Chương 879: Gặp vụ án quỷ


Hạ Tuyết lúc này cũng đã tỉnh lại. Nàng mơ mơ màng màng ngồi dậy rồi thấy cảnh sát giao thông liền có chút khó hiểu. nàng lấy thẻ của mình đưa cho cảnh sát giao thông rồi nói: "Tôi ở đội cảnh sát hình sự đi phá án vào ban đêm nên hơi mệt và nghỉ một lát"
Cảnh sát giao thông thấy chức vụ của Hạ Tuyết liền ngẩn ra. Hắn lập tức nghĩ đến vụ án Quỷ mấy hôm nay liền biết là do Hạ Tuyết phụ trách.
Đội cảnh sát giao thông bọn họ cũng hiểu về vụ án này, có thể nói bọn họ là người đầu tiên kịp chạy đến hiện trường. lãnh đạo đội đã nhấn mạnh nếu gặp phải sự cố giao thông khả nghi thì phải thông báo ngay cho đội cảnh sát hình sự.
Cảnh sát giao thông liền nghĩ Hạ Tuyết đang đi tìm manh mối vụ án nên hắn có chút xấu hổ. Người ta vất vả công tác, mình lại quấy rầy người ta nghỉ ngơi. Cảnh sát giao thông vội vàng nói: "Phó đội trưởng Hạ, xin lỗi đã quấy rầy chị nghỉ ngơi. Nhưng đây là con đường có nhiều người đi lại, lưu lượng xe khá nhiều cho nên"
Hạ Tuyết có chút kinh ngạc, dù sao mình lấy cớ phá án nhưng không ngờ cảnh sát giao thông lại tôn trọng mình như vậy. Nàng vội vàng nói: "Chúng tôi lập tức đi ngay"
"Vâng, cảm ơn chị đã ủng hộ công tác của chúng tôi" cảnh sát giao thông trả thẻ lại cho Hạ Tuyết rồi đứng nghiêm chào. Xem người ta đó, đang phá án đáng lẽ được đặc quyền nhưng vẫn biết điều như vậy.
Dương Minh nhìn cảnh này không khỏi thầm nghĩ" Hai người này đúng là."
Hắn vội vàng lái xe rời đi.
"Sao tôi lại ngủ thiếp đi nhỉ? " Hạ Tuyết dụi mắt. Vừa nãy nàng mơ mình được ăn bánh mỡ rất ngon, nàng ăn chưa xong lại bị tên cảnh sát giao thông kia quấy rầy.
"Chị nói muốn ăn bánh mỡ rồi ngủ thiếp đi"
Dương Minh vừa lái xe vừa cười nói.
"Hả?" Hạ Tuyết thầm nghĩ mình nói muốn ăn bánh mỡ sao?
"Đúng thế, sau đó chắc chị nằm mơ được ăn bánh" Dương Minh nói tiếp: "Rồi chị ngủ"
"Tôi . tôi không có" Hạ Tuyết đỏ mặtmawjdm nói như vậy làm bụng nàng sôi lên, ăn trong giấc mơ đâu thể no.
"Ha ha, chẳng qua bây giờ vẫn sớm nên quán chắc chưa mở. Tôi lái xe đi quanh vậy" Dương Minh không thể tùy tiện dừng xe nhưng lái xe chạy quanh thì không sao.
Hạ Tuyết lúc này đã không còn mệt như trước nữa nên gật đầu nói: "Được, đi dạo đi, biết đâu tìm được đầu mối vụ án Quỷ thì sao"
"Chị đúng là nghĩ về vụ án Quỷ đến điên rồi. Chạy quanh mà cũng tìm được đầu mối sao?" Dương Minh nói.
Hắn chạy quanh các con đường ở Tùng Giang. Bây giờ là 4 giờ đêm nên không có nhiều xe đi lại. Thi thoảng có vài chiếc xe tải lớn chạy ngang qua xe Dương Minh.
Hả? Dương Minh ngẩn ra một chút, hắn không thể tin mà dụi mắt. Chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Dương Minh nhìn về con đường thẳng tắp phía trước.
Chẳng qua trong nháy mắt vừa nãy Dương Minh thấy cảnh không như vậy. Dương Minh thấy phía xa xa không phải là đường mà là một bức tường. Bên phải bức tường có một con đường.
Chẳng lẽ mình thấy ảo giác? Dương Minh nhíu mày. Ý chí của hắn kiên định hơn người bình thường nhiều, sao có thể hoa mắt được.
Đang nghĩ đến đây thì nghe Hạ Tuyết hét lên chói tai: "Dương Minh, cậu làm gì thế, mau dừng xe? "" Sao thế?" Dương Minh giật mình hỏi Hạ Tuyết.
"Cái gì là cái gì. Cậu không thấy đằng trước là bức tường ư?" Hạ Tuyết hét lên đầy sợ hãi. Tay không tự chủ đưa về phía vô lăng, nàng muốn xe ngoành sang bên.
Dương Minh nghe Hạ Tuyết nói liền có chút khó hiểu, cái gì mà đằng trước có bức tường, lại còn rẽ phải nữa? Hạ Tuyết nói gì cơ chứ?
Đột nhiên Dương Minh nghĩ ra một điều. Vừa nãy hắn thấy không phải là ảo giác, hoặc là hắn thấy ảo giác giống hệt Hạ Tuyết.
Dương Minh không để ý đến Hạ Tuyết mà giữ chặt vô lăng không cho nàng lay chuyển. Con đường này Dương Minh đã qua nên biết đằng trước đúng là đường mà không phải là tường. Bên phải mới là bức tường.
"A" Hạ Tuyết hét thảm một tiếng vì thấy Dương Minh lái xe thẳng vào tường.
Hạ Tuyết là cảnh sát những cũng là con gái mà nên lúc này vẫn rất sợ.
Đây không phải là xem phim mà thực sự đâm vào tường. Hạ Tuyết tuyệt vọng nhắm mắt lại. Nàng còn trẻ mà, nhiều chuyện chưa làm, nhiều thứ chưa ăn, nhiều nơi không đi qua, nhiều thứ chưa được hưởng thụ mà.
Chẳng lẽ mình cứ như vậy mà chết? Chưa từng yêu, không biết cảm giác yêu như thế nào, sớm biết như vậy thì lần trước cũng Dương Minh.
Hả? Hạ Tuyết ngẩn ra, sao vẫn chưa chết. Theo tốc độ vừa nãy thì nhiều nhất một giây là xe hỏng, người chết. Nhưng mấy giây rồi mà vẫn chưa chết?
Chẳng lẽ ở giây phút cuối cùng Dương Minh rẽ phải. Hạ Tuyết mở mắt ra liền vô cùng kinh ngạc.
Xe không bị làm sao, vẫn đi thẳng về phía trước nhưng bức tường đằng sau còn tồn tại.
"Sao lại như thế này?" Hạ Tuyết trừng mắt nhìn đầy khó tin.
Dương Minh cũng bực mình, vừa nãy khi Hạ Tuyết nói đến" bức tường" , Dương Minh bắt đầu nghi hoặc chẳng lẽ mình thật sự gặp phải vụ án Quỷ.
Dương Minh đi chậm lại và dừng xe ở ven đường. Hắn cẩn thận chứng kiến" bức tường" xuất hiện trong nháy mắt rồi biến mất, không có gì khác thường mà.
Lúc ấy hắn đúng là đang nhìn đường đằng trước và thấy bức tường. Nhưng sau khi thấy bức tường thì trong cơ thể hắn như có gì đó tác dụng khiến hắn lập tức rõ ràng biết bức tường đằng trước không hề tồn tại. Chẳng lẽ cơ thể hắn có gì khác lạ? Hay là thần kinh của hắn tốt. Hay là do kính áp tròng? Dương Minh không hiểu lắm, nếu là do kính áp tròng thì còn được. Bởi vì nhờ kính áp tròng nên nhìn xuyên mọi vật.
Nhưng lúc ấy hắn rõ ràng cảm giác được có thứ gì trong cơ thể tác dụng. nghe thấy Hạ Tuyết nói như vậy, Dương Minh hít sâu một hơi và cố bình tĩnh lại: "Vừa nãy chị thật sự thấy đằng trước không phải con đường mà là vách tường ư?"
"Đúng thế? Tôi bây giờ vẫn thấy mà" Hạ Tuyết quay đầu lại nhìn nhưng kinh ngạc nói: "Ồ? Đằng sau mà? "
Dương Minh lắc đầu nói: "Phía sau không có tường, vừa nãy cũng thế, bây giờ cũng vậy"
"Tôi vừa nhìn thấy mà, chẳng lẽ tôi vẫn mơ ngủ?" Hạ Tuyết có chút khó hiểu vì bức tường đã biến mất.
Dương Minh trong lúc nhất thời cũng không biết nên trả lời Hạ Tuyết như thế nào. Nhưng tuyệt đối không phải Hạ Tuyết mơ ngủ. Chuyện vừa nãy quá phức tạp, rất có thể là đầu mối vụ án Quỷ.
Nếu Dương Minh nói mình không thấy thì Hạ Tuyết nhất định cho rằng cô ta bị ảo giác, không suy nghĩ nhiều. Nhưng nếu như nói hắn thấy thì Hạ Tuyết sẽ hỏi đã thấy sao còn lao về bức tường?
Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói: "Chị không mơ ngủ, tôi cũng thấy bức tường đó" " Hả. Cậu nói mình cũng thấy?" Hạ Tuyết kinh ngạc nói: "Cậu thấy sao còn lao xe đâm vào bức tường?"
Quả nhiên Hạ Tuyết sẽ hỏi như vậy, chẳng qua Dương Minh đã nghĩ được câu trả lời: "Tôi đã đi nhiều trên con đường này, cho nên trên đường có gì, không có gì tôi nhớ rõ. Con đường này đi thông với khu Bằng Hộ thì sao có bức tường ở giữa chứ? Huống hồ hôm qua tôi còn đi qua đây, trong vòng một ngày sao xây tường lên được chứ? Tôi lúc ấy còn tưởng mình nhìn nhầm nên không nghĩ nhiều mà chạy qua"
"Không phải chứ? Như vậy cũng được?" Hạ Tuyết nghe xong liền vỗ vỗ ngực nói: "Nếu cậu nhớ sai thì không phải bây giờ hai chúng ta chết rồi sao? Không đúng? Lúc trước tôi nhắc cậu đằng trước có tường, sao cậu khẳng định không có?"
Dương Minh thầm nghĩ không ổn, Hạ Tuyết không hổ là cảnh sát hình sự nên lập tức nhìn ra sơ hở. Đúng thế, lúc ấy Hạ Tuyết đã nhắc hắn, giải thích thế nào bây giờ?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #879


Báo Lỗi Truyện
Chương 879/2205