Chương 893: Bệnh thần kinh


Hồng Khải không sợ Dương Minh, nhưng lại sợ Trần Mộng Nghiên mất hứng. Vì thế hắn vừa nói như vậy liền chú ý vẻ mặt của Trần Mộng Nghiên. Nhưng đáng tiếc Trần Mộng Nghiên không có gì thay đổi.
Thực ra Trần Mộng Nghiên biết Dương Minh nhất định tin tưởng nàng. Hắn là người đàn ông đầu tiên của nàng, Dương Minh không thể vì một câu nói của người này mà nghi ngờ nàng. Cho nên Trần Mộng Nghiên cảm thấy không cần phải giải thích với Dương Minh. Dương Minh không thể tin lời Hồng Khải.
"Vậy ư?" Dương Minh cười cười không thèm để ý mà nói: "Hôm nay mấy người được nghỉ à?"
"Nghỉ?" Hồng Khải ngẩn ra vì không hiểu Dương Minh nói gì. Hắn có chút khó hiểu nói: "Đúng thế, chúng tôi được nghỉ" Chẳng qua Hồng Khải tưởng Dương Minh nói trường cho nghỉ học.
"Ồ, bệnh viện thần kinh bây giờ cũng giống ngoài đời nhỉ, còn cho phép người bệnh ra ngoài đi họp lớp" Dương Minh ra vẻ hiểu biết mà nói: "Hay là nói bệnh của cậu sắp khỏi. Chẳng qua tôi thấy không giống"
"Mày nói ai bị thần kinh?" Hồng Khải rốt cuộc hiểu ý của Dương Minh.
"Tôi không nói cậu bị thần kinh mà" Dương Minh lắc đầu nói: "Cậu chỉ là bị ảo tưởng quá nặng, nhưng đây cũng là một loại bệnh tinh thần. Nhưng người bị thần kinh sẽ không bao giờ thừa nhận mình bị như vậy"
Hồng Khải tức giận đến xám xah mặt. Hắn muốn dò xét Dương Minh một chút, không ngờ lại bị nói thành bị bệnh thần kinh. Hồng Khải rất tức. Nhưng hắn không có biện pháp. Hắn đúng là không phải bạn trai trước đây của Trần Mộng Nghiên, người ta nói mình ảo tưởng cũng không sai mà.
"Ha ha, Hồng Khải thích nói đùa mà. Cậu đừng để ý" Ngụy Tiến cười nói: "Làm quen chút, tôi là Ngụy Tiến – lớp trưởng trước đây"
"Chào cậu, Dương Minh" Dương Minh gật đầu với Ngụy Tiến. Trước đó hắn đã nghe Lưu Bảo Cường và Lưu Đình nói qua về người này.
"Hồng Khải, ông không xin lỗi Mộng Nghiên? Ông đó, cái miệng toàn nói linh tinh" Ngụy Tiến nháy mắt với Hồng Khải.
Hồng Khải thấy vẻ mặt không tốt lắm của Trần Mộng Nghiên, hắn vội vàng xin lỗi: "Mộng Nghiên, đừng để ý. Mình chỉ đùa chút tôi mà"
"Không có gì, cũng chẳng ai tin mà" Trần Mộng Nghiên lạnh nhạt nói. nàng có ấn tượng xấu với Hồng Khải này. Hồi cấp hai tên này toàn viết thư cho nàng, nàng rất phiền.
Hồng Khải ho khan một tiếng coi như đã thua một ván. Trong lòng hắn không phục nên định lát nữa phải trả thù.
Ngụy Tiến là người đứng ra tổ chức nên phải đi chào các bạn học, vì thế hắn rất nhanh bỏ đám Lưu Đình ở bên mà đi tiếp người khác.
Chẳng qua không ít bạn học cấp hai đã không còn ở Tùng Giang, đến đây chỉ hơn 10 người. Nhưng bởi vì hầu hết đều mang theo người yêu tới nên cũng không ít người mấy.
Đến 2 giờ, Ngụy Tiến nói: "Thời gian cũng đến rồi, người nên đến thì cũng đã đến. Bây giờ chúng ta đi ăn, sau đó tùy mọi người. Ở đây có bơi lội, bowling, Karaoke, thể hình. lát nữa tôi phát cho mọi người mấy phiếu chơi"
Nói xong, Ngụy Tiến lại tìm quản lý khu nghỉ dưỡng rồi nói với ả: "Lát nữa nếu còn bạn học nào của tôi đến đây thì chị dẫn bọn họ lên phòng ăn tầng hai"
"Vâng, Ngụy thiếu gia yên tâm" Quản lý biết thân phận của Ngụy Tiến nên vội vàng đồng ý.
Ngụy Tiến gật đầu nói với mọi người: "Chúng ta đi thôi"
Trần Mộng Nghiên nhìn về phía cửa mà hơi tiếc nuối. Hai người chị tốt của nàng không đến.
Lưu Đình nhìn ra tâm sự của Trần Mộng Nghiên nên nhỏ giọng nói: "Mộng Nghiên, bỏ đi, hai người đó không đến đâu"
Trần Mộng Nghiên gật đầu rồi đi lên phòng ăn với mọi người.
Trên bàn ăn, những người này đều nói mấy lời coi như nịnh nọt, lấy lòng Ngụy Tiến.
"Lớp trưởng, hồi còn đi học tất cả mọi người đều lấy ông làm trung tâm. Khi đó ông giúp đỡ anh em rất nhiều" Một tên mắt nhỏ đeo kính đứng dậy giơ chén lên, lớn tiếng nói.
"Ha ha, tôi không quên mọi người" Ngụy Tiến được nịnh bợ nên đắc ý giơ chén lên nói.
"Người này lúc trước cạnh tranh không thắng Ngụy Tiến nên ba năm liền không nói chuyện với nhau" Lý Nhất Tầm ngồi bên cạnh Dương Minh liền giải thích.
"Phì" Dương Minh không nhịn được phì đồ uống ra ngoài. Cũng may Dương Minh phản ứng nhanh quay người lại nên phun xuống mặt đất.
"Tên này có lẽ sau khi tốt nghiệp muốn vào làm ở công ty nhà Ngụy Tiến nên nịnh bợ" Lý Nhất Tầm liếc một cái là thấy ý đồ của tên kia.
Đương nhiên đây mới là thứ nhất, còn có một nữ sinh trước mặt bạn trai ả còn giả vờ say rượu áp ngực cọ cọ vào người Ngụy Tiến: "Lớp trưởng, ông còn nhớ tôi không. Trong giờ thể dục, ông còn nhìn trộm người ta thay đồ"
Bạn trai của ả này quá kém, chẳng những không giận mà còn cười ha hả nhìn mọi chuyện.
Ngụy Tiến bây giờ đâu có tâm trạng mà trêu mấy con bạn học khác, hắn lúc này đang nghĩ làm thế nào để hại Lưu Bảo Cường. Vì thế hắn đẩy nữ sinh kia rồi nghiêm giọng nói: "Được rồi, chỉ bằng quan hệ của hai chúng ta thì sau này có việc gì cứ gọi điện cho tôi"
"Lớp trưởng tốt quá" Tay ả nữ sinh khẽ véo mông Ngụy Tiến.
Ngụy Tiến thầm nghĩ con ranh này dâm đó. không phải ông có chuyện lớn cần làm thì cho mày kêu rên rồi.
"Lưu Bảo Cường, tôi mời ông một chén" Ngụy Tiến đứng lên nói với Lưu Bảo Cường: "Ông bạn, trước kia tôi có gì không đúng thì mong ông bỏ qua"
Lưu Bảo Cường ngẩn ra một chút. Hắn thầm nghĩ thằng Ngụy Tiến này đổi tính sao? thằng này trước kia thấy hắn đều ra vẻ khinh thường, sao hôm nay lại chủ động nhận lỗi thế?
"Sao, không cho tôi mặt mũi à?" Ngụy Tiến thấy Lưu Bảo Cường vẫn ngồi im nên ra vẻ giận mà nói.
Thực ra trong lòng Lưu Bảo Cường cũng không muốn đối đầu với Ngụy Tiến. Nhưng ai bảo hắn có hứng thú với bạn gái mình? Nhưng lúc này nếu thằng Ngụy Tiến nói vậy cũng không phải chuyện xấu. Vì thế Lưu Bảo Cường cũng giơ cốc lên.
Hắn lái xe đến nên không uống rượu, vì vậy uống nước ngọt.
"Đổi rượu đi ông" Ngụy Tiến thấy Lưu Bảo Cường uống nước ngọt nên nói: "Nhân viên đâu, mang rượu tới đây"
Nhân viên trước đó đã sớm được Ngụy Tiến dặn nên cầm rượu tới rót cho Ngụy Tiến một chén, sau đó rót cho Lưu Bảo Cường.
"Rượu trắng à. tôi lái xe đến nên không thể uống rượu" Lưu Bảo Cường do dự một chút.
"Không thể uống cũng phải uống. Ở đây không phải không có chỗ ở mà, ở cũng không mất tiền. mai về là được chứ gì?" Ngụy Tiến nói.
"Như vậy đổi bia đi. Tôi không uống được rượu" Lưu Bảo Cường do dự một chút, uống rượu vào chắc hắn say luôn.
"Nếu cho tôi mặt mũi thì uống. Ông uống chén này xong thì về sau chúng ta là anh em"
Đương nhiên Ngụy Tiến nói như vậy khiến cho Lưu Bảo Cường khó xử.
Lưu Bảo Cường do dự một chút rồi cắn răng nói: "Được, vậy uống"
"Nhân viên, rót đầy cho anh đây" Ngụy Tiến nháy mắt với nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ hiểu ý cầm chai rượu rót đầy cho Lưu Bảo Cường. Đương nhiên chai này đã không phải chai rượu rót cho Ngụy Tiến.
Ngụy Tiến sớm đoán Lưu Bảo Cường sẽ do dự nên đã dặn nhân viên phục vụ đổi chai. Vì vậy rượu rót cho Lưu Bảo Cường có độ cồn rất cao.
Đương nhiên Ngụy Tiến không to gan như Vương Chí Đào, không bỏ mê dược vào rượu. Hắn sợ sau đó nếu Lưu Bảo Cường tỉnh lại và đi tố cảnh sát thì hắn xong đời.
Vì thế hắn chỉ đổi rượu mạnh mà thôi. Hơn nữa Ngụy Tiến cho rằng Lưu Bảo Cường say mà có gái tự động đưa lên cửa thì không thể không giở trò.
Dù sao Lưu Bảo Cường cũng là một thằng đàn ông sung sức nên sao chịu được.
"Nào, cạn ly" Ngụy Tiến nghĩ kế hoạch lập tức thành công nên rất vui.
"Được, cạn" Lưu Bảo Cường cắn răng nhắm mắt uống hết chén. Chẳng qua rượu này đúng là rất nặng. Lưu Bảo Cường có chút kinh ngạc, hắn uống cũng được mà sao có một chén đã hơi say thế này?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #893


Báo Lỗi Truyện
Chương 893/2205