Chương 883: Chị em hồi cấp 2 của Trần Mộng Nghiên


Ra khỏi tập đoàn Danh Dương, Dương Minh gọi điện cho Bạo Tam Lập hỏi về chuyện giải tỏa khu Bằng Hộ.
"Dương ca, chuyện tối qua ở quán bar Dạ Vũ là anh làm sao?" Bạo Tam Lập nghe điện rồi thần bí hỏi.
"Ừ, là tôi" Dương Minh không phủ nhận.
"Dương ca, tôi phục anh đó. Anh thật lợi hại, không ngờ có thể hạ được nhiều người như vậy. Sáng hôm nay đã có tin tức truyền ra là quán bar Dạ Vũ bị cảnh sát niêm phong" Bạo Tam Lập nói.
"Vậy không phải tôi làm. Hôm qua tôi đi cùng Hạ Tuyết đến đó"
"Hắc hắc, tôi hiểu" Bạo Tam Lập cười nói: "Dương ca, anh tìm tôi có chuyện gì không? "
"Ừ, hỏi anh chuyện này. Anh biết khu Bằng Hộ do công ty xây dựng nào khai thác không?" Dương Minh hỏi.
"khu Bằng Hộ, hình như là công ty Đức Khang, lúc ấy tôi cũng xem trọng mảnh đất này nhưng đó không phải ngành chính hiện nay của chúng ta, nên tôi không tranh" Bạo Tam Lập nói: "Sao vậy Dương ca, có vấn đề gì ư?"
"Anh có nghe thấy ai ở công ty Đức Khang này họ Mã không?" Dương Minh thầm ghi nhớ tên công ty Đức Khang vào đầu.
"Mã? Dương ca nói là thằng ngu yy sao? Đó là lái xe của chủ tịch công ty Đức Khang – Ngụy Đức Khang. Trước kia nó cũng lăn lộn trên đường, bây giờ cũng có mấy thằng đàn em" Bạo Tam Lập suy nghĩ một chút rồi nói: "Người này luôn muốn quan hệ với chúng ta, nhưng tôi không để ý đến nó"
"Được rồi, chắc là hắn" Dương Minh nói: "Anh điều tra tư liệu về công ty Đức Khang cho tôi"
"Được, không vấn đề gì. Dương ca, anh không phải định ra tay với công ty Đức Khang đó chứ?" Bạo Tam Lập thầm nghĩ mỗi lần Dương ca bảo hắn điều tra ai thì kẻ đó đều có kết quả không tốt. lần này chắc không ngoại lệ.
"Đừng có đoán mò" Dương Minh nói với Bạo Tam Lập một câu. Nếu không mấy người này cứ ra ngoài nói lung tung thì xong rồi. Dương Minh không xác định mình muốn làm gì công ty Đức Khang hay không? Chẳng qua hắn vừa lúc muốn làm bên xây dựng. Nếu như có thể giẫm trên vai công ty Đức Khang thì cũng tốt.
Đương nhiên việc này phải xem thái độ của công ty Đức Khang. Nếu như bọn chúng giải tỏa và đắc tội với nhà Lâm Chỉ Vận thì đừng trách Dương Minh.
"Vâng, Dương ca yên tâm. Tôi sẽ không nói lung tung" Bạo Tam Lập giật mình. Gần đây Dương Minh nói chuyện với hắn khá thân thiện, ít khi nghiêm túc như vậy. Quan hệ giữa Bạo Tam Lập và Dương Minh cũng hòa hợp hơn. Chẳng qua Dương Minh vừa nói như vậy đã nhắc nhở Bạo Tam Lập. Dương Minh là cấp trên của hắn.
"Anh đừng quá khẩn trương, tôi không có ý trách anh. Chỉ nhắc anh chút thôi" Dương Minh thấy Bạo Tam Lập như vậy liền an ủi: "Được rồi, xe thế nào rồi?"
"Tôi đã đến cửa hàng ô tô nói rồi. Chỉ cần có xe thì sẽ là của chúng ta" Khả năng này thì Bạo Tam Lập có. Có ai muốn đắc tội với Bạo Tam Lập chứ? Huống hồ Bạo Tam Lập mua xe trả tiền mà.
"Được, vậy giao cho anh" Dương Minh dập máy rồi lái chiếc xe BMW chạy về nhà.
Khó khăn lắm mới có ngày rảnh rỗi, Dương Minh quyết định về nhà tắm một chút rồi đến gpawj Trần Mộng Nghiên. Dù sao hắn mới về Tùng Giang đã gặp Lâm Chỉ Vận, Trần Mộng Nghiên chưa gặp. Nếu làm cho Mộng Nghiên túm lấy không tha thì xong rồi.
"Mộng Nghiên, anh về Tùng Giang rồi, lát đến thăm em" trên đường về nhà, Dương Minh gọi điện cho Mộng Nghiên.
"A? Dương Minh. bạn cấp hai đang ở nhà em. Em nghĩ hôm nay anh chưa thể về nên đồng ý với bạn đi họp lớp rồi" Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh gọi liền nói ngay.
"Họp lớp?" Dương Minh nghe xong cười nói: "Vậy thì thôi, em đi chơi vui vẻ. Tối về nhà thì gọi điện cho anh"
"Vâng, mai em không có việc gì, chúng ta đi chơi." Trần Mộng Nghiên nói.
"Được, tối em về chúng ta bàn" Dương Minh thật ra không can thiệp cuộc sống riêng của Mộng Nghiên. Ai chẳng có bạn học hồi cấp hai. Thời gian trước hắn cũng đi họp lớp mà.
"Mộng Nghiên, ai thế, không phải là em rể đó chứ? Lại đây, đưa điện thoại cho mình, mình nói với cậu ta" Ở đầu bên kia điện thoại có một cô gái nói.
"A, Lưu Đình, đừng làm loạn" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nói với chị em hồi cấp hai, sau đó nói với Dương Minh: "Xin lỗi, bạn thân Lưu Đình của em, cô ấy như vậy đó"
"Không sao, em chơi vui vẻ" Dương Minh đương nhiên không để ý đến việc này.
"Họp lớp nhất định có nhiều người mang người yêu cùng đi. Cậu đến đây đi cùng cho vui. Lát nữa người yêu của mình cũng đến" Lưu Đình đoạt lấy điện thoại trong tay Trần Mộng Nghiên rồi nói: "Alo, em rể đẹp trai, mình là chị ba của Mộng Nghiên nhà cậu đó, đến đây chơi đi"
Dương Minh nghe Lưu Đình nói liền dở khóc dở cười: "Lưu Đình à, cảm ơn lời mời của bạn. mình không đi đâu. Mọi người đi chơi vui vẻ"
"Sao thế, không cho mặt mũi à? Hồi cấp hai thì trong bốn chị em chỉ có mình quan hệ với Mộng Nghiên tốt nhất. Bạn hỏi Mộng Nghiên xem, lần đó trong giờ thể dục là lần đầu tiên đến kỳ của cô ấy, là mình đưa băng vệ sinh cho cô ấy đó, nếu không Mộng Nghiên phiền to. Mình tốt với Mộng Nghiên nhà bạn như vậy, bạn còn không cho mặt mũi ư?" Lưu Đình gần như hét lên ở đầu bên kia.
Dương Minh toát mồ hôi, Lưu Đình này ác quá? Chuyện này cũng có thể nói ra.
Trần Mộng Nghiên nghe Lưu Đình nói không khỏi đỏ mặt, trừng mắt nhìn Lưu Đình rồi nói: "Lưu Đình, bạn sao nói cái đó?"
"mình vừa nói với ông xã của bạn, không phải nói với người khác mà?" Lưu Đình nói: "Đây cũng có gì là xấu hổ, ai chẳng có lần đầu?"
Dương Minh mặt rất dày mà bây giờ không khỏi xấu hổ lau mồ hôi. Lưu Đình đúng là lợi hại, không phục không được. Dương Minh xấu hổ giơ điện thoại lên nhưng tắt cũng không được, tiếp tục nghe cũng không được.
"Sao thế, em rể đẹp trai, có cho mình mặt mũi không? Bây giờ hỏi bạn một câu, bạn có đến hay không?" Lưu Đình hỏi.
Dương Minh không khỏi hối hận, sớm biết như vậy thì không gọi điện làm gì. Bây giờ đúng là khó xử, bị người ta ép cho không biết nên trả lời như thế nào.
Đang khi Dương Minh do dự thì đầu bên kia đổi sang giọng của Trần Mộng Nghiên: "Dương Minh, Lưu Đình toàn như vậy đó. Anh đừng để ý. Hay là anh đến đây đi?"
"Ừ, lát anh đến nhà em. Anh bây giờ về nhà tắm và thay quần áo đã" Nếu là Trần Mộng Nghiên nói, Dương Minh lập tức đáp ứng.
"Vâng, không vội đâu, trưa mới đến giờ mà" Trần Mộng Nghiên nói.
Trần Mộng Nghiên vừa dập máy, Lưu Đình cười phá lên: "Ha ha ha, không ngờ là bạn quản em rể chặt như vậy. Một câu nói của Mộng Nghiên còn hơn mười câu của mình"
"Không phải như vậy. bạn đừng nói linh tinh" Mộng Nghiên đỏ mặt, chẳng qua trong lòng rất ngọt ngào. Có cô gái nào không muốn người khác hâm mộ vì bạn trai của mình nghe lời mình.
"Hì hì, lát nữa mình phải nhìn xem người đàn ông như thế nào mà có thể tán tỉnh được hoa hậu khóa chúng ta" Lưu Đình cười cười như kẻ trộm.
Trần Mộng Nghiên bất đắc dĩ, chẳng qua nàng sớm quen tính cách này của Lưu Đình.
"Đúng, hôm nay họp lớp Đại tỷ có đi không?" Mộng Nghiên do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn hỏi.
"Cô ta? Đừng nhắc trước mặt mình" Lưu Đình sa sầm mặt lại, tức tối nói.
"Chuyện qua lâu như vậy rồi mà. Nhị tỷ cũng đã nói bỏ qua, sao Tam tỷ còn nhớ làm gì?"
Lưu Đình nói: "Ai biết cô ta có đi không, nhiều năm rồi mình không liên lạc với cô ta"
Mộng Nghiên lắc đầu vì thấy Lưu Đình vẫn thù dai với Đại tỷ kia, vì thế nàng không nói gì nữa. Hồi cấp hai, Mộng Nghiên chơi rất thân với ba cô bé khác, thân như chị em ruột. Vì thế bốn người dựa theo ngày sinh mà xưng hô chị em.
Mộng Nghiên là cô gái thành thục muộn nên lúc đầu không rõ tại sao Đại tỷ và Nhị tỷ lại mâu thuẫn như vậy. Nhưng sau này khi lên cấp ba nàng mới từ từ hiểu ra đó là do một người đàn ông. Đại tỷ đoạt bạn trai của Nhị tỷ, cho nên hai người mới căm thù nhau.
Chẳng qua trước đó cho dù biết nhưng Mộng Nghiên vẫn không hiểu. Hai chị em tốt sao lại vì một người ngoài mà thành như vậy? Chờ khi nàng ở bên Dương Minh và trải qua chuyện của Lam Lăng, nàng mới hiểu yêu một người sẽ điên cuồng như vậy.
"Đúng rồi, Lưu Đình, vừa nãy bạn không nói với mình là có bạn trai từ bao giờ? Sao không nói cho mình biết?" Mộng Nghiên đổi đề tài.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #883


Báo Lỗi Truyện
Chương 883/2205