Chương 892: Tình địch gặp nhau


"Hắc, ông không hiểu rồi?" Hồng Khải cười cười thần bí mà nói: "Tôi nói cho ông một phần mềm gọi là xem ảnh trong blog QQ. Ông dùng phần mềm này thì không cần mật khẩu cũng có thể vào đó mà xem"
"Mẹ nó chứ, còn có phần mềm ác như vậy sao?" Ngụy Tiến nghe xong liền hứng thú mà nói: "Trong trường đại học có một thằng đối đầu. Nó và con hàng của nó chơi nhau rồi đưa lên blog. Chẳng qua tôi không có mật khẩu nên không vào được. Tôi nếu dùng phần mềm này lấy ảnh của hắn ra thì. hắc hắc"
"Ông đó, phần mềm này chỉ có thể nhằm vào mật khẩu blog nhưng không phải ảnh có mật mã" Hồng Khải lắc đầu nói.
"Như vậy ư, làm tôi vui hụt. Tôi đang định dùng cái đó để cho thằng kia một trận. Chẳng qua về tôi xem có thể dùng cái này với blog của Lưu Đình không? "
"Được, lên QQ tôi sẽ chuyển cho ông" Hồng Khải nói.
"Ông lần này đến có phải là vì hy vọng Trần Mộng Nghiên đến không?" Ngụy Tiến hỏi.
"Gần như là vậy, nếu không ai rảnh rỗi mà đến đây hả. Tôi ở nhà ngủ tốt hơn" Hồng Khải nói.
"Không biết thằng ranh Lý Nhất Tầm kia có đến không nhỉ. Năm đó ông và hắn đúng là không đội trời chung"
"Mẹ nó chứ, thằng đó ỷ vào thế lực trong nhà mà toàn đè đầu tôi. Bây giờ ông chưa chắc sợ hắn" Hồng Khải không cam lòng mà nói.
"Ông chẳng lẽ biết nhà hắn mấy năm nay làm ăn kém sao?" Ngụy Tiến đúng là hơi ngại Lý Nhất Tầm. Anh thằng này hình như là xã hội đen. Mặc dù bố hắn không phải như trước, nhưng nếu trêu chọc người hắc đạo thì Ngụy Tiến không muốn. Người như thế thì người làm ăn kiêng kị nhất. Mặc dù bố Ngụy Tiến làm xây dựng nên có những con bài không lộ, nhưng chỉ là ẩu đả bình thường và kém quá xa so với xã hội đen.
Hồng Khải nghe Ngụy Tiến nói vậy liền bác lại: "Ông không phải bị hắn dọa nên vẫn còn sợ đó chứ? Nhà hắn ở tận Đông Hải mà, có làm gì được ở Tùng Giang này"
"Tôi cảm thấy loại người này ít dây vào là tốt nhất" Trong lòng Ngụy Tiến đúng là vẫn sợ. Năm đó bởi vì hắn theo đuôi Trần Mộng Nghiên nên Lý Nhất Tầm tìm một đám đi bụi dọa cho một trận. Vì thế hắn mới chuyển mục tiêu sang Lưu Đình.
Chẳng qua nhà Hồng Khải cũng có chút thế lực. Bố hắn là ông chủ lớn, dưới tay có không ít công nhân nên dính đến một chút đen. Vì thế Lý Nhất Tầm và hắn không ai làm gì được nhau. Mà mấy năm nay nhà Hồng Khải làm ăn càng lúc càng, bắt đầu lũng đoạn thị trường phế liệu ở Tùng Giang này. Cho nên Hồng Khải cũng tự tin hơn nhiều.
"Sợ mẹ gì hắn" Hồng Khải bĩu môi nói: "Lần này hắn mà còn dám ra vẻ ta đây với tôi, xem tôi có cho hắn một trận không?"
Bây giờ đã là 1 giờ chiều, đám bạn học đã bắt đầu vào khu nghỉ dưỡng. Ngụy Tiến thù hồi vẻ dâm đãng để đứng dậy chào mọi người.
Năm đó Ngụy Tiến là lớp trưởng của lớp, bây giờ ở đại học cũng làm trong hội sinh viên. Hắn rất giỏi đóng kịch biến mình thành học sinh tốt. Người không quen thuộc hắn thì không thể biết hắn suy nghĩ xấu xa như thế nào.
Điểm này rất giống Trâu Nhược Quang. Ở đại học thì Trâu Nhược Quang cũng là cán bộ hội sinh viên, bình thường luôn ra vẻ quân tử. Lúc này hắn đang đại chiến với Triệu Tiểu Diễm ở trong phòng.
Bệnh Aids muốn lây cũng có tỷ lệ khoảng 50%. Nhưng kẻ trực tiếp chơi gái như Trâu Nhược Quang thì gần như 100% dính bệnh.
Triệu Tiểu Diễm ban đầu chỉ hy vọng đối phó Trâu Nhược Quang cho xong. Nhưng từ sau khi bị bệnh nên đã lâu rồi Triệu Tiểu Diễm không làm chuyện này. Bị Trâu Nhược Quang không ngừng chơi nên cũng sướng. Vì thế ả liền thả lỏng người, hai người liền vật lộn nhau cả buổi trên sô pha.
Đừng nhìn Hồng Khải dâm đãng như vậy nhưng hắn cũng là cán bộ lớp hồi xưa đó.
Hai người thấy bạn học lục tục đi vào liền tươi cười như hoa. Bọn họ đứng dậy tổ chức các bạn học đến đăng ký, thu của mỗi người 50 tệ.
Ngụy Tiến mặc dù có tiền nhưng cũng không muốn bỏ tiền ra làm gì. Mà họp lớp như thế này thì cứ chia đều theo đầu người, mỗi người 50 tệ.
Đương nhiên ai mang theo bạn trai hay bạn gái thì nộp gấp đôi. Người mà Ngụy Tiến không thấy thì lại đến.
Lý Nhất Tầm nghênh ngang đi tới làm mặt Ngụy Tiến cứng đờ lại. Chuyện năm đó có thể nói là nỗi nhục của hắn.
Chẳng qua khi đó bố Ngụy Tiến mới làm ăn nhỏ, so sánh với ông anh Lý Nhất Tầm mở trung tâm tắm hơi thì kém xa. Bây giờ thì khác, nghĩ đến ông bố là người nổi danh ở Tùng Giang, Ngụy Tiến liền thoải mái: "Đây không phải Lý Nhất Tầm sao. Sao không mang bạn gái đến vậy?"
"Chưa cưa được" Lý Nhất Tầm luôn thẳng thắn không cần che đậy.
Người nói vô tình, người nghe có ý, Hồng Khải nghe vậy liền suy nghĩ. Thằng này không phải vẫn theo đuổi Trần Mộng Nghiên đó chứ? Nghĩ vậy hắn không nhịn được thử hỏi: "Ai mà Lý thiếu gia vẫn không cưa nổi thế? Chẳng lẽ còn khó cưa hơn cả Trần Mộng Nghiên?"
Lý Nhất Tầm nghe Hồng Khải nói vậy không khỏi nhìn hắn rồi nói: "Nói ra thì ông cũng biết"
Hồng Khải vốn chẳng muốn biết Lý Nhất Tầm theo đuổi ai, chỉ cần không phải Trần Mộng Nghiên là được. Vì thế hắn cười nói: "Ha ha, xem ra Lý thiếu gia chuyển mục tiêu rồi, tôi yên tâm rồi"
"Ông không phải vẫn theo đuổi Trần Mộng Nghiên đó chứ?" Lý Nhất Tầm vừa nãy đã nghi ngờ, bây giờ nghe Hồng Khải nói vậy càng thêm xác định.
"Đúng thế, chẳng qua vẫn không cưa nổi" Hồng Khải không sợ gì mà không thừa nhận: "Lý thiếu gia, thực ra mâu thuẫn giữa chúng ta không phải chỉ vì Trần Mộng Nghiên sao. Bây giờ ông không thích cô ấy thì chúng ta hoàn toàn có thể thành bạn tốt"
"Vậy ư?" Lý Nhất Tầm hỏi lại một câu. Lý Nhất Tầm mặc dù có chút quan hệ với xã hội nhưng khác hẳn về bản chất so với Hồng Khải và Ngụy Tiến. Lý Nhất Tầm rất hào sảng, không thích dùng âm mưu quỷ kế. Nhưng Hồng Khải và Ngụy Tiến lại khác nên Lý Nhất Tầm không muốn làm bạn với chúng.
Huống hồ trước đó Lý Nhất Tầm đã gặp bạn trai của Trần Mộng Nghiên và nói chuyện vui vẻ. Lý Nhất Tầm tự nhiên không đứng về phía Hồng Khải: "Chẳng qua Hồng Khải này, có lẽ ông sẽ thất vọng dó. Trần Mộng Nghiên có bạn trai rồi"
"Có rồi?" Hồng Khải nghe Lý Nhất Tầm nói liền nhíu mày. Hắn vốn nghĩ đợt họp lớp này sẽ có cơ hội đến gần Trần Mộng Nghiên. Nhưng không ngờ có người nhanh chân đoạt trước.
Lý Nhất Tầm thấy Hồng Khải kinh ngạc như vậy liền buồn cười. Hắn ngẩng đầu lên thì thấy người quen.
"Dương Minh, Mộng Nghiên" Lý Nhất Tầm vẫy vẫy tay.
Lý Nhất Tầm rất cảm kích Dương Minh vì đã dạy hắn tán gái. Cho nên vừa thấy Dương Minh, Lý Nhất Tầm liền gọi ngay.
"Lý Nhất Tầm, ông cũng ở đây?" Dương Minh cười cười với hắn rồi nắm tay Trần Mộng Nghiên đi tới.
Theo sau Dương Minh là Lưu Bảo Cường và Lưu Đình.
Vẻ mặt Hồng Khải và Ngụy Tiến đều trầm xuống. Hai cô gái mà chúng theo đuổi đều là hoa có chủ, mặt sao dễ coi được.
"Lưu Đình, đến rồi ư?" Ngụy Tiến nghĩ mình có kế hoạch nên cũng thoải mái hơn: "Lưu Bảo Cường cũng đến ư?"
Lưu Bảo Cường có chút buồn bực. Ngụy Tiến này có bao giờ hòa hợp với hắn đâu, sao hôm nay lại như vậy? Chẳng qua người ta nói không ai đánh vào mặt người đang cười, nếu Ngụy Tiến cười cười với hắn, Lưu Bảo Cường cũng phải gật đầu nói: "Đúng vậy, tôi đi cùng Đình Đình"
"Chơi vui vẻ" Ngụy Tiến gật đầu.
Ngay cả Lưu Đình cũng không rõ, người này đổi tính sao mà thân thiện như vậy? Lưu Đình và Lưu Bảo Cường đi đóng phí rồi đứng sang bên. Ngụy Tiến này hôm nay như không phát hiện ra Lưu Đình, khác hẳn vẻ ân cần bình thường. Điều này làm Lưu Đình rất khó hiểu.
Hồng Khải thấy Trần Mộng Nghiên liền đi tới nói: "Mộng Nghiên, đã lâu không gặp. Bạn càng lúc càng đẹp"
"Cảm ơn" Trần Mộng Nghiên thản nhiên nói. bây giờ trong lòng nàng chỉ có mình Dương Minh. Năm đó Hồng Khải như thế nào thì Mộng Nghiên cũng không nhớ rõ. Lúc này nghe đối phương nói, Mộng Nghiên chỉ khẽ gật đầu.
"Đây là?" Hồng Khải ra vẻ bây giờ mới phát hiện ra Dương Minh rồi nói: "Tôi là bạn trai hồi cấp hai của Mộng Nghiên"
Thực ra Hồng Khải đã sớm quan sát Dương Minh. Thấy Dương Minh cao to nên hơi ngại. Chẳng qua Hồng Khải cũng không coi Dương Minh vào đâu. Hắn bây giờ là con ông chủ lớn hàng đầu Tùng Giang, còn sợ ai nữa chứ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #892


Báo Lỗi Truyện
Chương 892/2205