Chương 886: Quán lẩu Bảo Thuận


Lúc này Lưu Bảo Cường đã ra khỏi xe. Dương Minh làm hắn khá giật mình. Hắn mới vừa nãy lo lắng mình sẽ bị thiếu gia này coi thường, nhưng nghe Dương Minh bị Trần Mộng Nghiên trách như vậy, Lưu Bảo Cường liền buồn cười. Thì ra ông bạn này cũng bị vợ quản rất chặt.
Hắn đâu biết Dương Minh đây là tốt với Trần Mộng Nghiên chứ không phải là sợ vợ.
"Đây là Lưu Bảo Cường – bạn trai của mình" Lưu Đình thấy Lưu Bảo Cường xuống xe liền chỉ vào hắn mà nói.
"Lưu Bảo Cường bảo tôi Tiểu Cường là được" Lưu Bảo Cường vẫn giới thiệu mình theo cách đó.
"Tiểu Cường" Dương Minh nghe xong tiên này liền kinh ngạc nói: "Tôi tên Dương Minh, nhưng không thể gọi là Tiểu Minh, anh gọi tôi Tiểu Dương đi"
"Ha ha, không sao, cậu muốn cười thì cười. Tên của tôi đúng là giống như Tiểu Cường trong truyền thuyết" Lưu Bảo Cường cười cười rồi nói: "Rất vui có thể gặp cậu"
"Bây giờ đi họp lớp chứ?" Dương Minh không biết thời gian nên nói.
"Còn sớm, bây giờ mới 9 giờ mà. Đầu giờ chiều mới họp lớp mà" Trần Mộng Nghiên nhìn thời gian rồi nói: "Hay là chúng ta vào nhà em ngồi lát nữa"
Dương Minh vào nhà Trần Mộng Nghiên thì không vấn đề gì, nhưng Lưu Bảo Cường thì không tiện mấy. Hắn mới quen Trần Mộng Nghiên nên không tiện đến nhà người ta. Huống hồ Trần Mộng Nghiên là con gái, hắn không thể mặt dày đi lên.
Lưu Đình tự nhiên cũng biết suy nghĩ của Lưu Bảo Cường nên nói: "Mộng Nghiên, sáng nay em vẫn chưa ăn phải không? Vừa lúc chị cũng chưa ăn. Hơn 2h chiều thì mới có thể ăn ở buổi họp lớp. Hay là chúng ta tìm chỗ nào đó ăn đi"
"Vừa lúc, đến nhà tôi đi, nhà tôi là nhà hàng lẩu. Tôi chiêu đãi mọi người" Lưu Bảo Cường tất nhiên là nghe theo ý của Lưu Đình.
"Đến nhà anh, anh không chiêu đãi chẳng lẽ là em?" Lưu Đình trừng mắt nhìn Lưu Bảo Cường.
"Anh chiêu đãi không phải là em sao. Ha ha" Lưu Bảo Cường cười ha hả.
"Được đó, như vậy đến làm phiền nhà anh đi" Trần Mộng Nghiên gật đầu với Lưu Bảo Cường.
"Phiền gì chứ. Anh là con chủ nhà hàng, nhân viên phục vụ còn không ngoan ngoãn nghe lời ư?" Lưu Bảo Cường nói.
"Được rồi, anh là thiếu gia hả? Dương Minh người ta còn hơn anh nhưng không như anh đâu" Lưu Đình đẩy Lưu Bảo Cường mà nói.
Trần Mộng Nghiên thầm nghĩ Dương Minh mà khiêm tốn ư? Vậy phải xem có chuyện gì. Dương Minh này gặp phải kẻ đáng ghét thì lập tức cho ăn đòn.
Mọi người về xe của mình, Dương Minh lái theo phía sau Lưu Bảo Cường ra khỏi khu nhà Trần Mộng Nghiên, chạy đến nhà hàng nhà Lưu Bảo Cường.
"Dương Minh, em không thích biển số xe này. Anh nếu mua xe cho em thì không được lấy biển số như vậy đâu đó, nổi quá đó" Trần Mộng Nghiên biết biển số xe này không phải do Dương Minh chọn, nàng không thể trách hắn. Chỉ là Trần Mộng Nghiên cũng không thích ra vẻ.
"Em nếu không thích thì mấy hôm nữa anh đổi xe khác" Dương Minh thật ra rất quan tâm suy nghĩ của Trần Mộng Nghiên. Dù sao nàng cũng là bạn gái chính thức của hắn mà.
"Bỏ đi, vậy xe này thì sao?" Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói muốn đổi xe, nàng rất vui vì Dương Minh nghe ý kiến của mình. Chẳng qua không nên vì nàng không thích mà đổi xe chứ?
"Không sao, anh đưa xe này đến công ty bố anh. Công ty dùng xe này đi gặp đối tác cũng có mặt mũi mà. Anh mua xe khác, hoặc là không mua cũng được. Sau này em chở anh"
"Vậy cũng được" Nghe Dương Minh nói xe này chuyển đến công ty bố hắn, Trần Mộng Nghiên liền yên tâm: "Đúng rồi, em đã lên mạng xem xe. Xe Audi A5 mà anh nói rất đẹp nhưng có phải đắt quá không?"
"Đắt? " Dương Minh ngẩn ra thầm nghĩ mình không nghĩ cô ấy thấy đắt quá nên mới chọn xe đó. Nếu muốn mua xe đắt hơn thì đã chọn xe Ferrari rồi: "Xe đó không quá đắt đâu"
"Vậy cũng được. Anh thấy được là được" Trần Mộng Nghiên sao có thể không nhìn ra vẻ mặt của Dương Minh. Dương Minh nghe thấy nàng nói xe đắt liền có chút kinh ngạc. nhất định là hắn thấy xe này đã rẻ.
"Ừ, vậy anh bảo bạn anh đi đặt xe. Biển số sau khi chờ xe về rồi tính. Em thích số gì thì lên mạng tự chọn" Nếu Trần Mộng Nghiên không thích biển đẹp thì tùy nàng lên mạng chọn một số là được.
Đây cũng là điều mà Mộng Nghiên nghĩ. Bây giờ tin tức truyền thông rất nhạy bén. Mặc dù xe này là Dương Minh mua nhưng khó trách có người nghĩ đến bố nàng.
Lưu Bảo Cường dẫn đầu chạy đến nhà hàng Bảo Thuận ở đường Tân Hà.
Quán lẩu này của nhà Lưu Bảo Cường không hề nhỏ, có hai tầng. Hơn nữa bên ngoài có rất nhiều xe, điều này có thể thấy buôn bán rất đắt hàng.
Chẳng qua xe xịn như Dương Minh thì không dễ thấy ở đây. Đương nhiên xe xịn không phải là bản thân xe, mà là biển số xe.
Xe của Lưu Bảo Cường thì bảo vệ ở đây nhận ra. Đây là xe của thiếu gia, tự nhiên không cần tự mình lái vào bãi đỗ xe, bảo vệ đi tới đỗ xe giúp. Mà xe của Dương Minh, bảo vệ càng nhiệt tình hơn.
Nhưng khi Dương Minh và Trần Mộng Nghiên xuống xe đi cùng với Lưu Bảo Cường vào quán, bảo vệ đều chặc lưỡi. Hôm nay thiếu gia mời bạn nào mà ác như vậy?
Xe BMW đeo biển tạm thời thì một số người ở Tùng Giang biết, vì đó là xe Bạo Tam Lập đi. Nhưng chiếc xe mới này thì không mấy người biết. Chẳng qua chỉ riêng biển đẹp như vậy đã khiến người ta cho rằng chủ xe này không bình thường.
"Dương Minh, Mộng Nghiên, đến đây cứ coi là nhà mình" Lưu Đình xoay người nói: "Có phải không Tiểu Cường?"
"Đúng thế, đúng thế" Lưu Bảo Cường vội vàng nói: "Đi, chúng ta lên lầu" Ní xong Lưu Bảo Cường vung tay lên và tìm quản lý nhà hàng tới.
"Lưu thiếu gia, anh đến" Quản lý đương nhiên biết Lưu Bảo Cường là con của chủ nhà hàng, vội vàng nói.
"Chị Vương, tìm một phòng yên tĩnh giúp tôi" Lưu Bảo Cường không hề ra vẻ gì mấy. Quản lý lớn tuổi hơn hắn, hắn thân thiết gọi như vậy chứ không giống đám ăn chơi hay hò hét người làm thuê cho nhà mình.
"Lưu thiếu gia, bây giờ đang đúng giờ ăn nên có người đặt hết rồi" Quản lý có chút khó xử mà nói.
"Hả, đặt hết rồi sao?" Lưu Bảo Cường trong lúc nhất thời không biết nên làm gì. Nếu là bình thường chỉ có hắn và Lưu Đình thì không sao, ngồi ở đại sảnh ăn là được. Nhưng hôm nay dẫn bạn mới đến nên nếu ngồi ở đại sảnh thì không biết Lưu Đình có thấy mất mặt không?
Lưu Bảo Cường không biết nên làm gì nên quay đầu lại nhìn Lưu Đình, muốn hỏi ý nàng. Lưu Đình vốn không phải người quá thích mặt mũi, nhưng nếu đến quán mà nhà bạn trai mở còn không có phòng riêng thì không ổn. Vì thế Lưu Đình nói: "Có khách nào sau khi đặt phòng mà không tới không?"
"Bây giờ thì không có" Quản lý lắc đầu rồi đột nhiên nói: "Đúng, trên lầu có phòng lớn dự định cho sáu người, nhưng bên cạnh còn có một bàn nhỏ. Hay là tôi làm tấm che được không?"
Lưu Bảo Cường nghe vậy liền thấy đây là biện pháp tốt nhất, vì thế gật đầu nói: "Cứ như vậy đi"
Quản lý lập tức gọi người đi làm. Lưu Bảo Cường xin lỗi Dương Minh và Trần Mộng Nghiên: "Xin lỗi, tôi không nghĩ là hết phòng"
"Có gì đâu. Điều này nói rõ lẩu nhà anh rất ngon nên đông khách" Dương Minh cười nói: "Nếu không được thì chúng ta ngồi ở đại sảnh ăn cũng được"
Lưu Bảo Cường thấy Dương Minh không hề ra vẻ như đám có tiền nên có ấn tượng tốt hơn nhiều. Hắn cảm kích nói: "Hôm khác tôi sẽ lấy phòng trước, sau đó mời hai người một bữa. Hôm nay chỉ ăn chút cho ấm dạ dày. Lát nữa còn phải đi họp lớp mà"
Không lâu sau quản lý đã bố trí xong và dẫn bốn người Lưu Bảo Cường lên lầu. Đây là một căn phòng lớn, lúc này đã chăng tấm vải chia đôi. Mấy người Dương Minh ngồi ở một bàn.
Nếu đây là địa bàn của Lưu Bảo Cường thì chọn món sẽ do hắn. Chẳng qua hắn là thiếu gia nơi này nên biết món nào ngon.
Lưu Bảo Cường không biết sở thích của mọi người nên cố gắng chọn mấy món ngon nhất nhà hàng.
Chu Tiểu Minh vừa lên chức giám đốc công ty giải tỏa nên rất thoải mái. Đây là miếng thịt béo mà, cần phải chúc mừng một phen.
Vì thế Chu Tiểu Minh kéo đám đàn em thân tín của mình đến quán lẩu Bảo Thuận ăn mừng. Món lẩu cay ở đây rất ngon. Trước đây Chu Tiểu Minh đã đến một lần cảm thấy rất ngon nên hôm nay hắn gọi người đến nơi này.
Trước đó hắn đã gọi điện đặt phòng, bên kia nói không còn phòng nhỏ, chỉ có phòng to nhưng phải tiêu ít nhất 500 tệ. Điều này Chu Tiểu Minh không để ý đến, lập tức đặt phòng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #886


Báo Lỗi Truyện
Chương 886/2205