Chương 906: Nói ra mục đích của ông


"Chính sự, đương nhiên là về cậu" Hạ Băng Bạc cười cười, sau đó đổi một tư thế ngồi thoải mái, nhếch chéo chân lên: "Thân phận của tôi đã nói cho cậu biết, cậu không có gì tại sao không chủ động nói cho chúng tôi biết?"
Của mình? Trong lòng Dương Minh đột nhiên cả kinh, người điều tra viên này quả thật là không có quan hệ gì với mình, Dương Minh không cho mình đã bị cuốn vào chuyện thần bí gì.
Thật ra, điều khiến cho Dương Minh kinh hãi chính là, quan hệ mập mờ giữa hắn và Hạ Tuyết, người này lại là anh của Hạ Tuyết, không phải là muốn hỏi tội của mình chứ? Muốn đòi công đạo chứ?
Chẳng qua, đánh chết thì Dương Minh tuyệt đối cũng sẽ không thừa nhận, vì thế làm ra vẻ không hiểu, nói: "Hạ. Hạ điều tra viên, tôi nghĩ, chúng ta lần đầu tiên gặp mặt, đúng không? Tôi cho rằng tôi không có gì để nói với ông, giữa hai ta căn bản là không hợp để nói chuyện?"
"Haha, Dương Minh" Hạ Băng Bạc nghe Dương Minh nói xong, cười nói: "Chúng ta người ngay không nói lời gian, nếu tôi đã tìm đến cậu, đương nhiên là có hiểu biết về cậu, được rồi, cậu đã không muốn nói, vậy chúng ta xem vài thứ rồi nói sau"
Nói xong, Hạ Băng Bạc lấy trong túi ra một máy chiếu mp4, sau đó mở nguồn, chọn một đoạn phim, sau đó nhấn nút chạy, đặt cái máy lên bàn, ở cái chổ mà hai người cũng có thể nhìn thấy màn hình.
Trong màn hình xuất hiện hình ảnh của Dương Minh, vị trí là sân bay quốc tế Đông Hải.
Trong đoạn phim, sau khi Dương Minh qua cửa kiểm tra, nhìn chung quanh một chút, rồi một lát sau liền đi lại nói với một nhân viên bảo vệ: "Này, con dao gọt trái cây của tôi bị anh tịch thu, còn người phía trước mang nguyên thanh đao trong túi còn dài hơn tôi, sao anh lại không tịch thu?"
Sau đó, người bảo vệ hỏi Dương Minh: "Sao cậu biết trong túi của hắn có đao?"
Dương Minh nói: "Anh đừng quản làm sao tôi biết, sao thế, chột dạ? Anh cùng một bọn với hắn?"
"Cậu xác định trong túi hắn có đao?" Người bảo vệ hỏi lại: "Cậu có biết là nói dối tại sân bay là phải chịu trách nhiệm pháp luật không?"
"Tôi xác định!" Trong màn hình, Dương Minh gật đầu vô cùng khẳng định.
Sau đó, người bảo vệ liền tiến hành kiểm tra hành lý của người đi phía trước, kết quả, ở tầng dưới cùng của túi du lịch có một lớp che, trong cái lớp ấy là một thanh đao.
Nhìn đến đây, sắc mặt của Dương Minh rõ ràng đã trở nên rất khó coi, Dương Minh không ngờ rằng, chỉ một hành động lơ đãng lúc ấy, tự nhiên lại bị người hữu tâm để ý.
Chẳng lẽ, dị năng của mình bị người ta phát hiện? Trong lòng Dương Minh nhất thời trở nên bồn chồn, đây chính là bí mật lớn nhất của hắn, bây giờ bị người ta biết, hắn làm sao mà không hoảng cho được?
Nhưng mà, bây giờ Dương Minh đã không còn là Dương Minh trước kia, sau khi được huấn luyện, tố chất tâm lý của Dương Minh cũng tăng cao rất nhiều, đương nhiên sẽ không vì một đoạn phim mà để lộ sơ hở.
Dương Minh thầm nghĩ, lúc đó mình chưa quen, vừa mới có dị năng không lâu, đang lo không có chổ sử dụng, kết quả chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà để lộ nhược điểm.
"Hạ điều tra viên, ông cho tôi xem đoạn phim này để làm gì?" Trên mặt Dương Minh lộ ra vẻ nghi hoặc: "Đây không phải là đoạn phi vào mùa hè năm ngoái, lúc tôi đi Vân Nam, kiểm tra trong sân bay Đông Hải sao? Ông cho tôi xem để làm gì?"
"Dương Minh, thật ra trong lòng cậu và tôi đều hiểu được, chẳng lẽ cậu không muốn thừa nhận sao?" Hạ Băng Bạc vẫn làm ra vẻ cười như không cười, làm cho người ta cảm thấy rất muốn oánh, nếu không phải người này là bạn của Trần Phi, là anh của Hạ Tuyết, cho dù Dương Minh không đánh thì cũng sẽ xoay người rời đi, căn bản là không ở lại nói nhảm làm gì.
Loại chuyện dị năng này, có thể nói rất mơ hồ, mình nói có là có, nói không thì sẽ là không, cái quyền tự chủ này hoàn toàn nằm trong tay mình, cho dù Dương Minh không thừa nhận, thì Hạ Băng Bạc cũng sẽ hoài nghi mà thôi.
Bây giờ Dương Minh đã hiểu tại sao Hạ Băng Bạc lại tìm đến mình, cục điều tra sự kiện thần bí kia, hẳn là đã điều tra về chuyện dị năng.
"Thứ cho tôi nói thẳng, Ha điều tra viên, tôi thật sự không hiểu ý của ông, ông cho tôi xem đoạn phim này, rốt cục là muốn nói cái gì?" Dương Minh thản nhiên nói, nét mặt không có gì đặc biệt cả.
Trong lòng Hạ Băng Bạc thầm nghĩ, mình thật đúng là đã coi thường Dương Minh rồi, người này còn khôn ngoan hơn cả mình, vốn tưởng rằng sau khi mốc ra đoạn phim này, Dương Minh sẽ chịu thừa nhận, nhưng bây giờ xem ra, không lấy thêm tư liệu là không được.
Hạ Băng Bạc tùy tiện cât cái mp4 vào trong túi lại, sau đó lấy ra một xấp tài lại, đưa cho Dương Minh nói: "Không cần phải nói, tự cậu xem đi!"
Người nảy quả nhiên còn có hậu chiêu! Chẳng qua ngẫm lại, loại chuyện này, cục điều tra kia nếu đã điều tra mình, đương nhiên sẽ bỏ ra nhiều công sức, không có khả năng chỉ vì một đoạn phim mà tìm đến mình.
Dương Minh cầm lấy tài liệu, lật mặt trong ra xem, đây chính là hồ sơ cảnh sát, bên trong có ghi về vụ việc mình bị mất ngọc thạch tại vân Nam, mà trong đó cũng có ghi về tư liệu lần đấu giá tại Hồng Công.
Xem ra Hạ Băng Bạc đã tốn không ít công phu trên người của mình! Làm cho Dương Minh kinh ngạc hơn là, mặt cuối cùng tư liệu còn có ghi về vụ việc mình đến sòng bạc Nam Thành ở Macao mấy hôm trước!
"Cũng thứ cho tôi nói thẳng, bạn học Dương Minh, cậu cho rằng, tùy tiện chọn vài khối đá, là có thể trở thành ngọc thạch cực phẩm? Hơn nữa một lần chọn được ba cục, cậu cho rằng tỷ lệ này có nhiều không?" Hạ Băng Bạc nhún vai, tiếp tục nói: "Còn đánh bạc, cá nhân tôi rất hâm mộ cậu, cậu cảm thấy rằng, may mắn của cậu quá tốt phải không? Chổ của tôi còn có đoạn phim ghi lại quá trình đánh bạc của cậu tại sòng bạc Nam Thành, có muốn xem không. à đúng rồi, trước đó tôi quên nói cậu còn có một tình nhân tên là Hoàng Nhạc Nhạc."
"Đủ rồi!" Dương Minh ném tài liệu lên bàn, lạnh lùng chặn lời Hạ Băng Bạc, chuyện đã đến mức này, trước mặt có nhiều chứng cứ quá, cho dù Dương Minh không muốn thừa nhận cũng không được.
"Thật không? Những chứng cớ này đã đủ rồi sao? Chổ của tôi còn có nhiều thứ chưa lấy ra lắm." Hạ Băng Bạc cố ý không thấy sự phẫn nộ của Dương Minh.
"Rốt cục là ông muốn thế nào, nói mục đích của mình đi" Nếu đối phương đã nắm được nhược điểm của mình, như vậy Dương Minh cũng không muốn chôi quanh co làm gì, bởi vì như vậy không có chút tác dụng, không bằng cứ sảng khoái đi thẳng vào vấn đề.
"Được rồi, trước khi tôi nói ra mục đích, tôi xin tự giới thiệu về tính chất cọng việc của tôi" Hạ Băng Bạc dọn hết đống tài liệu trên bàn, sắc mặt cũng thay đổi, trở nên nghiêm nghị: "Tôi là người của cục điều tra sự kiện thần bí, đây là một cơ cấu hết sức đặc biệt, cho nên cậu ok nghe nói cũng là bình thường. Vì cơ cấu bình thường đều rất lộn xộn, người làm việc trong này, thân phận cũng rất đặc biệt, mặc khác, những người biết cơ cấu này, cũng biết phối hợp giữ bí mật"
"Cục điều tra sự kiện thần bí, tên như nghĩa, chính là phụ trách điều tra những chuyện thần bí, những thứ phi khoa học, khó tin, ít nhất là trình độ khoa học bây giờ chưa giải thích được, ví dụ như người ngoài hành tinh, vật thể bay không xác định, linh hồn, ma quỷ, dị năng. tất cả đều do chúng tôi phụ trách điều tra. Có thể nói, cục điều tra của chúng tôi quản rất nhiều chuyện, quyền hạn cũng rất lớn, cho nên nhân viên ở đây điều được trải qua khảo nghiệm nghiêm khắc mới có thể gia nhập, hơn nữa, tôi cũng không gạt cậu, trong cục của tôi cũng chiêu mộ nhân tài, phụ trách xử lý những chuyện đặc thù"
"Thật ra, cậu cũng không cần cảm thấy kì quái, không riêng gì chúng tôi, ở nhiều quốc gia khác cũng có những cơ cấu như vậy, ví dụ như trong phim [Men In Black], tin rằng cậu đã xem qua! Bọn họ cũng có cơ cấu như vậy!"
Dương Minh gật đầu, nhắc đến [Men In Black] hắn cũng có coi, đó là một bộ phim khoa học viễn tưởng nổi tiếng, nói về những sự kiện đặc biệt, lúc đó hắn coi xong còn cho rằng đây chỉ là hư cấu, nhưng không ngờ những cơ cấu này lại tồn tại thật sự.
Chẳng qua, lúc này Hạ Băng Bạc nói nhiều như vậy, không phải là muốn điều tra mình sao? Hay là có mục đích khác?
"Được rồi, tính chất công việc của tôi cũng đã nói với cậu, tin rằng cậu có thể hiểu, tại sao tôi tìm đến cậu rồi chứ?" Hạ Băng Bạc nói: "Chỉ cần chuyện không bình thường, chúng tôi đều lập hồ sơ, sau đó cẩn thận phân tích, đối với tình huống của cậu, trừ những giải thích tự nhiên ra, cũng không còn giải thích nào khác cả"
Dương Minh cười cười, cũng không phủ nhận, hắn biết, phủ nhận cũng vô ích, những thứ này không nói, chỉ nói việc ở Macao mà thôi, đến sòng bạc Nam Thành chơi, quả thật còn hơn cả Đông Phương Bất Bại.
"Được rồi, ông nói mục đích mà các ông tìm đến tôi đi, tôi sẽ quyết định là có phối hợp hay không" Dương Minh gật đầu, nói với Hạ Băng Bạc.
"Được" Hạ Băng Bạc thấy Dương Minh chịu phối hợp, cũng thở phào một hơi, bởi vì trước đây Hạ Băng Bạc cũng đã tiếp xúc với vài người như vậy, nhưng những người này thường thường rất cao ngạo, tính cách cũng rất quái dị, rất khó phối hợp, trên cơ bản đều làm cho Hạ Băng Bạc tốn rất nhiều nước miếng, nhưng mà Dương Minh có vẻ rất bình thường, ít nhất là bình thường nhất trong lũ người quái dị!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #906


Báo Lỗi Truyện
Chương 906/2205