Chương 903: Nhiệm vụ thất bại


Khi đến gần nhà của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh dừng xe lại tại một cửa hàng ven đường, mua một chút quà cho Trần Phi. Tuy rằng quan hệ của mọi người đã rất quen thuộc rồi, nhưng con rể đến nhà cũng không thể đi tay không được.
"Vì sao lại dừng lại?" Trần Mộng Nghiên đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng nhiên cảm thấy xe dừng lại, nhất thời kì quái mở mắt ra hỏi.
"Anh mua chút quá cho cha em" Dương Minh chỉ vào cửa hàng nói.
"Không cần phải khách sáo như vậy" Trần Mộng Nghiên dụi mắt, duỗi lưng nói: "Điều hòa trong xe thật ấm, làm em buồn ngủ luôn"
"sao lại không cần, coi như là tâm ý đi" Dương Minh cười nói: "Cùng xuống xe xem một chút chứ?"
"Em không đi đâu, em không biết mấy cái này" Trần Mộng Nghiên lắc đầu: "Em ngồi trong xe nghỉ một chút, hơi mệt"
"Vậy cũng được" Dương Minh nói: "Chờ anh một lát, anh về ngay"
Dương Minh nói xong, liền xuống xe, đi vào cửa hàng ven đường, cửa hàng như vậy thường hay bán suốt đêm, những người đến mua phần lớn đều là mua quà hay lễ vật, Dương Minh vào bên trong, có một nam và một nữ đang đứng mua đồ. Người nam thoạt nhìn rất quen, chẳng qua, khi hắn quay lại, Dương Minh liền nhận ra ngay lập tức.
"Lần đầu tiên anh đến nhà, hẳn là nên mua rượu tốt một chút?" Người nam hỏi.
"Không cần đắt đâu, ba của em cũng không kén chọn, hơn nữa, ông nói chỉ muốn gặp anh thôi, cũng chưa chấp nhận quan hệ của chúng ta mà." Cô gái nhỏ giọng nói: "Hơn nữa hai ta cũng không có bao nhiêu tiền, ngày mai còn phải đi chơi nữa. anh đừng dùng hết tiền mừng tuổi. Nếu không anh dùng tiền mừng tuổi của anh đi, đừng động vào của em."
"Dương Tiểu Ba!" Dương Minh hô lên, không ngờ ở đây còn gặp được em họ của mình, hơn nữa nghe nói hắn có một bạn gái tên là Thẩm Hoa, quan hệ của hai người tựa hồ như rất tốt, ngay cả tiền mà cũng dùng chung rồi.
Dương Minh không khỏi lắc đầu, con nít bây giờ thật sự là khác xưa quá. Hồi trước mình với Trần Mộng Nghiên trầy da tróc vảy lắm mới đến được với nhau, còn em họ thì mới sơ trung mà đã có bạn gái rồi. Bây giờ Dương Minh cũng không biết nói sao về mối quan hệ của hắn với Tô Nhã thời sơ trung nữa.
"Anh!" Dương Tiểu Ba quay đầu lại, nhìn thấy Dương Minh, chợt nhớ ra những lời nói lúc nãy của mình, nhất thời đỏ mặt: "Anh, sao anh lại đến đây?"
"Anh giống như em đó, đi đến nhà cha vợ làm khách, mua chút quà!" Dương Minh thì không ngượng ngùng như Dương Tiểu Ba, dù sao hắn cũng là sinh viên rồi, không còn lén lút yêu sớm như vậy.
"Em chỉ đến Hoa gia ăn cơm thôi." Dương Tiểu Ba bị Dương Minh nói trắng ra như vậy, xấu hổ giải thích.
"Đừng rồi, khỏi giải thích" Dương Minh cười nói: "Nếu đã gặp nhau, vậy thì em không cần phải tốn tiền, các em có ít tiền, để dành ngày mai đi chơi đi!"
"Vậy cảm ơn anh!" Dương Tiểu Ba cũng không khách khí, từ nhỏ hai người đã có quan hệ tốt rồi, cho nên cũng không cần phải khách khí.
Huống chi, bây giờ là ngày nghỉ, hắn và Thẩm Hoa còn muốn đi chơi, mà đi chơi thì phải tốn tiền. Thấy tiền mừng tuổi của cả hai chỉ có một ít, nếu mua hai chai rượu này thì chẳng còn lại bao nhiêu.
"Thầm Hoa đúng không?" Dương Minh cười nói với cô gái bên cạnh Dương Tiểu Ba: "Cha em thích uống rượu gì? Rượu tây hay rượu trắng?"
"Rượu trắng đi." Thẩm Hoa nghĩ một hồi rồi nói, bởi vì bình thường nàng không chú ý mấy cái này, chỉ dựa vào trong trí nhớ mà thôi, trong nhà chưa từng xuất hiện rượu tây bao giờ cả.
Dương Minh gật đầu, những người ở lứa tuổi như cha của Thẩm Hoa cơ bản đều thích uống rượu trắng, không thích uống rượu tây cho lắm. Rượu tây chỉ mới lưu hành trong nước mấy năm gần đây thôi, dành cho những người trẻ tuổi thượng lưu trong xã hội.
"Ngũ Lương Dịch, có loại nào không?" Dương Minh quay sang hỏi ông chủ.
"Ngũ Lương Dịch ở đây mới nhất là năm 1985, còn có loại 52"
Dương Minh cũng không trông mong là sẽ mua được rượu xịn ở đây, bởi vì căn bản là không có khả năng, đây chỉ là một cửa hàng ven đường mà thôi.
"vậy lấy bốn chai 52 đi" Dương Minh nói với ông chủ: "Mỗi hộp hai chai"
"Được" ông chủ thấy Dương Minh sảng khoái như vậy, cũng vui vẻ đồng ý, đi ra lấy hàng gói lại, đưa cho Dương Minh nói: "Tiên sinh, tổng cộng là mười hai ngàn tám trăm"
"Ừ, quét thẻ đi" Dương Minh móc thẻ tín dụng ra nói. Cái giá này Dương Minh rấ thài lòng, ông chủ này buôn bán cũng thành thật, tuy rằng Dương Minh sảng khoái mua liền bốn chai, nhưng mà nãy giờ chưa có hỏi giá. Mà ông chủ này cũng có lương tâm, không ra giá cắt cổ.
Thật ra, cũng không phải là do ông chủ không muốn kiếm tiền, mà ông ta nghĩ rằng, kẻ có tiền như Dương Minh, vừa vào là đã hỏi rượu tốt, khẳng định là thường mua rượu, cho nên cũng hiểu biết về giá cả.
Bán mắc quá, không phải là hù người ta chạy sao? Cho nên trực tiếp bán đúng giá.
Dương Tiểu Ba vốn chỉ muốn mua một chai mấy trăm đồng thôi, không ngờ rằng Dương Minh lại mua cho hắn hai chai hơn ba ngàn đồng.
"anh, cái này mắc quá." Dương Tiểu Ba nhìn Dương Minh, nhỏ giọng nói.
"Thằng nhóc này, kua gái mà không chịu bỏ tiền, sao mà được!" Dương Minh cười cười vỗ ót của Dương Tiểu Ba một cái.
Câu nói này của Dương Minh làm cho Thẩm Hoa và Dương Tiểu Ba đều ngượng ngùng cúi đầu.
Dương Minh lại mua cho Trần Phi hai gói thuốc Craven, đương nhiên là không mua cho Dương Tiểu Ba, hắn mua hai chai rượu này là đã được lắm rồi, Dương Minh không muốn làm cho hắn ngại nhiều hơn.
"Hai đứa đến đâu?" Dương Minh nhìn thấy bên ngoài trời đã tối rồi, muốn đón taxi cũng khó.
"Em đi ra ngoài một chút là đón được xe 87, đi đến đoạn cuối là tới" Dương Tiểu Ba nói: "Anh không cần quan tâm đâu, anh có chuyện thì cứ đi trước đi"
Xe bus? Dương Minh vỗ trán, mới nhớ ra, lúc mình học trung học chẳng phải cũng ngồi xe bus sao? Lúc đó, mình còn chưa từng ngồi xe taxi bao giờ cả, chẳng qua, cuộc sống bây giờ khá giả hơn làm cho Dương Minh chẳng phải ngồi xe bus nữa, vừa rồi là do Dương Tiểu Ba gợi lại trí nhớ.
"Vậy cùng đi đi, đưa hai đứa một đoạn, bên ngoài lạnh lắm" Dương Minh nói.
"A. vậy cũng được." Dương Tiểu Ba do dự một hồi, liền gật đầu đáp ứng, bên ngoài quả thật rất lạnh, hơn nữa bây giờ trên xe bus đã đầy người, đừng nói chổ ngồi, ngay cả chổ đứng cũng không có.
Dương Tiểu Ba thì không sao, nhưng mỗi lần nhìn Thẩm Hao bị chen đến nhếch miệng, trong lòng liền có chút xót. Hắn không có sức lực lớn như Dương Minh, không thể bon chen với dân trên xe bus được.
Lúc trước Dương Minh đi xe với Trần Mộng Nghiên, đã trực tiếp đẩy người ta qua một bên, giành không gian trước mặt Trần Mộng Nghiên rất lớn.
Ba người sau khi đi ra khỏi cửa, Dương Minh liền sửng sốt! Có một tên lén lút đang thò trong xe của mình! Lúc này hắn đang mò tay vào trong cửa xe tìm kiếm.
Dương Minh không ngờ mình vừa mới đi một chút, xe chưa tắt lửa mà đã có trộm đến. Không nói hai lời, trực tiếp đi qua, chụp lấy cổ áo của thằng này từ phía sau, xách hắn lên.
Chỉ thấy trong tay thằng này là một cái túi xách, chính là cái túi của Trần Mộng Nghiên: "Ăn trộm đồ?" Dương Minh lạnh lùng hỏi.
"Tôi." Tên ăn trộm thấy Dương Minh xách mình lên bằng một tay, hiển nhiên cũng là một người không tầm thường, không thể trêu vào, vì thế vội vàng nói: "Hảo hán, tha cho tôi đi, ở trên tôi."
"Câm ngay!" Dương Minh nghe xong cười lạnh nói: "Không phỉa mày muốn nói là, trên mày còn có mẹ già tám mươi, dưới có con thơ bốn tuổi, vợ bệnh cha vừa qua đời? Để cho tao thấy tội nghiệp mày?"
"Sao anh biết." Tên ăn trộm xấu hổ nói.
"Để đồ lại, còn mày cút cho tao!" Dương Minh cầm lấy túi xách của Trần Mộng Nghiên, ném tên này qua một bên, làm hắn ngã thật mạnh vào đống tuyết.
"Cảm ơn hảo hán tha mạng, cảm ơn." Tên kia vừa nói vừa chạy té khói.
Lúc này, tiếng ồn bên ngoài xe đã đánh thức Trần Mộng Nghiên, Trần Mộng Nghiên mở mắt ra, thấy Dương Minh đứng ngoài xe, liền hỏi: "Dương Minh, sao thế?"
"Vừa rồi lúc em ngủ có kè trộm đến, xém tí đã cuỗm cái túi xách của em rồi" Dương Minh đưa túi cho Trần Mộng Nghiên.
"A!" Trần Mộng Nghiên nhất thời ngượng ngùng nói: "Đều tại em, khóa cửa xe lại."
"Không sao cả, lần sau cẩn thận một chút là được" Dương Minh nói xong, chỉ vào Dương Tiểu Ba và Thầm Hoa, nói: "Mộng Nghiên, giới thiệu cho em hai người, em trai của anh Dương Tiểu Ba, còn đây là bạn gái nó. Vừa rồi vô tình gặp ở bên trong, cho nên đưa hai đứa đi một đoạn"
"Ừ, cũng được" Trần Mộng Nghiên gật đầu, sau đó quay sang phất tay với Dương Tiểu Ba và Thẩm Hoa: "Chào hai em!" " Đây là chị dâu của em" Dương Minh giới thiệu cho Dương Tiểu Ba.
"Chị dâu" Dương Tiểu Ba vội vàng cung kính kêu. Còn Thẩm Hoa thì nhỏ giọng nói, chắc là do thẹn. Nàng kêu hai tiếng chị dâu này, chẳng khác nào thừa nhận mình là người của Dương gia!
Sau khi mở cửa đưa Dương Tiểu Ba và Thẩm Hoa và sau xe, rồi Dương Minh mới lái xe rời đi.
Cách đó không xa, trong một góc tối tối, cái tên ăn trộm khi nãy nơm nớp lo sợ lấy điện thoại ra bấm một dãy số, nói: "Ông chủ. nhiệm vụ thất bại rồi."
"Phế vật!" Trong điện thoại truyền ra giọng nói của một người đàn ông.
"Tên Dương Minh kia đến nhanh quá, tôi còn chưa kịp ra tay."
"Là tại mày quá chậm! Uổng công tao dạy dỗ mày lâu như vậy!" Người kia nói: "Mày cút trở về đây, tao để sư huynh của mày ra tay!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #903


Báo Lỗi Truyện
Chương 903/2205