầm lấy túi: "Em sợ siêu thị đóng cửa nên định gọi điện cho anh về nhà em lấy cũng được"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #915


Báo Lỗi Truyện
Chương 915/2205