Chương 891: Hai tên theo đuổi


"Trâu ca, bây giờ chúng ta." Triệu Tiểu Diễm bây giờ đang muốn lấy nốt 30 ngàn nên đâu còn tâm trạng mà để ý Trâu Nhược Quang có bị mình lây bệnh hay không. Ả dịu dàng ngồi bên cạnh Trâu Nhược Quang mà nói.
"Ừ, bây giờ chúng ta nói việc chính" Thấy Ngụy Tiến còn chưa về, Trâu Nhược Quang thở phào nhẹ nhõm. Nếu để Ngụy Tiến thấy hắn chơi Triệu Tiểu Diễm thì đúng là mất mặt.
Bây giờ thì hay rồi, hắn đã thu dọn xong hiện trường nên dù Ngụy Tiến vào cũng không phát hiện được gì. Hắn đâu biết Ngụy Tiến cũng đang làm chuyện như hắn.
Trâu Nhược Quang đứng dậy mở cửa phòng ra, sau dó ngồi xuống trước máy tính cách Triệu Tiểu Diễm khá xa: "Chuyện là như thế này, em họ anh thích một nữ sinh, nhưng nữ sinh này có bạn trai rồi. Cho nên bây giờ hai ta phối hợp diễn kịch"
Triệu Tiểu Diễm gật đầu, ả cũng đã xem được nhiều loại âm mưu như thế này trên Tv.
"Ừ, em đã biết thì anh không cần nói nhiều" Trâu Nhược Quang gật đầu nói: "Em sẽ đi quyến rũ bạn trai con nữ sinh kia, sau đó cùng hắn lên giường. Sau đó anh đi bắt gian và làm lớn chuyện. Đương nhiên làm vậy là để nữ sinh kia thấy. Sau đó nhiệm vụ của em xong, cầm tiền rời đi"
"Chỉ đơn giản như vậy sao?" Triệu Tiểu Diễm vui vẻ, xem ra nhiệm vụ này rất dễ.
"Đơn giản như vậy thôi. Sao, lúc nãy bị anh chơi một chút có thấy thiệt không?" Trâu Nhược Quang cười hắc hắc mà nói: "Hơn nữa chính cưng cũng sướng mà?"
"Cái này thật ra." Triệu Tiểu Diễm gật đầu thầm nghĩ sướng thì sướng nhưng có người thảm rồi.
"Cho nên chuyện này tự cưng biết là được, không được nói với em họ anh. Nếu không em thiệt đó" Trâu Nhược Quang sợ Triệu Tiểu Diễm lỡ miệng nên dặn thêm.
"Yên tâm đi Trân ca, em sẽ không nói" Triệu Tiểu Diễm thầm nghĩ mày bắt bà nói, bà cũng không nói.
"Ừ, nếu như vậy thì anh yên tâm rồi. Chúng ta bây giờ nói vào chi tiết"
Ngụy Tiến đang sung sướng bò trên người Cổ tỷ. Hắn nhìn đồng hồ thấy cũng đến lúc rồi nên bật dậy mặc quần áo rồi vỗ vỗ lưng Cổ tỷ mà nói: "Tối đến tìm chị"
"Ừ, người ta đợi cậu." Cổ tỷ nằm trên giường nói.
Ngụy Tiến ra khỏi phòng Cổ tỷ rồi đến chỗ Trâu Nhược Quang. Hắn thấy Trâu Nhược Quang và Triệu Tiểu Diễm đang bàn chi tiết của kế hoạch liền vui vẻ nói: "Hai người vất vả rồi. Yên tâm đi, sau khi chuyện này thành công thì tôi không bạc đãi hai người"
Trâu Nhược Quang không thèm để ý nói: "Người nhà mà nói cái này làm gì. Yên tâm đi em họ, nhất định làm em hài lòng"
"Vâng, vậy được. Trước khi đóng kịch em sẽ gọi điện thông báo cho anh. Bây giờ hai người nghỉ ngơi một lát" Ngụy Tiến gật đầu nói: "Em đi trước, bạn học của em lập tức sẽ đến"
"Được, em yên tâm đi. Lúc cần thì gọi điện cho anh" Trâu Nhược Quang vui vẻ, lát nữa sẽ có thể chơi Triệu Tiểu Diễm vài lần.
Họp lớp hôm nay do Ngụy Tiến cùng Hồng Khải – bạn khá tốt với hắn hồi cấp hai cùng tổ chứ. Vừa nãy khi đến cửa khu nghỉ dưỡng, Ngụy Tiến liền gọi điện cho Hồng Khải.
"Ông đang ở đâu thế?" Ngụy Tiến làm xong chuyện lớn nên rất vui vẻ.
"Tôi tới rồi, ông ở đâu vậy?" Hồng Khải hỏi.
"Tôi ở đại sảnh, ông vào là thấy" Ngụy Tiến nói.
"Tôi đỗ xe rồi sẽ vào" Hồng Khải nói xong liền dập máy.
Không lâu sau một tên cao gầy đầu thẳng mượt đi vào.
"Hồng Khải, ở đây" Ngụy Tiến nhìn cái là thấy Hồng Khải, liền vẫy vẫy hắn.
"Hắc, tôi nói ông bạn. Chỉ có mấy ngày không gặp mà đã gầy thế này rồi ư?" Hồng Khải thấy Ngụy Tiến liền đi nhanh tới.
"Đừng nói nữa, mẹ kiếp cưa gái mà cũng không được nên bực mình. Có thể không gầy sao?" Ngụy Tiến nhăn nhó mà nói. Hắn và Hồng Khải có quan hệ tốt nên không cần giấy.
"Vẫn là Lưu Đình?" Hồng Khải cũng là bạn học của Lưu Đình nên biết.
"Còn có thể là ai?" Ngụy Tiến nhún vai ngã người vào sô pha mà nói: "Tôi không rõ mình kém chỗ nào mà cưa gái cũng mệt như vậy?"
"Đừng nói ông, tôi không phải cũng thế sao? Năm đó theo đuổi Trần Mộng Nghiên mà không được"
Hồng Khải thở dài nói.
"Tôi nói ông này, nhiều năm rồi mà vẫn không quên được sao?" Nghe Hồng Khải nói, Ngụy Tiến cười ha hả.
"Cười cái rắm. Hình như lúc đó ông cũng theo đuổi Trần Mộng Nghiên đó" Hồng Khải nói.
"Tôi? Tôi có nhưng tôi thông minh. Sau này tôi đổi mục tiêu sang Hồng Khải. Cô nàng Trần Mộng Nghiên kia không hề có suy nghĩ về bạn trai, hơn nữa bố cô ta đang làm gì chắc ông cũng biết. Tôi sợ còn làm phiền cô ta nữa sẽ bị coi thành lưu manh tống vào tù"
"Ông sợ đầu sợ đuôi làm gì. Tôi và Lý Nhất Tầm theo đuổi Trần Mộng Nghiên ba năm đều không vấn đề gì mà" Hồng Khải đắc ý nói.
"Đúng thế, theo đuổi ba năm mà vẫn không thành công" Ngụy Tiến trêu chọc.
"Được rồi, đừng chó chê mèo nhiều lông. Ông đổi mục tiêu mà cũng có tốt hơn đâu. Lưu Đình cũng rơi vào tay thằng khác?" Hồng Khải ôm vai Ngụy Tiến, cười ha hả.
"Ông cứ nhìn xem, muộn nhất là ngày mai Lưu Đình sẽ chia tay thằng ranh đó" Ngụy Tiến có chút đắc ý nói.
"Sao ông nói vậy?" Hồng Khải ngẩn ra một chút.
"Tôi nói cho ông, tôi đã bố trí cạm bẫy cho thằng đó, tối nay cho hắn chết" Ngụy Tiến nhỏ giọng nói.
"Bẫy?" Hồng Khải đảo mắt rồi nói: "Không phải chứ, ông cũng chơi âm mưu ư?"
"Hừ hừ, vô độc bất trượng phu" Ngụy Tiến cười lạnh một tiếng rồi nói: "Hạnh phúc của mình thì phải do mình đoạt lấy. Đây đúng là châm ngôn"
"nhưng mà chẳng may Lưu Đình tha thứ cho thằng ranh đó thì sao? Ông cũng biết con gái mà yêu sẽ rất ngu" Hồng Khải có chút lo lắng mà nói.
"Hắc hắc, anh đây có kế ròi" Ngụy Tiến cười cười thần bí.
"Mẹ nó chứ, có gì nói mau. Đến lúc đó tôi phối hợp với ông" Hồng Khải có chút bất mãn mà nói: "Còn ra vẻ thần bí với anh em hả?"
"Đừng giận, tôi nói cho ông" Ngụy Tiến nhỏ giọng nói vào tai Hồng Khải: "Tôi tìm con ả có bệnh"
"Bệnh gì?"
"Aids" Ngụy Tiến cười hắc hắc mà nói.
"Mẹ nó chứ, ông ác như vậy sao? Không ngờ ông bây giờ lại tiến bộ như vậy. Tôi vui thay cho ông"
"Ngụy Tiến này mà. Tôi vốn là người tốt nên mới bị thằng ranh đó đoạt Lưu Đình đi. Nếu tôi mà cứng rắn thì đã sớm xong chuyện này rồi. Nhà Lưu Đình đâu như nhà Trần Mộng Nghiên nên dễ đối phó. Hơn nữa tôi không phải chỉ chơi cho vui mà thực lòng muốn cùng Lưu Đình"
"Chiêu này của ông được đó" Hồng Khải thở dài nói: "Có chuyện này thì dù Lưu Đình có tha thứ cho thằng kia hay không thì ông cũng nắm chắc phần thắng. Lưu Đình nếu không tha thứ thì thôi. Nhưng nếu tha thứ thì ông nói thằng đó bị Aids, xem Lưu Đình còn dám cùng hắn không?"
"Ông hiểu tôi đó" Ngụy Tiến gật đầu. Hai người cùng cười phá lên.
"Đúng, hôm nay Trần Mộng Nghiên có đến không?" Hồng Khải đột nhiên nhớ đến cái gì nên nhỏ giọng nói.
"Trần Mộng Nghiên? Tôi không để ý. Tôi nói ông đó, vẫn còn không quên được cô ả sao?" Ngụy Tiến có chút không tin, nhiều năm như vậy mà thằng Hồng Khải vẫn si tình như thế ư?
"Ông không phải vẫn luôn theo Lưu Đình sao?" Hồng Khải hỏi lại một câu.
"Tôi khác mà. Tôi và Lưu Đình bây giờ học cùng đại học, ông và Trần Mộng Nghiên nhiều năm không gặp rồi"
"Hắc, ông không biết Trần Mộng Nghiên bây giờ đẹp thế nào đâu, hơn trước kia nhiều. Nói cô ấy là hoa khôi thành phố cũng không quá"
"Sao ông biết. Ông gặp lại Trần Mộng Nghiên rồi sao?" Ngụy Tiến hỏi.
"Chưa gặp nhưng đã thấy ảnh. Lớp chúng ta không phải có nhóm QQ sao, tôi thấy được nick của Trần Mộng Nghiên trong đó nên đã vào và thấy được ảnh của cô ấy"
"Mộng Nghiên, ông đúng là. chẳng qua ông biết mật khẩu của Trần Mộng Nghiên sao?" Ngụy Tiến hỏi.
"Mẹ nó chứ, ông nói làm tôi bực mình. Ông sao biết blog của Trần Mộng Nghiên có mật khẩu?" Hồng Khải trêu chọc.
"Tôi vào đó để tìm tin tức về Lưu Đình" Ngụy Tiến đỏ mặt giải thích: "Kết quả tôi phát hiện có mật khẩu"
"Vậy sao ông không trực tiếp vào blog của Lưu Đình? "
"Tôi cũng muốn vào nhưng blog của Lưu Đình cũng có mật khẩu, vì thế tôi mới nghĩ đến sang blog của Trần Mộng Nghiên xem có đầu mối gì không?" Ngụy Tiến nói không sai. Hắn đúng là vì vào blog của Lưu Đình nên mới vào của Trần Mộng Nghiên.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #891


Báo Lỗi Truyện
Chương 891/2205