Chương 89: Về sau không cần thẩm du


"Nói cái gì?" Dương Minh nghe xong liền cưới một cách xấu xa.
"Đáng ghét!" Trần Mộng Nghiên lập tức đỏ mặt: "Biết rồi còn hỏi!"
"Hehe, ý của bạn là thẩm du à?" Dương Minh biết, giữa hai người đang yêu nhau thì những đề tài mập mờ kia không bị cấm kỵ! Đây là do Trương Tân nói với hắn, mà Dương Minh cũng cho là vậy.
"Ừm …" Trận Mộng Nghiên phát ra một âm thanh nhỏ nhất có thể, thẹn thùng gật đầu. Dù sao nàng cũng đã mười tám tuổi rồi, không phải cái gì cũng không biết, danh từ" thẩm du" này, nàng có thể đại khái hiểu được ý, chỉ kỳ quái là tại sao Trần A Phúc lại nói Dương Minh đang thẩm du!
"Thằng đó thẩm du nhiều quá, nên tưởng rằng ai cũng như nó, lúc đó tôi đang lắc lắc chân, nó lại hiểu lầm! Tư tưởng của hắn quả thật rất dâm đãng!" Dương Minh dõng dạc nói.
"…" Trần Mộng Nghiên không nói gì… cũng chẳng giải thích luôn. Đột nhiên một ý nghĩa trêu cợt Dương Minh xuất hiện trong đầu: "Vậy bạn có làm không?"
"Tôi? Ặc …" Da mặt của Dương Minh cũng dày hết cỡ, chỉ thoáng xấu hổ một chút rồi nói: "Dựa theo kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học, hầu hết 90% đàn ông đều hiến dâng lần đầu tiên của mình cho bàn tay" .
"Vậy ý của bạn là … bạn cũng thế" Trần Mộng Nghiên vẫn chưa từ bỏ ý định trêu chọc thể diện của Dương Minh. Ai kêu hắn bình thường hay chọc nàng, lần này cho hắn nếm mùi!
"Ặc …!" Dương Minh lại xấu hổ, hắn không ngờ Trần Mộng Nghiên thuần khiết lại tra khảo hắn về điều này.
Nhìn bộ dạng xấu hổ của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên cười sảng khoái.
"Ờ, có thể cho là vậy! Dù sao đi nữa tôi cũng chỉ là ngẫu nhiên, ngẫu nhiên mà thôi!" Dương Minh đột nhiên nghiêm mặt nói: "Bất quá, tôi nghĩ rằng sau này sẽ không cần thẩm du nữa!"
"? ?" Trần Mộng Nghiên cảm thấy khó hiểu? ? Lời này có ý gì?
Dương Minh không đợi Trần Mộng Nghiên đặt câu hỏi, liền tiếp tục nói: "Bởi vì sau này tôi có bạn rồi, sẽ không còn tự thẩm du một mình nữa!"
"Hả? Có tôi, đây là ý gì? Không cần thẩm du một mình?" Trần Mộng Nghiên càng khó hiểu hơn, chẳng lẽ Dương Minh ám chỉ hắn muốn nhờ mình thẩm du giúp hắn? ? Thì ra là như thế, Trần Mộng Nghiên phản ứng mạnh mẽ, đây chắc chắn là ý của Dương Minh, muốn mình làm bạn gái hắn, vì thế không khỏi vừa thẹn vừa giận nói: "Dương Minh, bạn đi đến đi! Nghĩ cái gì vậy! Tôi sẽ không giúp bạn làm… cái kia đâu!"
Ây da, Trần Mộng Nghiên thật sự là khóc không ra nước mắt, vốn tưởng rằng có thể trêu chọc Dương Minh một lần, không ngờ lại bị hắn chiếm tiện nghi! Bất quá chuyện này còn chưa hết, Dương Minh vẫn không có ý định bỏ qua cho Trần Mộng Nghiên.
"Cái gì cùng tôi! Tôi nghĩ cái gì?" Dương Minh làm ra vẻ nghi vấn, tựa hồ như không hiểu Trần Mộng Nghiên nói gì.
"Hả? Bạn còn giả điên!" Trần Mộng Nghiên tức giận nói.
"Tôi không có giả điên, từ sau khi tôi quen biết bạn, liền trở nên học hành nghiêm túc hơn, cũng không có thời gian nghĩ đến những việc hư hại sức khỏe đó. Chẳng lẽ sai sao?"
"…." Trần Mộng Nghiên nghe được lời nói của Dương Minh, mặt đỏ như trái cà, chẳng lẽ hắn thật sự không có ý đó? ? Chẳng lẽ mình hiểu lầm? Nhưng mà, đột nhiên nàng nhìn thấy khóe miệng Dương Minh cười đểu, nàng biết rằng, bản thân lại bị trêu chọc.
"Dương Minh! Tôi sẽ không để ý đến bạn nữa! Gặp lại!" Lúc này, một chiếc xe bus chạy đến, Trần Mộng Nghiên xoay người bước lên xe.
Dương Minh cười cười, biết Trần Mộng Nghiên sẽ không giận mình, vì vậy bước theo lên xe.
"Có … tiền lẻ không?" Trần Mộng Nghiên móc túi cả nửa ngày, mới phát hiện ra đồng tiền có giá trị nhỏ nhất của mình cũng là mười đồng. Còn Dương Minh đã quen với việc này, nên hắn cũng không khách khí.
"He he!" Dương Minh móc hai đồng tiền lẻ ra nhét vào trong hộp.
"Cười cái gì? !" Trần Mộng Nghiên tức giận nói.
"Không có gì, cứ mỗi lần có người nào đó nói gặp lại, thì lại nói chuyện với tôi!" Dương Minh cười gian.
"Hừ! Về sau không nói chuyện này nữa! Không vui chút nào!" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, xem như hết tức giận.
Bởi vì đang là giờ ra về, nên trên xe bus rất nhiều người, chổ ngồi đã hết, còn chổ đứng thì hết sức chật chội.
"Đi tới một chút, cho người khác lên, nếu không còn ai thì đi!" Tài xế nói.
"Tài xế, làm gì còn chổ mà nhúc nhích!" Trên xe lập tức có tiếng trả lời.
"Trạm kế tiếp nhất định phải xuống!"
"Giờ đang là giờ tan học, học sinh ra về rất nhiều, mọi người chịu khó một chút. Tôi không thể đóng cửa xe được nè!" Tài xế tiếp tục hô.
"Ây da, đừng đóng, làm đau người ta!" Lại thêm vài tiếng la oán giận, bất quá lúc xe vừa nổ máy lại có thêm người bước lên.
"Tài xế, chiếc xe nhỏ xíu như vậy, sao ông có thể nhét nhiều người như thế chứ?"
"Hắc hắc, không phải tôi thổi phồng, mỗi ngày lái xe, lúc nào cũng có người bị sờ ngực cả" Tài xế đắc ý nói.
"Ồ? Ở đâu"
"Đâu? Cứ từ từ, một lát sẽ thấy!"
Người trong xe nghe tài xế nói vậy không khỏi cười ầm lên. Một số ít nam hành khách không kìm hãm được đưa mặt về chổ ngực của vài nữ hành khách.
Dương Minh cũng là một trong số đó, hắn cúi đầu, ngó lên người Trần Mộng Nghiên một chút, hắc hắc, có thể thấy được gần hết rồi nha.
"Nhìn cái gì!" Trần Mộng Nghiên lập tức phát hiện ra ý đồ của Dương Minh.
"Nhìn xem xem bạn có bị sờ không!" Dương Minh theo tiềm thức nói.
"Dương Minh!" Cơn giận của Trần Mộng Nghiên vừa xuống, bây giờ lại bị Dương Minh làm cho bộc phát! Nàng giơ chân lên muốn đạp cho Dương Minh một cước thật đau, nhưng không ngờ lại xảy ra một việc vô cùng trùng hợp!
Tự nhiên tài xế phanh một cái, làm hành khách theo quán tính ngã ra một chút, còn Trần Mộng Nghiên lúc này đang giơ chân lên, cũng bị nghiên theo. Mà… đầu gối của nàng theo đà lao thẳng vào thằng em của Dương Minh!
"Ây da…." Dương Minh làm bộ đau đớn rên rỉ. Thật ra thì… căn bản là hắn không bị đau, Trần Mộng Nghiên vốn dùng lực rất ít, mặc dù có cộng thêm lực quán tính vào, nhưng bao nhiêu đó sức thì không thể gây thương tổn nhiều cho Dương Minh!
Chẳng qua, lúc đó đầu Dương Minh nhảy số, lập tức đưa ra một quyết đinh! Cả người Dương Minh sụp xuống, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ ôm lấy… Bởi vì trên xe đông người, cho nên Dương Minh đứng đối diện với Trần Mộng Nghiên, lúc hắn cúi đầu xuống, cái mặt tự nhiên nằm lên ngực của nàng!
Ngửi được mùi thơm trên cơ thể của Trần Mộng Nghiên, thằng em của Dương Minh bắt đầu ngo ngoe.
Thật là phê, nếu ngày nào cũng được gối đầu lên ngủ thì còn gì phải nói!
Trần Mộng Nghiên nhìn thấy bộ dạng của Dương Minh, sợ đến xanh mặt! Nàng cũng biết đầu gối của mình đã đụng trúng chổ ấy ấy của Dương Minh! Lúc còn nhỏ đã được cha dạy qua vài chiêu" Nữ tử phòng ngự lang thuật!" Nàng cũng biết trên người con trai chổ đó là yếu ớt nhất, cho nên nếu ra tay quá tàn nhẫn, dùng sức quá độ, thì người con trai đó chắc có thể đã thành thái giám!
"Dương Minh, bạn không sao chứ ?" Mặt của Trần Mộng Nghiên đã trắng bệch nhìn Dương Minh, quên mất luôn việc bị hắn chiếm tiện nghi!
Dương Minh làm sao có thể nói là không có sao, từ trước đến giờ hắn cứ nghĩ của Triệu Oánh là lớn nhất, bây giờ xem ra của Trần Mộng Nghiên cũng không nhỏ, hơn nữa còn được chạm vào, là hàng thật giá thật!
"Đau chết tôi!" Hai tay Dương Minh ôm lấy chổ đó, rồi làm ra vẻ vô cùng đau đớn: "Đau quá…!"
"Dương Minh, xin lỗi, tôi không có cố ý, chúng ta đi bệnh viện đi!" Trần Mộng Nghiên không phải con trai, nên ở phương diện này không hiểu lắm, nhìn thấy bộ dáng của Dương Minh, hết sức lo lắng!
"Không có việc gì, cứ để tôi như vậy, một lát sẽ đỡ hơn!" Dương Minh dụi mặt vào trong ngực của Trần Mộng Nghiên cọ xát cọ xát…
Hiện giờ đang là mùa hè, cho nên Trần Mộng Nghiên chỉ mặt một cái áo hơi mỏng, vì thế cảm giác rất chân thật, làm cho Dương Minh phê đến nổi muốn đưa tay lên bóp một cái, nhưng hắn biết, một trảo này chắc chắn sẽ bị lộ tẩy! Mặc dù bây giờ hơi bức rức một chút, nhưng mà cũng quá phê!
"Ồ, được được!" Trần Mộng Nghiên vội vàng đáp ứng, nàng không cho rằng hành động bây giờ của Dương Minh thuộc phương diện sắc lang.
Vì thế, Trần Mộng Nghiên và Dương Minh tựa như một đôi tình nhân đang đứng chung với nhau! Chẳng qua tình cảnh hiện giờ cũng khó trách được, cũng có người hôn nhau hoặc làm những chuyện khác ghê gớm hơn ở trên xe, hắn và nàng bất quá chỉ là đang" ôm" nhau mà thôi!
Người ngoài nhìn vào thì cứ nghĩ rằng Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đang ôm nhau! Chỉ có điều, cái đầu Dương Minh cứ cúi thấp dần thấp dần…

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #89


Báo Lỗi Truyện
Chương 89/2205