Chương 912: Xuyên qua không gian khác?


Trân Mộng Nghiên sở dĩ đem chuyện quyển nhật kí nói ra, cũng bởi vì nàng đã hạ quyết tâm rồi.
Chu Giai Giai yêu Dương Minh, đây là điều không cần bàn cãi, khẳng định là không kém so với mình, điều này Trân Mộng Nghiên vô cùng khẳng định, nói cách khác, ai mà lại không để ý đến tính mạng của mình mà đỡ đạn cho người khác?
Cho nên, dù bây giờ Chu Giai Giai mất trí nhớ, nhưng tình yêu của nàng dành cho Dương Minh sẽ không đổi, từng nghe Dương Minh mơ hồ nhắc về quyển nhật kí của Chu Giai Giai và nội dung bên trong, từ đó có thể thấy được, từ sơ trung Chu Giai Giai đã bắt đầu có tình cảm với Dương Minh rồi!
Cho nên, thời gian rút lại một năm, thì cũng không có ảnh hưởng lớn đến tình cảm này, Trân Mộng Nghiên không tin rằng vì mất trí nhớ mà Chu Giai Giai sẽ bỏ mặc tình yêu dành cho Dương Minh, mà trên thực tế, khi Chu Giai Giai nhìn thấy Dương Minh, sự vui sướng trong ánh mắt kia đã không thể gạt được Trân Mộng Nghiên!
Với tính cách của Dương Minh, Trân Mộng Nghiên cũng hiểu, dễ mềm lòng mà lại không chuyên nhất trong chuyện tình cảm, mềm lòng thì còn dễ nói, nhưng chuyện tình cảm thì rất là khó nói, điều này làm cho Trân Mộng Nghiên rất buồn, nhưng mà, cũng không có biện pháp.
Có nhiều chuyện đều là sai sót ngẫu nhiên, có một phần trách nhiệm của mình, cũng có trách nhiệm của Dương Minh, Trân Mộng Nghiên bây giờ không thể trách ai được, cũng không muốn truy cứu là trách nhiệm của ai, nhưng mà vẫn có thể khẳng định một điều rằng, Chu Giai Giai đã vì Dương Minh mà trả giá rất nhiều. Dương Minh tuyệt đối sẽ không bỏ Chu Giai Giai, vô luận là cảm động cũng được, hay tình cảm cũng được, Dương Minh đều đã chấp nhận cô gái đáng thương này.
Mà ngay cả Trân Mộng Nghiên cũng đau lòng vì Chu Giai Giai nữa, huống chi là Dương Minh! Nếu như đã hạ quyết tâm, Trân Mộng Nghiên nhất định sẽ phải làm được, sau khi Chu Giai Giai tỉnh lại sẽ chấp nhận nàng, nhưng chuyện này lại có biến cố.
Nếu Chu Giai Giai không nhớ Trân Mộng Nghiên là bạn gái chính thức của Dương Minh, ngược lại còn muốn cạnh tranh với mình thì làm sao? Đó không phải là điều mà Trân Mộng Nghiên hy vọng muốn thấy, một Lam Lăng không biết cũng đã làm cho tâm tư của Trân Mộng Nghiên lao lực quá độ rồi, còn có một Tô Nhã không rõ thái độ nữa chứ.
Chỉ có một người đứng chung chiến tuyến với mình chính là Lâm Chỉ Vận, Trân Mộng Nghiên nghĩ rằng nếu sau này muốn có địa vị tuyệt đối trong nhà, thì phải tập hợp liên minh, cho dù không hợp thành thì cũng đừng làm ra chuyện xấu.
Cũng không phải là do Trân Mộng Nghiên có tư tưởng đặc biệt, dù sao từ xưa đến đây, đấu tranh ở hậu cung luôn nguy hiểm và hao tốn nhiều nơ tron thần kinh nhất, Trân Mộng Nghiên không muốn tuổi thanh xuân của mình hao phí vì mấy cái này.
Cho nên, biến Chu Giai Giai thành kẻ địch, không bằng cứ làm như trước mắt. Dù sao Chu Giai Giai cũng đã mất trí nhớ, không phải mình nói sao thì mọi chuyện sẽ như vậy à? Cho dù có một ngày nàng ta nhớ lại chuyện của một năm nay, thì nàng cũng sẽ không trách Trân Mộng Nghiên, cũng sẽ cảm thấy rằng Trân Mộng Nghiên làm vậy là suy nghĩ cho nàng.
Vì thế Trân Mộng Nghiên mới có hành động to gan như vậy.
Hai mắt của Chu Giai Giai đã mở rất lớn rồi, có nháy mắt cũng như là không nháy vậy, nhìn Trân Mộng Nghiên, tựa hồ rất nghi ngờ lời nói của Trân Mộng Nghiên, một lát sau mới lên tiếng hỏi: "Bạn nói mình đã là bạn gái của Dương Minh?"
Trân Mộng Nghiên cười gật đầu nói: "Đúng vậy, chẳng qua, bạn không cần phiền não, bạn và Dương Minh đến với nhau không lâu, cho nên cũng đừng lo lắng là sẽ bỏ qua cái gì tốt đẹp cả, về sau vẫn còn cơ hội mà"
"Như vậy." Chu Giai Giai gật đầu mà không hiểu gì cả, nói với Trân Mộng Nghiên: "Cảm ơn bạn."
"Cảm ơn mình? Cảm ơn mình làm gì?" Trân Mộng Nghiên sửng sốt.
"Đương nhiên là phải cảm ơn bạn rồi, cảm ơn bạn đã nói những điều này cho mình biết." Mặt của Chu Giai Giai đỏ lên, cười nói: "Nếu đổi lại là người khác, khi biết mình bị mất trí nhớ, đã tranh thủ đá mình ra rồi."
"Sao lại như thế được" Trân Mộng Nghiên cười nhạt nói: "Cho dù mình muốn vậy, Dương Minh cũng sẽ không đồng ý. hắn ta phiền nhất là đấu tranh trong nhà đấy."
Đương nhiên, Dương Minh đang rất là lo lắng cho cái hậu cung harem của mình, nhưng mà Trân Mộng Nghiên nói như vậy, giống như đang ám chỉ cho Chu Giai Giai thì phải? Mà nếu Chu Giai Giai thật sự không nghe lời, vậy thì đến lúc đó Trân Mộng Nghiên sẽ rất khó quản lý, đến lúc đó càng thêm nhiều phiền toái.
"ừ." Chu Giai Giai cười cười, tiếp tục cái đề tài cũ: "Vậy. sao mình lại vào bệnh viện?"
Chu Giai Giai hỏi như vậy, làm cho Trân Mộng Nghiên do dự, đỡ đạn cho Dương Minh, đây là một chuyện rất lớn. Trân Mộng Nghiên bây giờ vẫn chưa hiểu biết tâm tư của Chu Giai Giai, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì loại chuyện này cũng không thể gạt được gg, vì thế nói: "Lúc đó, Dương Minh gặp nguy hiểm. bạn đỡ đạn giùm cho hắn."
"A!" Chu Giai Giai kinh hãi kêu lên: "Đỡ đạn?"
"Đúng vậy, sau đó bạn liền vào bệnh viện, cho đến bây giờ, đều là những chuyện trước lễ mừng năm mới" Trân Mộng Nghiên nói.
"Thì ra trước đó đã xảy ra nhiều chuyện như vậy." Chu Giai Giai cảm khái: "Mộng Nghiên. ừ, mình nên gọi là chị Mộng Nghiên."
Một tiếng" chị Mộng Nghiên" của Chu Giai Giai, làm cho Trân Mộng Nghiên thư thái rất nhiều, cũng không còn băn khoăn như vừa rồi, rất tốt, cuối cùng đã liên kết được thành công thêm một người chị em.
Trong ý thức Trân Mộng Nghiên luôn đem Lam Lăng là người cạnh tranh với mình, còn thái độ của Tô Nhã rất không rõ ràng, tuy rằng ngoài mặt quan hệ của hai người không tệ, nhưng Trân Mộng Nghiên không dám cam đoan trong lòng Tô Nhã nghĩ cái gì.
Quả thật bây giờ nàng là đại minh tinh, nên không có nhiều thời gian dành cho Dương Minh, cho nên không tranh đấu với mình, nhưng về sau? Tô Nhã rời khỏi giới giải trí thì sao? Đến lúc đó, nếu Tô Nhã thật sự khiêu khích mình và tranh thủ tình cảm của Dương Minh, vậy thì Trân Mộng Nghiên có khóc cũng không kịp.
"Cũng được, bởi vì mình cũng lớn hơn bạn mà" Trân Mộng Nghiên cũng không muốn làm cho Chu Giai Giai có cảm giác chịu thiệt, cho nên cười gật đầu nói.
"Dạ." Chu Giai Giai cũng gật đầu, tiếp tục nói: "Chị Mộng Nghiên, nói ra sợ chị cười, nhưng em bây giờ vẫn đang có cảm giác nằm mơ! Hẳn là chị cũng biết, trước kia em rất thích Dương Minh, nhưng mà, bởi vì một hiểu lầm, làm cho. Nhưng không ngờ rằng, khi em tỉnh lại, tự nhiên đã biến thành bạn gái của Dương Minh. bây giờ ngẫm lại, thật sự rất thần kì, em không phải đang nằm mơ chứ?"
Nhìn thấy bộ dáng khả ái của Chu Giai Giai, Trân Mộng Nghiên liền cảm thấy buồn cười, là một cô gái sinh tình, chẳng qua, bây giờ lại có cảm giác đang nằm mơ?
"Sao chị cười được, thân phận của hai ta đều giống nhau, cười em chẳng phải là đi năm mươi bước cười một trăm bước sao?" Trân Mộng Nghiên lắc đầu nói: "Dương Minh đã tha thứ cho em, chị nghĩ Tô Nhã cũng sẽ tha thứ cho em."
"Tô Nhã?" Chu Giai Giai nghe đến cái tên này, rõ ràng là sửng sốt: "Chị. chị cũng biết Tô Nhã?" Điều này hiển nhiên là Chu Giai Giai không đoán được rồi.
"Haha, chẳng những quen biết, nàng ta cũng là." Trân Mộng Nghiên nói đến đây, dừng lại một chút, cười nói: "Nghe Dương Minh nói, nàng ta cũng đã đến thăm em, đại khái chắc là đã tha thứ cho em rồi"
"A?" Chu Giai Giai liền có cảm giác như đầu mình đang bị teo lại, có vẻ không dùng được, tại sao lại xảy ra nhiều chuyện như vậy? Tô Nhã đã trở lại? Cũng là bạn gái của Dương Minh?
Chu Giai Giai cảm thấy rất lộn xộn, Tô Nhã đã đến thăm mình? Còn tha thứ cho mình?
Khoan đã. Chu Giai Giai bỗng nhiên nhớ ra, trong lúc mình đang nằm mơ, trong giấc mơ ấy có người đến thăm mình, người đó hình như là Tô Nhã, nhưng mà không nhìn thấy mặt, chỉ nghe được giọng nói thôi.
Khi đó, Tô Nhã quả thật đã nói tha thứ cho mình. Chu Giai Giai còn tưởng mình nằm mơ gặp ảo giác, chẳng lẽ có chuyện như vậy thật?
"Chị Mộng Nghiên, chị nói thật chứ?" Chu Giai Giai nghe Tô Nhã đã tha thứ cho mình, trong lòng kích động không thôi, giống như là hòn đá đè nặng tâm lý nhiều năm được dỡ xuống, làm cho nàng có cảm giác thoải mái từ đầu xuống chân.
"Đương nhiên là thật, chị lừa em làm gì?" Trân Mộng Nghiên cười nói: "Thật ra em đừng nghĩ nhiều làm gì, từ từ dưỡng bệnh, từ đây đến lúc đi học lại cũng còn mấy ngày, trong khoảng thời gian này cũng đủ để thích ứng"
"Dạ, được" Chu Giai Giai gật đầu nói: "Vậy, mẹ em có biết tình huống của em không?"
"Chuyện em bị thương nằm viện, mẹ em cũng biết, nhưng còn chuyện em tỉnh lại, hẳn là chưa biết" Trân Mộng Nghiên nói: "Lát nữa để Dương Minh gọi cho mẹ em"
"Ồ, vậy em có được xuất viện không?" Chu Giai Giai khẽ gật đầu hỏi.
"Đúng vậy, Dương Minh có thể làm thủ tục xuất viện cho em, lát nữa chúng ta cùng về nhà" Trân Mộng Nghiên nói.
"Chúng ta? Về nhà?" Chu Giai Giai ngạc nhiên nhìn Trân Mộng Nghiên, không biết nên làm sao. Tại sao lại có nhà, hơn nữa còn là" chúng ta" ?
"Đúng vậy, là nhà của chúng ta và Dương Minh" Trân Mộng Nghiên cười nói.
Trân Mộng Nghiên mặc dù cũng có chút tâm tư và một chút ghen tị, nhưng nhược điểm của nàng là rất lương thiện, lúc trước nhìn thấy Chu Giai Giai si tình như vậy, vì Dương Minh mà hy sinh cả bản thân, Trân Mộng Nghiên liền hoàn toàn chấp nhận mình.
Mà bây giờ, Chu Giai Giai lại mất trí nhớ, Trân Mộng Nghiên càng thêm đồng ý, dù sao những điều này cũng là do Dương Minh mới tạo thành như vậy, cho nên từ bây giờ, Trân Mộng Nghiên cố gắng biến mình trở thành một người chị hòa ái.
Vừa rồi nếu Trân Mộng Nghiên nói mình và Trân Mộng Nghiên đều là bạn gái của Dương Minh, Chu Giai Giai vẫn có thể chấp nhận được, dù sao trong lúc ấy Dương Minh cũng đã đáp ứng mình, nhưng mà, nói đến" nhà" , Chu Giai Giai liền thấy rất rất khó hiểu!
Nhà của ba người? Đây rốt cục là thế nào? Hay là mình thật sự bị mất trí nhớ? Quên mất chuyện gì đó quan trọng? Nhưng mà, hình như đâu phải. Chu Giai Giai nhíu mày, cố gắng nhớ lại chuyện trước kia, nhưng mà trong đầu căn bản là không có trí nhớ ba người ở chung.
Chẳng lẽ mình bị rơi vào không gian khác? Hay là người bên cạnh mình bị điên? Chu Giai Giai trở nên mơ hồ vô cùng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #912


Báo Lỗi Truyện
Chương 912/2205