Chương 905: Điều tra viên thần bí


Sau khi lải nhải xong, Lưu Sạn liền dắt con rời đi.
Thẩm Chí Quốc nhìn chiếc BWM x5 của Dương Minh, trong lòng xúc động vô cùng, lại nhìn bảng số xe của người ta, nhất thời không biết đang có cảm xúc gì nữa.
Không ngờ gia đình bạn trai của con gái lại có thế lực như vậy. Trước đó Thẩm Chí Quốc cứ tưởng rằng con gái tìm một bạn trai có gia thế bình thường, tuy rằng không can thiệp vào chuyện của con gái, nhưng trong lòng ông ta vẫn không cam lòng.
Nhưng mà, bây giờ xem ra, mình trong mắt người ta chẳng là gì cả. Lưu Sạn ở Tùng Giang cũng rất có năng lực, nhưng mà trước mặt mình và con gái phải khúm núm xin lỗi người ta, con trai bị đánh, không nói gì mà còn cuống quít xin lỗi.
Tuy rằng không biết Dương Minh làm gì, nhưng nghĩ rằng bối cảnh của hắn tuyệt đối không đơn giản.
Mặc dù Dương Tiểu Ba cũng đã biết đại ca của mình rất lợi hại rồi, nhưng trong mắt hắn vẫn chưa nhìn hết rõ, chuyện vừa rồi đã giúp hắn mở mang thêm tầm mắt.
Có thể nói, Lưu Sạn đã là một người có địa vị trong xã hội, nhưng trước mặt Dương Minh ngay cả thở ô xi cũng không dám.
Dương Tiểu Ba cùng Thẩm Hoa trước khi lên xe cũng không chú ý đến bảng số xe của Dương Minh, chờ khi Dương Minh lái xe đi, hai người mới chú ý.
"Tiểu Ba, anh của anh rốt cục làm gì vậy? Bảng số xe." Thẩm Hoa nhỏ giọng nói với Dương Tiểu Ba.
"Haha, thế nào, vừa rồi anh rất uy phong phải không? Làm cho tên Lưu Trà kia thành mắt mèo" Dương Tiểu Ba còn đang đắm chìm trong cảm giác đánh người.
"Không phải là đại ca của anh giúp sao?" Thẩm Hoa đương nhiên là không nghe Dương Tiểu Ba chém gió rồi: "Về sau đừng có xúc động như vậy, lần này không phải do đại ca của anh trấn trụ bọn họ, thì không biết đã xảy ra chuyện gì"
Hai chai rượu tuy rằng đã vỡ, nhưng mà Thẩm Chí Quốc không chút đau lòng. Ông ta bỗng nhiên ý thức được, có lẽ cơ hội của mình đã đến. Đại ca của Dương Tiểu Ba thần thông như vậy, nếu có thể tạo mối quan hệ thì.
Đương nhiên, mấy cái này nên để sau, Thẩm Chí Quốc cười ha ha, dẫn Dương Tiểu Ba và Thẩm Hoa vào trong biệt thự, tin rằng trải qua chuyện vừa rồi, Thẩm Chí Quốc sẽ không còn làm khó xử Dương Tiểu Ba.
"Sao vừa rồi anh lại đánh người?" Trần Mộng Nghiên bắt đầu phê bình vì hành vi bạo lực của Dương Minh.
"Nó chửi cha anh, sao anh có thể không đánh?" Dương Minh tức giận nói.
"Nó chửi? Nó chửi thế nào? Sao lúc nãy em thấy nó chỉ chửi em trai của anh thôi mà?" Trần Mộng Nghiên ngạc nhiên hỏi.
"Nó mắng nhị đại gia em trai anh, mà nhị đại gia của em trai anh chính là cha anh, em nói anh có nên đánh nó không?" Dương Minh nói.
Trần Mộng Nghiên đổ mồ hôi, thầm nghĩ, người này thật đúng là tai vạ gió bay. Tự nhiên chửi nhầm ngay trên đầu Dương Minh.
Đường đến nhà Trần Mộng Nghiên đã rất quen thuộc rồi, Dương Minh đã đi rất nhiều lần, sau khi lái xe dưới khu nhà của Trần Mộng Nghiên, liền cùng Trần Mộng Nghiên đi lên lầu.
Ra mở cửa cho hai người chính là Trần mẫu, Dương Minh liền chào, còn Trần Mộng Nghiên thì hỏi: "Mẹ, cha đâu?"
"Trong nhà đang có khách, cha con đang tiếp khách" Trần mẫu giải thích.
"A? Có khách?" Trần Mộng Nghiên sửng sốt, vốn là Dương Minh đến ăn cơm, nhưng không ngờ là có khách đến.
Dương Minh cũng có suy nghĩ giống như Trần Mộng Nghiên, nếu Trần Phi đã phải tiếp khác, vậy mình cũng không cần phải ở lại chờ làm gì. Ngày khác đến thăm cũng được.
"Dì Trần, nếu chú đã có khách thì con về trước, hôm nay lại ghé" Dương Minh lễ phép nói.
"Dương Minh, chú Trần con nói, không cho con đi" Trần mẫu nghe xong vội nói: "Con chờ ột chút, để dì gọi chú. lão Trần, Dương Minh đến"
Sau khi Trần mẫu gọi xong, không lâu sau, cửa phòng sách liền mở ra, Trần Phi đi bên trong, sau lưng ông ta còn có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, có vẻ rất nhã nhặn, mang cặp kính màu vàng, làm cho người ta có cảm giác đây là một phần tử trí thức vậy!
Nhưng sau khi Dương Minh nhìn anh ta một cái, liền có cảm giác không thoải mái, người này tựa hồ rất khôn ngoan.
"Dương Minh, con đến rồi. đến nhà chú còn khách khí cái gì" Trần Phi cười nói.
Người đàn ông mang kính khi nghe đến tên" Dương Minh" , ánh mắt liền ngưng trong lại, tập trung nhìn Dương Minh: "Cậu là Dương Minh?"
Dương Minh ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn người này. Mình không biết hắn ta, nhưng hắn ta vừa xuất hiện, liền hỏi mình có phải là Dương Minh hay không. Cái này rõ ràng có chút đột ngột. Nhưng mà nếu đã là khách của Trần Phi, thì Dương Minh cũng không thể làm mất lễ nghĩa: "Chính là tôi, anh là ai?"
"Dương Minh, để chú giới thiệu, đây là bạn của chú" Trần Phi vừa nói được một nửa, đã bị người này chặn lời.
"Lão Trần, để cho tôi nói chuyện với Dương Minh một lúc đi" Người mang kính ra hiệu với Trần Phi, sau đó nói.
Trần Phi tuy rằng không biết tại sao người bạn của mình lại muốn nói chuyện với Dương Minh, tuy rằng trong lòng rất muốn hỏi, nhưng mà, phỏng chừng cho dù có hỏi, thì cũng không ra được đáp án.
Bởi vì thân phận của người này Trần Phi rất rõ, hơn nữa chuyện mà họ phụ trách rất đặc biệt, đều là cơ mật cả, cho nên không tiết lộ với người ngoài.
"Được rồi, Dương Minh, con đi với cậu ta đi" Trần Phi do dự một chút, liền gật đầu.
Tuy rằng không biết Dương Minh vì sao lại bị bọn họ tìm tới, nhưng những người này đã đến rồi, cũng không rõ là họa hay phúc nữa. Ngoài ra, lúc này mình đang nhờ bọn họ hỗ trợ, cũng không rõ là đã liên lụy thế nào đến Dương Minh.
Dương Minh thấy Trần Phi gật đầu, vì thế đi theo người kia vào trong phòng sách của Trần Phi, đi vào trong phòng xong liền đóng cửa lại.
"Cha, rốt cục là chuyện gì thế? Bạn của cha kì quái thật, tìm Dương Minh làm gì thế?" Trần Mộng Nghiên tò mò hỏi.
Trần Phi cười khổ lắc đầu, có một số chuyện ông cũng không thể nói cho con gái biết: "Không sao đâu, có vài chuyện muốn hỏi Dương Minh thôi, chúng ta đi chuẩn bị đồ ăn trước đã"
Trần Mộng Nghiên thấy cha không muốn nói, liền từ bỏ, đi theo mẹ vào phòng bếp chuẩn bị đồ ăn.
"Dương Minh, nam, người Hán, sinh năm 1990, cha tên là Dương Đại Hải, mẹ là Lý Hiểu Lệ, tiểu học học tại trường Tùng Giang, sơ trung học tại Hồng Kỳ trung học, trung học thì học ở Tứ Trung, bây giờ đang là sinh viên năm nhất tại đại học Tùng Giang hệ máy tính"
"Có ba người bạn gái chính thức, Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận cùng Lam Lăng"
Vừa vào phòng, người đeo kính đã bắt đầu nói một hơi thân phận của Dương Minh. chẳng qua chưa nói cái gì mà đã nhào đến ngay việc Dương Minh có ba người bạn gái, làm cho sắc mặt của Dương Minh liền trở nên khó coi: "Ông ta ai? Ông điều tra tôi?"
Người đeo kính cười nói: "Không tính là điều tra, đây chỉ là tư liệu bên ngoài, những cái không thể điều tra, tôi cũng biết"
"Ông là là bạn của chú Trần, tôi nể mặt ông" Sắc mặt của Dương Minh đã khó coi đến cực điểm: "Đổi lại là người khác, tôi đã đánh rồi"
"Tiểu tử, làm việc không cần xúc động như vậy" Người đeo kính quay người lại, ngồi vào ghế sau bàn làm việc, cũng là chiếc ghế mà Trần Phi hay ngồi.
"Ông rốt cục có mục đích gì?" Dương Minh nhíu mày: "Có gì cứ nói, không cần lải nhải với tôi. Tôi có bao nhiêu bạn gái thì liên quan đến việc ông đi ị ả? Tôi kết hôn hay có bao nhiêu người bạn gái liên quan đến bữa sáng của ông."
"Cái này đương nhiên không liên quan đến tôi" Người đeo kính nhún vai nói: "Được rồi, cậu đừng kích động, tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Hạ Băng Bạc, là người của cục điều tra sự kiện đặc biệt"
"Hạ Băng Bạc?" Dương Minh nghe tên này, xém tí đã sặc cười: "Hạ Vũ Hạ Tuyết nghe thì tốt, còn tên của ông, nghe buồn cười thật"
Dương Minh vốn đã có ấn tượng không tốt với người này, cho nên nói chuyện cũng rất châm chọc. Hơn nữa theo lời ông ta là có cả cục điều tra sự kiện đặc biệt, Dương Minh vốn chưa nghe nói qua có cơ cấu như vậy.
Tuy rằng Dương Minh không quan tâm đến chuyện quan trường, nhưng mà một số ngành nghề chức năng hắn cũng biết, nhưng mà làm gì có cục điều tra sự kiện thần bí như Hạ Băng Bạc nói?
Nghe tên là biết không tốt rồi, cũng không biết là có tồn tại hay không, tên này không phải là kẻ lừa đảo chứ?
"Ha Tuyết đúng là gia muội, chẳng qua, Hạ Vũ là anh của tôi" Hạ Băng Bạc cũng biết những lời trước đó đã làm cho Dương Minh giật, cho nên bây giờ ngữ khí nói chuyện cũng trở nên êm dịu, hắn biết, Dương Minh có quan hệ không tệ với em gái Hạ Tuyết, cho nên cũng không gạt Dương Minh.
"Hạ Tuyết?" Dương Minh sửng sốt: "Ông là Hạ Băng Bạc? Là anh của Hạ Tuyết?"
"Nếu giả có thể đổi" Hạ Băng Bạc gật đầu: "Dương Minh, kế tiếp có thể nói chính sự không?"
"Chính sự? Chính sự gì?" Dương Minh không biết người này tìm mình có chuyện gì, cho dù là anh của Hạ Tuyết, thì cũng không có chuyện gì để tìm mình!
Chẳng lẽ là ông ta hiểu lầm mình và Hạ Tuyết, cho nên mới làm ra vẻ trưởng bối giáo huấn, còn đem chuyện mình có bao nhiêu người bạn gái nói ra?
Hạ Băng Bạc đương nhiên là không biết Dương Minh đang nghĩ gì, lần này ông ta đi làm là có hai nhiệm vụ, một là giúp cảnh sát phá vụ án chuyện ma giao thông. Đây là một nhiệm vụ rõ rệt, được cảnh sát Tùng Giang mời đến.
Nhiệm vụ thứ hai, cũng chính là nhiệm vụ mật, tiếp xúc với Dương Minh. Đây chính là ý của lãnh đạo. Nhưng nói thật ra, Dương Minh đã sớm nằm trong tầm mắt của họ, chỉ là chưa có cơ hội tiếp xúc thôi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #905


Báo Lỗi Truyện
Chương 905/2205