Chương 881: Ghét nhất bị


Có một số việc Dương Minh không biết nên nói với Hạ Tuyết hay không. Nếu hắn không đoán sai thì người gây ra vụ án Quỷ là kẻ địch của Lam Hải. Nhưng chuyện này có chút khó tin. Cổ thuật trong mắt người bình thường mà nói là thứ không thể tin, thậm chí hầu hết người chỉ coi đó là truyền thuyết.
Người tin vào khoa học như Hạ Tuyết càng không thể tin Vu thuật gì cả. Cho nên Dương Minh mãi do dự quyết định bỏ qua. Nếu có thể thì liên lạc với bà ngoại của Lam Lăng xem có thể bắt được người này rồi đưa công lao cho Hạ Tuyết không?
Bánh mỡ là món được mọi người năm 90 rất thích, bây giờ lại ít thấy. Thay vào đó là các quán trà đẹp mắt, vệ sinh.
Chẳng qua Dương Minh thấy được một quán điểm tâm như vậy ở khu Bằng Hộ, vì thế lái xe đến đó. Bây giờ trời đã sáng, ở đầu khu phố đã có nhiều người kinh doanh nhóm lửa bán hàng.
"Sao lại đến đây ăn thế?" Hạ Tuyết nói.
"Ở đây mới có bánh mỡ" Dương Minh cười nói: "Đi, chúng ta xuống thôi"
Hạ Tuyết lúc này mới biết vì sao Dương Minh đến quán rất bình thường này. thì ra hắn vẫn nhớ mình muốn ăn bánh mỡ.
"Cảm ơn cậu" Hạ Tuyết có chút cảm động. Từ sau khi bà nội qua đời thì nàng chưa được ăn bánh mỡ nữa. Hơn nữa loại bánh này trong thành phố lớn gần như không còn.
"Cảm ơn gì chứ?" Dương Minh đỗ xe rồi cùng Hạ Tuyết xuống xe: "Chị đã nói tôi là phiếu cơm của chị sao. Tôi tự nhiên phải thỏa mãn yêu cầu ăn uống của chị chứ?"
"Hì hì" Hạ Tuyết nghe xong liền vui vẻ cười nói: "Tôi muốn ăn mặt trăng, cậu có phải thỏa mãn cho tôi? "
"Nếu chị có thể cắn được thì tôi lấy xuống cho chị" Dương Minh gật đầu.
"Mai tôi đi làm răng bằng kim cương" Hạ Tuyết nói.
"Được, chờ chị làm xong thì nói với tôi"
"Dương Minh, cậu có phải thành tâm không vậy?" Hạ Tuyết tức giận trừng mắt nhìn Dương Minh, sao mình nói gì thì hắn phản cái đó.
"Tôi là phiếu cơm thì chị ít nhất phải xem tâm trạng phiếu cơm chứ? Không thể đã mất tiền còn phải nhịn trong lòng chứ?" Dương Minh cười nói.
Hạ Tuyết nghe vậy liền cười hì hì. Hai người vào quán ngồi xuống bàn, Dương Minh hỏi: "Chủ quán, bây giờ đã bán chưa?"
"Mỡ lập tức sẽ nóng, anh chị chờ chút. Tôi làm ngay" Chủ quán cười ha hả đi tới. Hắn không ngờ mình vừa mở quán đã có người vào ăn. Xem ra hôm nay bán chạy đây.
"Hai chiếc bánh mỡ, hai bát đậu hủ" Dương Minh nói với Chủ quán.
"Được" Chủ quán nghe hai người gọi không ít liền lập tức đi làm.
"Cậu ăn hết không đó?" Hạ Tuyết nhìn Chủ quán bỏ bánh vào chảo mỡ rồi lo lắng nói: "Bánh này to lắm đó?"
"Cho chị ăn mà" Dương Minh nói.
"Hả? Cậu nghĩ tôi là lợn sao, sao có thể ăn hết từng đó" Hạ Tuyết mở to mắt nhìn rồi dở khóc dở cười với Dương Minh. Nói gì nhỉ, Dương Minh này tốt nhỉ, biết nàng thích ăn bánh mỡ nên gọi nhiều như vậy.
"Không ăn hết thì nhét vào túi mang về. Dù sao bánh này ăn lạnh được mà" Dương Minh nói: "Ở đây lập tức sẽ giải tỏa, sau này chỉ sợ không thể ăn được"
"Giải tỏa" Hạ Tuyết gật đầu, nàng biết Dương Minh có ý tốt nên không nói gì nữa.
Rất nhanh đồ hai người gọi đã được mang lên. Dương Minh và Hạ Tuyết uống bát đậu hủ nóng mới ra lò thật ngon.
"Cảm giác này tuyệt thật, tót hơn so với ăn ở cửa hàng lớn"
"Chị thích thì về sau ta có thể thường xuyên đến đây. Nếu không sẽ không có cơ hội" Dương Minh nghĩ thành phố hiện đại có chỗ tốt nhưng nhiều ngành truyền thống lại biến mất.
Không lâu sau trời sáng rõ, các quán quanh đó cũng bắt đầu có khách, hầu hết là người dân gần đó. Chẳng qua Dương Minh cẩn thận quan sát thì thấy có nhiều lái xe taxi chạy tới đây. Xem ra đồ ăn ở đây rất được hoan nghênh. Lái xe taxi chạy cả ngày trên đường nên biết rõ chỗ nào ngon.
"Không phải không cho các người bán sao vẫn còn bán? Mẹ nó chứ" Một chiếc Nissan cũ kỹ dừng lại gần quán, trừ trên đó có mấy tên đeo kính râm đi xuống.
"Mấy anh, chúng tôi buôn bán không dễ dàng gì. Không bán thì." Chủ quán thấy mấy tên này liền cười khổ nói.
"Mẹ nó chứ, còn lắm mồm nữa thì tao phá quán" Một thằng đẩy Chủ quán rồi mắng: "May dọn cho tao. Ở đây mà bọn mày có thể chiếm ư?"
"Cái này. bây giờ mới hơn 6 giờ. Tám giờ tôi sẽ dọn" Chủ quán nói.
"Mày thích ăn đòn à" Thằng đeo kính tức giận đạp đổ chảo mỡ rồi nói: "Mày không dọn thì tao dọn giúp mày"
"Người đó làm gì thế?" Dương Minh nhíu mày nói với Hạ Tuyết: "Không phải quản lý thị trường đó chứ?"
"Không biết, không mặc đồng phục mà" Hạ Tuyết lắc đầu không biết đám người này làm gì.
Nghe hai người Dương Minh nói chuyện, một vị khách ở bên nhỏ giọng nói: "Cái gì mà quản lý thị trường. quản lý thị trường rất tốt, nhiều lúc còn giúp những người bán hàng rong duy trì trật tự. Những người này là của công ty giải tỏa, mỗi ngày đều chạy quanh gây chuyện"
Người dân ở đây rất bất mãn với công ty giả tỏa. Chẳng qua khó chịu thì khó chịu cũng chỉ có thể chửi trong lòng, không ai dám trực tiếp chống lại chúng.
"Sao các anh không báo cảnh sát?" Dương Minh nhìn Hạ Tuyết rồi nói.
"Báo cảnh sát ư, có tác dụng gì? Chiến sủng tới, bọn họ liền ngoan ngoãn. Bọn chúng không thể làm gì trước mặt cảnh sát. Đợi cảnh sát đi, ai báo cảnh sát gặp nạn" Người này bất đắc dĩ nói: "Ai muốn chọc chuyện vào mình chứ? Bây giờ đang tính tiền từng nhà. Đắc tội bọn chúng liền bị trả giá nhà anh thấp nhất. kẻ có hại chính là mình"
Dương Minh nghe xong liền cười cười nhìn Hạ Tuyết. Ý của hắn rõ ràng chính là xem ra cảnh sát các chị làm không tốt rồi.
Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh thầm nghĩ, chuyện này không phải không muốn quản mà không thể. Nếu mỗi ngày đều dồn lực lượng cảnh sát ở việc này thì làm được gì nữa? Hơn nữa giải tỏa bằng bạo lực, một mình cảnh sát cũng không thể quản được. Đây là chuyện rất đau đầu.
Mấy người đang nói chuyện thì một tên đeo kính đi tới trước bàn Hạ Tuyết rồi nói: "Mau đi đi, không ăn nữa"
"Chúng tôi chưa ăn xong, anh có quyền gì mà đuổi tôi" Hạ Tuyết vốn tức tối bởi vì nàng bị Dương Minh nhìn đầy ẩn ý.
"Con ranh này ghê nhỉ? Chẳng qua có ý kiến cũng vô dụng. Đừng chọc ông, nếu không mày đẹp mặt" tên đeo kính nó xong liền túm lấy bàn của Dương Minh, dùng sức ném mạnh. Đậu hủ và bánh rơi xuống đất.
Hạ Tuyết đau lòng nhìn món bánh nàng thích. Nàng ăn chưa đủ mà, bây giờ lại rơi xuống đất. một cơn lửa giận dâng lên trong lòng, nàng thầm nghĩ không cho tên này đẹp mặt thì nàng không còn là Hạ Tuyết.
"Anh có biết vừa nãy anh làm như vậy là phạm pháp không?" Hạ Tuyết nghiêm mặt trừng mắt nhìn tên đeo kính.
"Phạm pháp? Ha ha, ông là pháp luật ở đây. Nơi này do ông giải tỏa, ông muốn thế nào chính là như vậy" tên đeo kính nghe Hạ Tuyết nói vậy liền cười cười đầy khinh bỉ: "Sao, không phục ư? Không phục thì tao đánh cho mày phục"
"Anh thử xem?" Hạ Tuyết sao sợ tên lưu manh như hắn.
"Con ranh này, mày ép tao ra tay đó" tên đeo kính nói xong liền vung tay chụp vào ngực Hạ Tuyết. Hắn thấy Hạ Tuyết đẹp nên sao có thể bỏ qua.
"A" Không đợi tên đeo kính ra tay thì đã hét thảm một tiếng. Hắn ôm mặt ngồi xổm xuống đất, nhưng mặt hắn không ngừng nổ tách tách.
Dương Minh bưng chảo lạnh lùng nhìn tên đeo kính ngồi trên mặt đất mà nói: "Tao ghét nhất thằng khác giở trò lưu manh với người phụ nữ bên cạnh tao"
"Mã ca, anh sao thế, không việc gì chứ?" Mấy tên đeo kính thấy thằng này ngồi ôm mặt trên mặt đất liền vội vàng chạy đến. Thấy trên da mặt hắn đang tróc ra đều sợ hãi.
"Đánh chết nó" Một thằng hét lên: "Báo thù cho Mã ca"
"Mau đưa tao đến bệnh viện" Mã ca sắp khóc đến nơi. Hắn cố nhịn cơn đau mà quát. Mày báo thù cho tao là tốt, nhưng quan trọng nhất là đưa hắn đến bệnh viện mà.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #881


Báo Lỗi Truyện
Chương 881/2205