Chương 878: Hạ Tuyết đáng yêu


"Không cần, tôi chỉ muốn biết anh có quan hệ gì với quán này không?" Dương Minh nhỏ giọng nói.
"Chỉ gặp mặt thằng đó mà thôi" Bạo Tam Lập nói: "Quán này ở thành Bắc, trước đây là địa bàn của Vu Hướng Đức. Sau khi tôi tiếp quản cũng điều tra một chút. Nghe nói chủ quán là người bên ngoài mở. Chẳng qua hắn chưa bao giờ tham gia chuyện trên đường ở Tùng Giang, chỉ chăm chú hoạt động ở quán của mình. Tôi ngại mọi người đều cùng xuất xứ nên không gây phiền phức cho bọn họ. Chẳng qua bọn họ cũng rất im hơi lặng tiếng, không dám dễ dàng chọc chuyện"
"Vậy là được" Dương Minh thản nhiên nói: "Hắn không dám trêu anh, chẳng qua hắn bây giờ chọc vào tôi"
"Hả?" Bạo Tam Lập lập tức mắng: "Mẹ nó chứ, vốn tưởng hắn là người thành thật không ngờ dám động vào Dương ca. Có cần tôi."
"Vậy thì không cần, anh em bọn chúng có lẽ ngày mai vào tù hết. Địa điểm đó của hắn rất được, nghĩ biện pháp thu lại đi. Việc này không cần tôi dạy anh chứ?" Dương Minh nói.
"Dương ca yên tâm, đây là việc nhỏ" Bạo Tam Lập cười nói. Bạo Tam Lập bây giờ mặc dù có thế lực nhưng không dễ dàng làm chuyện việc vi phạm pháp luật, không lưu lại nhược điểm. Đương nhiên đây là do Hầu Chấn Hám ảnh hưởng nên Bạo Tam Lập mới cẩn thận như vậy.
Chẳng qua cứ như vậy Bạo Tam Lập bắt đầu quan hệ rất rộng ở Tùng Giang này.
Không lâu sau cảnh sát đã đến nơi. Cửa chính quán bar bị mở ra, hơn mười cảnh sát trong nháy mắt đi vào.
"Phó đội trưởng Hạ" Nói chuyện là Diệp Cường: "Năm trung đội đã vây quanh quán bar"
Hạ Tuyết chỉ Cổ Tư Văn và Cổ Chính Kinh rồi nói: "khống chế hai tên này lại, còn lại đưa đến bệnh viện. Tôi nghi ngờ ở đây có kẻ giết người đang lẩn trốn"
Diệp Cường nhận được lệnh liền làm theo, bọn họ bắt đầu dọn rẹp hiện trường, cần bắt thì bắt, cần đưa đến bệnh viện thì đưa đến bệnh viện. Rất nhanh quán bar khôi phục bình tĩnh. Mấy người còn lại ở đây ngoài Dương Minh ra thì đều là cảnh sát. Mấy nhân viên phục vụ của quán đều bị mời về đồn hỗ trợ điều tra.
Có Hạ Tuyết ở đây nên Dương Minh được lấy lời khai ngay ở quán.
"Chuyện thẩm vấn giao cho mấy người, tôi không về đồn đâu" Hạ Tuyết nói với Diệp Cường.
"Chị yên tâm" Diệp Cường cũng biết Hạ Tuyết đang phụ trách Vụ án Quỷ nên chắc mới hết giờ làm nên mệt. Huống hồ người ta là nữ mà, hết giờ làm còn phải đi gặp bạn trai.
Diệp Cường bình thường ngồi ở phòng khác nên không thấy Dương Minh đến tìm Trần Phi. Vì vậy Diệp Cường cho rằng hắn là bạn trai của Hạ Tuyết.
Nghe thấy một mình Dương Minh đánh ngã đám bảo vệ, Diệp Cường khá bội phục. Diệp Cường thầm nghĩ bạn trai của phó đội trưởng Hạ mạnh thật. không biết cậu ta làm việc gì, có cơ hội luận bàn một chút mới được.
Chẳng qua cho dù Hạ Tuyết không ở đây thì công lao hàng đầu cũng là của nàng. Trần Phi không phải người thích tranh công, mà tuổi của lão cũng không cần đoạt lấy làm gì. Lão làm mấy năm nữa là có thể lên chức hoặc về hưu. Cho nên Trần Phi dồn hết công lao cho thanh niên.
Ra khỏi quán bar, Hạ Tuyết lên chiếc xe tải trong ánh mắt kinh ngạc của Diệp Cường.
Không phải chứ? Bạn trai của Hạ Tuyết là lái xe tải? Sao mình cảm thấy không đúng nhỉ? Lái xe mà có thân thủ như vậy ư?
Chẳng qua nghĩ lại thì Diệp Cường thấy mấy hôm nay Hạ Tuyết đang điều tra vụ án QUỷ, không biết chừng cô ta cố ý gọi bạn trai lái chiếc xe này để ngầm đi tra xét.
Chai Rona khá nhỏ, Dương Minh uống năm chai mà chưa đáng gì. Vừa nãy đánh nhau một lát làm cho hơi men bay nhiều nên giờ lái xe không vấn đề gì.
Chẳng qua Hạ Tuyết có chút lo lắng mà nói: "Cậu được không đó? Hay là hai ta bắt taxi về"
"Được rồi, chị cảm thấy tôi đỗ xe ở đây một đêm, ngày mai có bị đơn phạt không?" Dương Minh cười khổ nói.
"Nếu bị phạt thì tôi xé giúp cậu" Hạ Tuyết nói.
"Bỏ đi, tôi lái được" Dương Minh cười nói: "Không ngờ đến quán bar mà chị cũng phá được vụ án"
"Đúng thế" Hạ Tuyết nghĩ rồi cảm thấy hưng phấn: "Dương Minh, tôi phát hiện cậu như là ngôi sao may mắn của mình. Lần trước ở cạnh cậu, tôi cũng phá được mạng lưới buôn lậu"
Hạ Tuyết mặc dù đã tỉnh hơn nhưng sao có thể bằng Dương Minh, nàng vẫn còn chút hơi men nên vô cùng hưng phấn.
"Hắc hắc, Dương Minh. Cậu nói tôi và cậu ở cạnh nhau thì chức cục trưởng không phải là cầm chắc trong tay sao?"
Dương Minh nghe xong lắc đầu nói: "Sao tôi nghe ý của chị thì thấy mình là ngôi sao đen đủi nhỉ? Chị nghĩ tôi đi đến đâu ở đó có vụ án sao?"
"Hay là vậy đi, cậu cứ đi theo tôi, không biết chừng vụ án Quỷ cũng được giải quyết" Hạ Tuyết vốn xấu hổ không dám nói ra điều này này nhưng do hơi men nên lớn mật hơn.
"Tôi thì không sao. Chẳng qua sau này chị có bạn trai, hắn chẳng phải ghen chết sao?" Dương Minh trêu chọc Hạ Tuyết. Không biết tại sao Dương Minh nghĩ Hạ Tuyết sau này sẽ lấy chồng là có chút buồn bã. Dù sao giữa hai người thiếu chút nữa xuất hiện tình huống mà.
Đây giống như một thứ vốn thuộc về hắn nhưng đột nhiên thành ra của người khác. Cảm giác này rất mất mát.
"Phì, tôi không tìm bạn trai" Hạ Tuyết không nghe ra ý trong lời nói của Dương Minh, nàng mơ màng phất tay nói: "Tìm bạn trai làm gì. Tôi có thể nuôi sống mình, lại có phiếu cơm là cậu. Cùng lắm sau này tôi thất nghiệp muốn ăn muốn uống đến chỗ cậu. Chẳng qua cảnh sát chắc không bao giờ thất nghiệp. Ở đâu cũng có người xấu mà"
Dương Minh nghe Hạ Tuyết nói vậy không biết nên vui hay nên buồn. Hạ Tuyết coi mình là gì nhỉ?
Chẳng qua Hạ Tuyết muốn hắn mời cơm chủ yếu là do muốn chơi đùa. Mặc dù không biết trong nhà Hạ Tuyết làm gì, nhưng từ đủ loại dấu hiệu thấy không hề đơn giản.
Hơn nữa Hạ Tuyết cũng không phải là thiếu tiền. Tiền lương và tiền thưởng không ít mà.
"Dương Minh? Tôi sao lại đói rồi" Hạ Tuyết nhíu mày sờ bụng mà nói: "Hai ta hình như mới ăn mà?"
"Hai ta vừa nãy chỉ uống bia, đâu có ăn gì?" Dương Minh ghe vậy liền có chút buồn bực nhìn Hạ Tuyết. Hắn thấy mặt nàng đỏ lên, ánh mắt hơi mơ hồ.
Không phải chứ? Hắn vốn nghĩ Hạ Tuyết sắp tỉnh rượu, vậy mà lại càng mơ hồ hơn.
Dương Minh đoán đúng rồi. Hạ Tuyết đúng là hơi sau. Nàng uống khá được nhưng áp lực công việc hiện nay rất lớn nên muốn thả lỏng mình một chút. Vì thế năm chai Rona làm cho nàng hơi say.
Vừa nãy do tình hình khẩn trương nên Hạ Tuyết đã đẩy được hơi men sang bên. Bây giờ bởi vì vui vẻ nên hơi men lại quay về.
"Ồ? Đúng, vừa nãy không ăn gì" Hạ Tuyết gật đầu nói: "Vậy chúng ta đi đâu ăn gì đi"
"Chị muốn ăn gì?" Dương Minh dở khóc dở cười. Hạ Tuyết lúc này thật đáng yêu. Hắn đột nhiên nghĩ đến Hoàng Nhạc Nhạc, hai người này chắc thành chị em rất tốt.
"Tôi muốn ăn bánh mỡ" Hạ Tuyết lúc này nửa tỉnh nửa mơ. Lúc nói ra muốn ăn bánh, Hạ Tuyết còn hé miệng như đang nuốt nước bọt vậy.
"Bánh mỡ?" Dương Minh có chút kinh ngạc. Bây giờ là buổi tối thì đi đâu mà tìm món này. Hắn đang định bảo Hạ Tuyết đổi món thì thấy nàng đã ngủ.
Hạ Tuyết nhắm mắt lại, cái miệng nhỏ nhắn mê người chu lại giống như đang ăn bánh. Thật đáng yêu.
Dương Minh lắc đầu dừng xe ở ven đường rồi khóa cửa xe, bật điều hòa. Dương Minh cũng hơi mệt vì đi lại cả ngày.
Lúc trước tập huấn ở Châu Âu hắn đã không ăn không ngủ mấy ngày mà vẫn chịu được. Dương Minh hạ Hạ Tuyết xuống cho nàng ngủ được thoải mái. Làm xong, Dương Minh ngồi về vị trí của mình định nghỉ ngơi một lát trong xe.
Không biết ngủ được bao lâu thì bên ngoài cửa kính có tiếng cốc cốc. Dương Minh tỉnh lại ngồi dậy nhìn ra ngoài thì thấy một cảnh sát giao thông ở đó. Bên cạnh hắn còn có chiếc xe cảnh sát sáng choang đèn.
Dương Minh hạ cửa kính xuống rồi nói:
- Có chuyện gì không vậy?
"Nơi này không được đỗ xe, mời anh lấy giấy tờ ra kiểm tra" Cảnh sát giao thông khách khí nói.
Dương Minh lúc này mới nhớ mình đã dừng xe vào ven đường. Không ngờ gặp phải cảnh sát giao thông đi tuần vào ban đêm.
Lúc này Hạ Tuyết cũng bị tiếng ồn làm thức giấc.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #878


Báo Lỗi Truyện
Chương 878/2205