Chương 895: Ăn trộm gà không được còn mất luôn nắm gạo


Ngụy Tiến đang hưng phấn nghĩ đến chuyện đang diễn ra bên kia, tinh thần hưng phấn vô cùng, vui vẻ uống rượu, và đảm nhận rất nhiều việc như là giới thiệu công việc sau khi tốt nghiệp cho mọi người.
"Mọi người có hài lòng không?" Ngụy Tiến cầm ly rượu lên, lớn tiếng hỏi, bây giờ tâm tình của hắn rất kích động.
"Hài lòng, hài lòng!" Rất nhiều người đang cầu Ngụy Tiến việc làm nên cũng cầm ly rượu lên, nịnh nọt phụ họa.
"Kêu nhỏ đi, to cái rắm gì!" Có một người đang ngồi uống rượu cách đó hai bàn, bị hai tiếng" hài lòng" này làm cho bực bội, nên quay sang mắng.
Cái chổ này tuy rằng là do cậu họ của Ngụy Tiến mở, nhưng mà không thể bởi vì một buổi họp lớp của Ngụy Tiến mà đóng cửa được, cho nên vì thế ở đây cũng có rất nhiều khách, bởi vì âm thanh bên này quá lớn, cho nên làm cho có người không vui cũng bình thường.
Ngụy Tiến nhíu mày, cảm thấy rất mất mặt, nhưng mà vừa ngẩng đầu lên thấy người ta cao lớn vạm vỡ, trên mặt còn có một vết sẹo lớn, rất là dọa người, vừa nhìn là biết không phải là người dễ chọc rồi. Ngụy Tiến biết không thể trêu vào, chỉ phải nhịn xuống, ai biết đối phương có phải là xã hội đen hay không?
Hồng Khải nãy giờ ngồi nhịn đã lâu, nãy Dương Minh mắng hắn là bệnh thần kinh, hắn đang rất là cay cú, đang muốn tìm cơ hội phủ đầu Dương Minh, nhưng mà vẫn chưa có cơ hội. Vừa nãy nhìn thấy Ngụy Tiến kính rượu Lưu Bảo Cường, trong lòng hắn liền xuất hiện bóng đèn: P
Vừa đúng lúc Ngụy Tiến bị chửi, không khí trên bàn nhất thời lạnh xuống, vì thế, Hồng Khải mượn cơ hội này đứng lên, cầm ly rượu đi đến chổ của Trần Mộng Nghiên và Dương Minh, nói: "Mộng Nghiên, đã lâu không gặp, bạn học cũ, mình kính bạn một ly!"
Trần Mộng Nghiên cũng không ngờ Hồng Khải lại chủ động đến kính rượu, nhưng mà, nếu người ta đã đưa ly tới, hơn nữa còn lấy lý do là bạn học cũ ra, Trần Mộng Nghiên cũng không thể từ chối được, vì thế chỉ nói: "Mình không uống được rượu"
"Vậy dùng đồ uống cũng được, cũng như nhau thôi. Chủ yếu vẫn là ý tứ. Uống được hay không cũng không sao cả!" Hồng Khải nói.
"Vậy được rồi." Trần Mộng Nghiên cầm lấy ly nước trái cây trước mặt, nâng lên chạm với Hồng Khải.
Hồng Khải uống cạn một hơi, Trần Mộng Nghiên thì chỉ nhấp môi mà thôi, bởi vì nàng chẳng có tâm tình để uống với hắn.
Đương nhiên, tất cả những cái này đều bị Hồng Khải thấy hết, nhưng mà hắn cũng không để ý nhiều, bởi vì thời sơ trung theo đuổi Trần Mộng Nghiên cũng bị lạnh nhạt như vậy, cho nên hắn cũng quen rồi.
Hồng Khải sau khi uống cạn một ly, cũng không lập tức rời đi, mà tự rót cho mình một ly khác, sau đó đưa ly thứ hai cho Dương Minh, nói: "Anh bạn, ngại quá, hồi nãy là tôi sai, đùa hơi quá, tôi kính anh một ly!"
Dương Minh là loại người gì? Nói dễ nghe là trùm kế cuối rồi, còn nói khó nghe là quỷ sắp thành tinh đấy. Năng lực quan sát đã đạt đến cực hạn rồi, biểu tình của Hồng Khải bây giờ rất chân thành, nhưng trong mắt của Dương Minh lại khác!
Dương Minh cười cười, đứng lên cầm ly nói: "Được rồi, không nói đến nữa!"
Ly rượu hai người khẽ chạm vào nhau, sau đó đều tự thu trở lại, nhưng khi Dương Minh vừa đặt ly lên môi, thì đã có chuyện xảy ra!
Hồng Khải giống như là bị trượt chân vậy, thân thể nghiêng mạnh về phía trước, ly rượu trong tay cũng ngã về hướng Dương Minh, mắt thấy ly rượu sẽ hất lên ngay trên mặt Dương Minh rồi!
Nhưng mà, Dương Minh là loại người đứng chờ vậy sao? Thân thủ vô dụng như vậy sao? Huống hồ, trong lòng Dương Minh vẫn luôn cảnh giác người này, hắn ta đâu có thuần khiết gì, dễ dàng gì kính rượu tạ lỗi như vậy, cho nên bây giờ càng đề phòng hắn hơn, khi nhìn thấy Hồng Khải hất ly rượu về hướng mình, thân thể của Dương Minh nhanh chóng xoay ngang, né ngay ly rượu của Hồng Khải!
Bởi vì sự việc xảy ra quá nhanh, cho nên người ở đây trừ Dương Minh ra chẳng ai có phản ứng gì nhiều, cho đến khi Dương Minh né xong mới hô lên!
Hồng Khải thì có chút buồn bực, sao hắn có thể né được nhĩ? Tính toán của mình chuẩn như vậy, hẳn là không có gì ngoài ý muốn mà, nhưng tại sao hắn lại có thể né được?
Nhưng mà, đúng lúc này hắn đột nhiên nghe được một tiếng chửi: "Thằng chó chết, mẹ kiếp! Dám đổ rượu lên đầu của đại gia!"
Giọng nói vang lên, làm cho mọi người chú ý đến, thì ra ly rượu của Hồng Khải tuy không lên người của Dương Minh, nhưng lại tắm luôn cả vị khách ngồi sau lưng Dương Minh! Mà người này chính là người mặt thẹo khi nãy đã chửi Ngụy Tiến!
Hồng Khải sửng sốt, không kịp phản ứng gì, thì nắm đấm của mặt thẹo đã đến, nện thẳng vào ngay mặt, làm cho hắn được miễn phí tham quan các hành tinh cũng như các ông sao quanh đầu.
Mặt thẹo vẫn chưa hết giận, thấy trên bàn chổ Dương Minh còn có một *** nước ngọt vừa khui, vì thế giơ tay chụp lấy, đổ lên đầu của Hồng Khải, vừa đổ vừa nói: "Thằng nhóc con, mày hết muốn sống rồi à? Dám đổ rượu lên đầu của đại gia, hôm nay lão tử đập chết mày!"
Sau khi đổ hết *** nước, mặt thẹo tức giận vứt *** nước đi, rồi giơ tay túm lấy đầu của Hồng Khải, rồi vung tay còn lại lên đấm vào mặt của hắn, đấm đến khi mặt mũi bầm dập máu me phun ra hết mà mặt thẹo vẫn không chịu bỏ qua!
Ngụy Tiến vừa nhìn thấy đã biết không ổn, nếu cứ tiếp tục như vậy, Hồng Khải còn không bị hắn đánh đến nhập việc sao? Vì thế cuống quít chạy lại, nhưng mà, chỉ chạy lại thôi, chứ chẳng dám can, đứng nói: "Đại ca, người anh em của em không có cố ý."
"Mẹ mày, tao ngồi xa như vậy, mà nó còn tạt tới, mày nói nó không cố ý à?" Đừng nghĩ mặt thẹo thuộc loại tứ chi phát triển thì đầu óc sẽ ngu si, chỉ số thông minh cũng không hề thấp, trừng mắt, chỉ vào Ngụy Tiến nói: "Mày muốn bao che nó hả?"
Ngụy Tiến nhất thời giật mình, không dám ngẩng đầu: "Đại ca, em xin lỗi! Vừa rồi. vừa rồi thật ra là người anh em của em chỉ muốn hất rượu vào thằng này, nhưng mà thằng này lại né được, cho nên mới tạt trúng anh thôi. thật ra, cũng không thể trách anh em của em được, cũng đều là do tiểu tử này!"
Ngụy Tiến vừa nói vừa chỉ vào Dương Minh, nếu Hồng Khải đã vì Dương Minh mà bị đánh, thì hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội giá họa cho Dương Minh.
"Ồ?" Mặt thẹo quay mặt lại, nhìn về hướng Dương Minh, cười như không cười nói: "Nói như vậy, mày cũng có một phần trách nhiệm?"
Dương Minh không thèm nhìn thằng này, thậm chí đầu còn không quay lại, vẫn nhàn nhã ngồi nhìn về một nơi xa lắm.
"Mẹ nó, đại gia đang nói chuyện với mày đấy!" Mặt thẹo thấy Dương Minh không thèm để ý đến mình, cảm thấy rất mất mặt, tức đến nổi giơ tay hướng đến chụp cổ áo của Dương Minh.
"Bốp!" Trong lúc tay của mặt thẹo vừa chợp tới cổ áo của Dương Minh, thì bỗng nhiên bị kèm lại, bị một vật gì đó cản lại! Mặt thẹo kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhưng ngạc nhiên phát hiện ra tay của mình đã bị thằng nhóc này nắm chặt!
Mặt thẹo càng nghĩ càng thấy mất mặt, tăng thêm lực, chộp đến cổ Dương Minh, nhưng mà cổ tay giống như bị đóng định vậy, căn bản là không thể nhúc nhích được!
Dương Minh lạnh lùng nhìn thằng mặt thẹo, bỏ lại một câu đầy sát khí: "Ai tát nước mày, thì tìm người đó!"
Trong mắt mặt theo hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng mà, càng nghĩ càng kinh hãi! Người thanh niên trước mặt này chỉ dùng tay trái mà đã có thể cản lại tay phải của mình, cái này cần phải tốn rất nhiều sức!
Kinh nghiệm lăn lộn xã hội cho hắn biết, hôm nay đã gặp phải boss rồi! Sợ rằng, thực lực của mình trong mắt người thanh niên này chẳng là cái thá gì cả! Do dự một chút, trên mặt của mặt thẹo nhất thời hiện lên một tia xấu hổ, cười nói: "Đúng vậy, đúng vậy!"
Nếu người ta nói ai tạt nước mình thì cứ tìm người đó, vậy chứng minh rằng, dù mình có đánh Hồng Khải thì hắn cũng sẽ không quản!
hắn không thể trêu Dương Minh, nhưng còn Hồng Khải thì không thể trêu sao? Vừa nhìn thấy là biết một thằng nhát gan! Nghĩ đến đây, mặt thẹo rút tay trở về, mà Dương Minh cũng không muốn dây dưa, thuận thế bỏ tay ra.
Thấy trên cổ tay của mình có một dấu đỏ ửng, trong lòng mặt theo hoảng sợ, cũng may là không xúc động gây chuyện với người ta, nếu không thì!
Quay đầu lại nhe răng cười với Hồng Khải, mặt thẹo liền đem tất cả tức giận trút lên đầu của tiểu tử Hồng Khải này.
"Đại ca, em. em. vừa rồi em uống hơi nhiều, đứng không vững, hai chân không ổn định, cho nên mới lỡ tay." Hồng Khải thấy mặt thẹo muốn đánh mình, nhất thời sợ đến mức muốn tiểu trong quần, cuống quít nặn ra lý do để giảm bớt tội lỗi.
"Mẹ kiếp, tin mày mới là lạ!" Mặt thẹo vung tay lên, bắt đầu công việc đấm bốc.
Tuy rằng nhà của Hồng Khải cũng rất ghê gớm, cũng có quan hệ với xã hội đen, nhưng mà chổ này nằm ngoài vùng ngoại ô Tùng Giang, cách nhà hắn rất xa, muốn tìm người cũng khó, vì nước xa không thể cứu được lửa gần.
Ngụy Tiến thật sự là không chịu được rồi, đành phải gọi điện cho cậu họ của mình là Tùy Dược Dân cầu cứu, nói là ở đây sinh chuyện. Tùy Dược Dân đang chơi mạc chược với mấy người phó tổng trong phòng, thấy Ngụy Tiến gọi điện đến, hắn cũng không thể mặc kệ, bởi vì hắn còn phải dựa vào ông già của Ngụy Tiến để kiếm chút khoản thu nhập.
Cho nên, sau khi cúp điện thoại, Tùy Dược Dân liền mang theo mấy người bảo vệ đến đây, nhưng mà, đã chậm rồi, Hồng Khải đã bị mặt thẹo đấm thằng hồ lô máu rồi.
"Là ai mà dám to gan như vậy, dám gây chuyện ở làng du lịch Tiên Nhân này?" Tùy Dược Dân nghiêm mặt lớn tiếng hỏ, nhưng mà, sau khi nói xong, hắn liền thấy được người gây chuyện!"
Mặt thẹo thì hắn không nhận ra, nhưng mà người ngồi sau lưng mặt thẹo thì Tùy Dược Dân lại nhận ra! Sắc mặt của hắn lập tức biến đổi, thầm nghĩ: Ngụy Tiến à, bạn của con sao lại chọc vào thằng kia!
"
Cậu ơi, là người này!" Thấy Tùy Dược Dân mang một đám người đến, lá gan của Ngụy Tiến cũng to lên.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #895


Báo Lỗi Truyện
Chương 895/2205