Chương 888: Lại là Tùy gia


Lưu Bảo Cường lúc này cảm thấy Dương Minh rất được. Không giống mấy thằng trong khoa có chút tiền là ra vẻ. Nhất là thằng tên Ngụy Tiến kia, ý vào bố là giám đốc công ty xây dựng nên luôn ra vẻ ta đây.
Mấy hôm trước hắn mới mua chiếc xe BMWs328mình biển số 123 liền rất oai rồi. Ngụy Tiến là kẻ đang theo đuổi Lưu Đình, lại còn là bạn học cấp hai của Lưu Đình. Cho nên Lưu Bảo Cường mới nhất định muốn cùng Lưu Đình đi họp lớp.
"Được rồi, vậy để lần sau chúng ta đi chơi, tôi mời khách" Lưu Bảo Cường biết Dương Minh không cần số tiền nhỏ này nên nói.
"Không vấn đề gì, đến lúc đó anh đừng có đùn đẩy"
"Nhất định không" Lưu Bảo Cường vỗ ngực nói: "Có Lưu Đình giám sát mà"
Lưu Đình cũng rất vui. Bạn trai của Mộng Nghiên và bạn trai của nàng quan hệ tốt như vậy, cô rất vui.
Nhân viên bán hàng từ trong phòng đi ra rồi nhanh chóng đi đến cầu thang. Thấy không ai theo sau, cô ta chạy đến trước mặt Lưu Bảo Cường rồi nói: "Lưu thiếu gia, tôm hùm và cua."
"Ha ha, biểu hiện của chị rất tốt, có năng lực. Rất thông minh, mấy hôm nữa tôi sẽ bảo chị Vương đưa chị thành người quản lý"
Nhân viên bán hàng liền vui vẻ, không ngờ vừa phối hợp đóng kịch một chút đã được thiếu gia khen ngợi. Cô ta vội vàng nói: "Cảm ơn thiếu gia"
"Không cần cảm ơn tôi, đây là do chị có năng lực" Lưu Bảo Cường cười nói: "Tôm hùm thì chị nói với nhà bếp, chúng ta lấy sáu con tôm hùm to cho chúng là được. Loại 158 tệ một con đó"
"Cua thì sao ạ? Bọn họ chọn toàn cua biển to?" nhân viên bán hàng gật đầu nói.
Lưu Bảo Cường cười nói: "Chị tự lo là được"
Dương Minh không ngờ Lưu Bảo Cường cũng là người như vậy, hại người không kém gì mình. Trong nháy mắt biến tôm hùm và cua thành loại rất bình thường.
"Chu ca, đây không phải nhà hàng đen đó chứ? Sao đắt như vậy?" Trịnh Lư Tử hùng hổ nói.
"Đen hay không chỉ có thể nhận. Lúc này tao không muốn ngây chuyện"
"Đúng thế, nếu là lúc khác thì tôi đã sớm đánh cho nó một trận. So tiền với Chu ca, đúng là muốn chết" Ngưu Tiểu Ba cũng bực mình nói.
"Hai thằng mày im đi. Đây là quán lẩu nên tao coi như có tiền. Nhưng nếu là Thiên thượng nhân gian thì chút tiền của tao không đáng gì"
"Vâng, chẳng qua Thiên thượng nhân gian đâu phải chỗ cho người như chúng ta đi vào. Phải như Ngụy tổng mới có thể vào" Trịnh Lư Tử gật đầu nói.
"Hai thằng mày đừng hâm mộ. Chờ giải tỏa xong, tao dẫn hai thằng mày vào đó" Chu Tiểu Minh nói.
"Vậy cảm ơn Chu ca trước" Trịnh Lư Tử và Ngưu Tiểu Ba hưng phấn cười phá lên.
.
Mấy người Dương Minh xuống đại sảnh ngồi ăn, nhưng như tôm hùm và cua chỉ là gọi cho có. Trước đó mấy người đã ăn không ít nên sao còn ăn được nhiều như vậy.
Hơn nữa còn đi họp lớp, không thể nào ăn đầy bụng chứ?
Bốn người ra khỏi quán mà vẫn buồn cười vì chuyện vừa nãy. Lưu Bảo Cường đột nhiên kiếm thêm mấy vạn nên cũng rất vui.
Quán này mặc dù đông khách nhưng một ngày cũng chỉ lãi được có mấy ngàn mà thôi. Nhưng chỉ riêng hôm nay đã bằng mấy ngày cộng lại.
"Bây giờ vẫn còn sớm, tôi mời mọi người đi uống nước nhé" Lưu Bảo Cường nhìn đồng hồ rồi nói.
"Cũng được. Đúng, họp lớp ở đâu vậy?" Dương Minh nói.
"Tại khu nghỉ dưỡng Tiên Nhân, cách khá xa nơi này" Lưu Đình nói: "mình và Mộng Nghiên chưa từng đến đó, chẳng qua Lưu Bảo Cường biết đường"
Khu nghỉ dưỡng Tiên Nhân? Dương Minh ngẩn ra, lại là đó sao? Địa điểm họp lớp cấp 2 của hắn cũng ở đó mà.
"Không phải chứ? Lần trước họp lớp cấp hai của mình cũng ở đó" Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên rồi cười khổ nói: "Ở đó rất được, là ai chọn vậy?"
"Còn có thể là ai, là thằng Ngụy Tiến kia" Lưu Đình tức giận nói. Nói xong mới nhớ Dương Minh không biết Ngụy Tiến, nên vội vàng giải thích: "Đây là người theo đuổi Mộng Nghiên trước đây"
"." Dương Minh không nói gì. Sao tình địch của hắn ở đâu cũng có nhỉ? Chẳng qua câu nói tiếp theo của Mộng Nghiên làm Dương Minh thở phào nhẹ nhõm.
"Đâu có, bây giờ người ta theo đuổi Lưu Đình rất chặt đó" Mộng Nghiên đỏ mặt một chút, nàng không muốn Dương Minh hiểu lầm.
Dương Minh gật đầu, hắn không nghĩ nhiều nên cười nói với Lưu Bảo Cường: "Áp lực của anh rất lớn đó"
"Không có gì, tôi không sợ" Lưu Bảo Cường vung nắm đấm lên mà nói.
"Vậy sao hắn lại chọn ở đó nhỉ? Ở trong thành phố có nhiều chỗ thế cơ mà?" Trần Mộng Nghiên có chút kỳ quái mà nói.
"Chỗ đó nghe nói là do cậu hay chú của hắn mở, chị cũng không rõ lắm. Nhưng nói chung là họ hàng nhà hắn mở" Lưu Đình giải thích: "Thực ra đây là hắn muốn ra vẻ nhà mình có thế lực trước mặt bạn học"
Hả? Sao cũng có quan hệ với chủ khu này? như vậy Ngụy Tiến có quan hệ với Tùy Quang Khải. Không ngờ lại vòng vèo như vậy.
Đối với Tùy gia, Dương Minh không có ấn tượng tốt. Chẳng qua cũng không có thù oán gì, chỉ là hắn ngứa mắt tên Trâu Nhược Quang kia.
Nếu sản nghiệp của Tùy gia không phát triển ở Tùng Giang thì không có cơ hội xung đột với Dương Minh. Cho nên đến bây giờ, Dương Minh và bọn họ vẫn sống hòa bình.
Hy vọng Ngụy Tiến này có thể yên ổn đừng chọc đến hắn. Nếu không Dương Minh không cần biết hắn là người của Tùy gia gì hết. Trâu Nhược Quang kia không phải cũng đã bị ăn đòn sao?
Lưu Bảo Cường mời bốn người đến một cửa hàng cafe khá sang trọng. Ở đây có món bánh ngọt rất ngon, chẳng qua Dương Minh không thích món này.
Chẳng qua Trần Mộng Nghiên và Lưu Đình lại ăn rất ngon. Lúc thanh toán, Dương Minh không tranh làm gì. Lưu Bảo Cường đã nói sẽ mời, hắn nếu tranh tức là coi thường người ta.
Uống nước xong, bốn người lại đến siêu thị đi dạo rồi mới lái xe đến điểm họp lớp.
.
Lúc này Ngụy Tiến mà Lưu Đình và Lưu Bảo Cường nói đã tới khu nghỉ dưỡng. Hắn đang nói chuyện với một người đàn ông cao gầy trẻ tuổi trong một căn phòng.
"Em nói anh họ này, anh bây giờ sao thảm như vậy? Nghe nói anh theo đuổi hai cô gái mà không được?" Ngụy Tiến châm xì gà hút một hơi. Hắn trộm từ phòng của bố hắn mới có.
"Đừng nhắc đến cái này. Trong họ hàng chúng ta thì có anh là thảm nhất. Bố mẹ anh đâu như bố mẹ em, ở Tùng Giang cũng làm lớn như vậy. Chú sống thoải mái rồi" Trâu Nhược Quang rất khó chịu nói: "Còn xì gà không, cho anh điều"
"Cho anh, hút từ từ thôi. Em có mỗi hai điếu thôi" Ngụy Tiến móc một điếu xì gà ném cho Trâu Nhược Quang rồi nói: "Em? Mẹ nó chứ, nói anh cũng không thể tin. Em theo đuổi một con bé học cùng cấp hai, vậy mà con ranh đó lại theo thằng ranh ở nhà mở quán lẩu. Anh nói có tức không?"
"Không phải chứ?" Trâu Nhược Quang hút một hơi thuốc rồi ra vẻ khó tin: "Nghe nói xì gà này là do phụ nữ xoắn ở trên đùi, không biết thật không nhỉ?"
"Sao lại không?" Ngụy Tiến cười khổ nói: "Thằng đó trông rất bình thường, ai biết con ranh đó sao lại nhìn trúng hắn?"
"Hắc hắc, chú em, anh biết rồi. Chú có phải nhân dịp họp lớp này để định giở trò hả? " Trâu Nhược Quang cười hắc hắc mà nói.
"Ha ha, cái này cũng không giấu được anh" Ngụy Tiến cười dâm mà nói: "Em lần này chuẩn bị tiết mục rất hay. Hừ hừ, Lưu Bảo Cường, tao cho mày có đến mà không có về"
"Lưu Bảo Cường? là ai?" Trâu Nhược Quang khó hiểu hỏi.
"Chính là bạn trai con ranh đó" Ngụy Tiến giải thích.
"Ồ? Chú em, chú có phải có cao chiêu gì không? Mau nói cho anh học" Trâu Nhược Quang hỏi.
"Sao, anh họ cũng cần đối phó ai sao?" Ngụy Tiến nhìn Trâu Nhược Quang mà hỏi.
"Hừ" Trâu Nhược Quang vừa nhớ đến khuôn mặt hung ác của Dương Minh liền tức giận nghiến răng nghiến lợi. Lúc đầu hắn bị hại rất thảm, nếu có cơ hội nhất định sẽ trả thù: "Lần trước chuyện ở Tĩnh Sơn em có biết không? Anh muốn báo thù"
"Là chuyện đó hả?" Ngụy Tiến cũng nghĩ đến lần trước Tùy Quang Hanh hình như nhắc đến chuyện Trâu Nhược Quang bị người đánh cho một trận. Hơn nữa còn gọi mình ở Tùng Giang có thể báo thù giúp Trâu Nhược Quang không? Nhưng bởi vì Ngụy Tiến đang theo đuổi Lưu Đình nên quên mất. bây giờ Trâu Nhược Quang nhắc đến, hắn mới nhớ ra.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #888


Báo Lỗi Truyện
Chương 888/2205