Chương 889: Âm mưu của Ngụy Tiến


"Đúng thế, vừa nhớ đến lại thấy ghê tởm. Anh đúng là muốn giết thằng Dương Minh kia" Trâu Nhược Quang tức tối nói. Lần đó ở Tĩnh Sơn hắn bị đánh cho một trận. mặc dù không phải do chính tay Dương Minh đánh hắn, nhưng lại có quan hệ với Dương Minh.
Nhưng Tùy Quang Hanh lại không thể đắc tội với kẻ ra tay, lần đó coi như ăn đòn mà không trả thù được. Trâu Nhược Quang biết thế lực của Tùy gia chỉ ở Tĩnh Sơn, cho dù Tùy Quang Khải cũng không ảnh hưởng được đến Tùng Giang. Cho nên nếu muốn báo thù thì hắn chỉ có thể trông cậy vào chính Ngụy Tiến mà thôi.
Nhưng nói về quan hệ thì Trâu Nhược Quang mặc dù là anh họ của Ngụy Tiến, nhưng nhà rất bình thường nên luôn có cảm giác ngăn cách so với Ngụy Tiến.
Chẳng qua Ngụy Tiến đối với ông anh họ này khá được, không ra vẻ gì hết. Bởi vì Trâu Nhược Quang giống hắn, thuộc dạng âm hiểm, bề ngoài thì đẹp trai lịch sự nhưng sau lưng lại làm các chuyện thất đức.
Cho nên lần này hắn liền tìm tới Trâu Nhược Quang, bảo hắn phối hợp diễn trò với mình. Đương nhiên đây là nhằm vào Lưu Bảo Cường và Lưu Đình. Theo như Ngụy Tiến biết thì Lưu Bảo Cường và Lưu Đình bình thường chỉ cầm tay nhau hoặc hôn chứ chưa đến mức kia. Cho nên Ngụy Tiến có suy nghĩ độc ác là muốn làm thịt Lưu Đình.
Nếu không để Lưu Đình và Lưu Bảo Cường lên giường thì hắn có theo đuổi Lưu Đình cũng khó chịu.
Kế hoạch thực ra rất đơn giản, chính là để Trâu Nhược Quang đóng làm một người khách bình thường ở khu nghỉ dưỡng rồi tìm một gái làng chơi đóng giả làm bạn gái của Trâu Nhược Quang. Sau đó đi quyến rũ Lưu Bảo Cường, rồi cùng hắn chơi đùa.
Cùng với gái làng chơi . ha ha, hay đó. Ngụy Tiến dâm đãng nghĩ tới.
Ngụy Tiến chọn khu nghỉ dưỡng này vì đây là tài sản của Tùy gia. Cho dù hắn chơi lớn đến đâu cũng không có ai can thiệp. Hơn nữa dùng gái làng chơi là người của khu nghỉ dưỡng sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
"Yên tâm đi. Em sẽ báo thù giúp anh. Hôm nay làm xong thì mai em sẽ giúp anh diễn trò" Ngụy Tiến cười ha hả vỗ vai Trâu Nhược Quang mà nói.
"Tốt quá, cứ quyết định như vậy đi" Trâu Nhược Quang hưng phấn nói: "Ngụy Tiến, em mau nói kế hoạch với anh đi, cần anh phối hợp như thế nào?"
"Là như thế này." Ngụy Tiến nói kế hoạch của mình ra với Trâu Nhược Quang.
Trâu Nhược Quang nghe vậy mắt liền sáng rực lên nói: "Tuyệt, quá tuyệt. Cái này hay. Con ranh Lưu Đình kia nhất định chia tay với thằng Lưu Bảo Cường. Thằng em được đó"
"Hắc hắc, không xem em là ai. Chiêu độc như vậy chỉ em có thể nghĩ ra" Ngụy Tiến bị Trâu Nhược Quang khen như vậy liền thấy rất hãnh diện, tự nói chiêu mà hắn xem trên Tv thành của mình.
"Được, bây giờ không còn sớm nữa, chú mau gọi con bé kia lên đây, chúng ta tập một chút. Đừng để đến lúc đó có sơ hở" Trâu Nhược Quang nói.
"Ừ, anh nói cũng đúng. Em đi tìm người" Ngụy Tiến gật đầu rồi ra ngoài. Trâu Nhược Quang không khỏi thầm nghĩ, Dương Minh, ông sẽ dùng chiêu này cho mày chết.
Chẳng qua nếu như làm cho Dương Minh biết suy nghĩ của Trâu Nhược Quang thì không biết nên khóc hay cười. Khóc là mình dễ mắc mưu như vậy sao? Vương Chí Đào có đủ thủ đoạn mà còn không ăn ai nữa là thằng Trâu Nhược Quang này. Cười đó là càng như vậy thì khả năng uy hiếp của tình địch càng không lớn, hắn cũng có thể bỏ qua.
Ngụy Tiến rất quen thuộc với người khu nghỉ dưỡng này. Hắn gọi cho ông cậu nói mình tổ chức họp lớp ở đây. Vì thế mọi người ở đây đều phối hợp và nghe lệnh hắn.
Quan hệ giữa Tùy Dược Dân và bố Ngụy Tiến khá tốt, hơn nữa khu nghỉ dưỡng này khá gần Tùng Giang, cho nên xây dựng ở khu nghỉ dưỡng và sửa chữa hầu hết do công ty bố Ngụy Tiến thực hiện. Cho nên Ngụy Tiến vừa mở miệng nói là hắn lập tức đồng ý.
Ngụy Tiến ra ngoài tìm má mì ở khu nghỉ dưỡng – Cổ tỷ. Ả biết đây là họ hàng của chủ khu nghỉ dưỡng nên rất nhiệt tình: "Đây không phải Ngụy thiếu gia sao, đã lâu không tới, chị nhớ ngài muốn chết"
Cổ tỷ mặc dù đã hơn 30 tuổi nhưng bởi vì giữ gìn tốt nên chưa có vẻ gì là già, dáng người cũng rất quyến rũ. Ngụy Tiến đã chơi cô ả mấy lần, rất sướng.
"Sao vậy Cổ tỷ, nhớ tôi à?" Ngụy Tiến cười ha hả vỗ vỗ mông ả rồi nói: "Lát nữa xem tôi có làm chị chết không?"
Cổ tỷ làm được má mì nên không thiếu tiền. Chơi với Ngụy Tiến bởi vì hắn là họ hàng của chủ khu nghỉ dưỡng, đồng thời vì Ngụy Tiến còn trẻ.
"Ai sợ ai. Ngụy thiếu gia, hay là chúng ta thử luôn?" Cổ tỷ đánh mắt với Ngụy Tiến.
"Bây giờ không được rồi, còn có chuyện lớn phải làm" Ngụy Tiến mặc dù ngứa ngứa với Cổ tỷ nhưng xua tay nói: "Chờ tối đi. Tôi chơi chị cho sướng"
Mặc dù ở bên Cổ tỷ rất sướng, nhưng sướng về thể xác và tinh thần lại khác nhau. Ngụy Tiến cảm thấy theo đuổi Lưu Đình quan trọng hơn nhiều.
"Nói đi, có việc gì vậy, bà chị này giúp được cậu không?" Cổ tỷ trừng mắt nhìn Ngụy Tiến, cười quyến rũ nói.
"Chị tìm một cô ả đáng tin xinh đẹp cho tôi, phải đẹp. Không đẹp là không được" Ngụy Tiến nhỏ giọng nói.
"Tìm gái?" Cổ tỷ sửng sốt một chút rồi mất hứng nói: "Sao vậy Ngụy thiếu gia, chơi với chị không sướng nên muốn đổi người ư?"
"Cổ tỷ nói gì thế, tôi là loại người đó sao?" Ngụy Tiến vừa cười vừa nói: "Mấy con bé đó đâu có công phu như Cổ tỷ? Cho tôi cũng không muốn. Tôi tìm một ả để đóng kịch"
"Đóng kịch gì thế?" Cổ tỷ nghe Ngụy Tiến nói không phải là tìm gái để chơi nên không còn giận nữa, có chút buồn bực mà nói: "Gái ngoài việc làm chuyện đó thì đâu biết đóng kịch?"
"Đúng, chính là đóng kịch. Tôi tìm ông anh họ Trâu Nhược Quang để đóng kịch cùng" Ngụy Tiến gật đầu nói: "Là như thế nào, hôm nay lớp tôi gặp mặt ở đây. Mà tôi theo đuổi một con bé. Chẳng qua con bé đó đã có bạn trai, tôi muốn tìm một cô ả rủ được bạn trai con bé kia. hại chết nó"
"ha ha, vậy mà cậu cũng nghĩ ra được" Cổ tỷ nghe xong liền cười nói: "Được, chuyện này không dễ đâu, giao cho Cổ tỷ làm đi. Chẳng qua sau khi cậu có cô bé kia không được quên Cổ tỷ đó"
"Vậy sao được. Nói thật, tôi thích chơi Cổ tỷ nhất. Đám nữ sinh ngây ngô kia biết gì chứ?" Ngụy Tiến cười dâm mà nói: "Nhưng mà Cổ tỷ, chị cũng không thể làm bạn gái tôi mà?"
Cổ tỷ tự nhiên biết rõ mình không thể thành bạn gái của Ngụy Tiến. Bố Ngụy Tiến tuyệt đối không đồng ý. Bố Ngụy Tiến là nhân vật cũng khá nổi tiếng ở Tùng Giang, sao có thể cho Ngụy Tiến kiếm bạn gái nư ả? Chẳng qua có thể thành tình nhân của Ngụy Tiến là đủ rồi.
Nếu không ả dù có tốt hơn nữa nhưng nếu không có chỗ dựa mạnh thì nếu ra chuyện gì thì ả sẽ thành vật hy sinh. Cho nên phải túm được Ngụy Tiến thì không vấn đề gì.
"Coi như cậu có lương tâm" Cổ tỷ chỉ vào gáy Ngụy Tiến rồi nói: "Bây giờ sẽ tìm cho cậu nhé?"
"Ừ, tìm luôn. Bảo cô ta đến tập luyện với anh họ tôi đi" Ngụy Tiến gật đầu rồi nói: "Cổ tỷ có ai bị bệnh không thế?"
"Có bệnh?" Cổ tỷ ngẩn ra một chút liền hiểu ý của Ngụy Tiến: "Cậu xấu thật đó"
"Ha ha, cứ như vậy đi, tôi xem hắn về sau tán gái như thế nào?" Ngụy Tiến độc ác nói.
"Có thì cũng có, nhưng không xảy ra chuyện gì chứ?" Cổ tỷ nhỏ giọng nói.
"Bệnh gì thế?" Ngụy Tiến hỏi.
"Aids" Cổ tỷ nói.
"Hả" Ngụy Tiến ngẩn ra rồi tàn nhẫn nói: "Được, cô ả đó đi. Lần này tôi xem nó có chết không?"
"Nhưng mà." Cổ tỷ gan không to như vậy nên có chút lo lắng.
"Không có gì không được. Cổ tỷ sợ gì chứ. Ở Tùng Giang này có chuyện gì mà bố tôi không xử lý được" Ngụy Tiến khinh thường nói: "Yên tâm đi, nhà thằng đó chỉ mở quán lẩu mà thôi. Sao có thể sánh với tôi"
"Được, vậy sau này Cổ tỷ theo cậu, cậu không được bỏ rơi Cổ tỷ đó" Cổ tỷ cắn răng đồng ý. Chẳng qua ả muốn lấy lời hứa của Ngụy Tiến.
Ngụy Tiến tự nhiên biết Cổ tỷ có ý gì, vì thế cười nói: "Chẳng qua Cổ tỷ, chị theo tôi thì không được cùng người đàn ông khác đó"
"Ngụy thiếu gia, chị còn chưa tin tôi sao. Từ năm trước khi hai chúng ta. tôi chưa từng với ai khác" Cổ tỷ nũng nịu nói.
"Hắc hắc, tôi tin chị mà" Ngụy Tiến véo mặt Cổ tỷ rồi nói: "Được rồi, mau tìm người đi để còn tập với anh họ tôi"
"Cổ tỷ, cậu chờ tôi một lát, tôi tìm người tới" Cổ tỷ có được câu trả lời hài lòng liền vui vẻ đi làm.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #889


Báo Lỗi Truyện
Chương 889/2205