Chương 877: Sao cũng có súng?


"Lên, giết thằng bố láo này báo thù cho đại ca" Không biết thằng nào hét lên đã khiến mọi người chú ý. Vì thế đám áo đen ép về phía Dương Minh.
"Báo thù ư?" Dương Minh cười nói: "Bọn mày phải nghĩ cho kỹ là mối thù này có cần báo không? Thực ra thằng khiến đại ca của bọn mày bị thương như vậy không phải tao, mà là ông chủ bọn mày. Nếu không phải hắn bảo người này đến đánh tao, hắn sao có thể bị như vậy?"
"Hả?" đám áo đen ngẩn ra một chút, xem ra Dương Minh nói cũng có lý.
"Đừng nghe nó, giết nó" Cổ Tư Văn quát lên.
"Đúng, giết nó" đám áo đen liền có phản ứng.
"Ai, có đôi khi biết rõ sẽ chết mà vẫn còn muốn chết" Dương Minh lắc đầu nói: "Bọn mày biết ngu là gì không? Một con chim ngu muốn bay ra biển nhưng phí công vô ích"
Dương Minh đúng là dùng có một tay. Chẳng qua trước đó hắn cũng không nói không thể dùng chân nên kết quả một tay một chân không ngừng vung lên. Mỗi lần Dương Minh ra chiêu là có tiếng người kêu lên, có thằng ngã xuống. Rất nhanh 11 đám áo đen đều nằm xuống mặt đất mà kêu rên.
Hạ Tuyết đứng bên thấy tên nào không vừa mắt liền vung chân lên đá. Đám áo đen lập tức xong đời. Thực lực kém quá nhiều nên có nhiều hơn nữa cũng vô dụng.
Thấy Dương Minh dễ dàng hạ đám bảo vệ của mình, Cổ Chính Kinh sa sầm mặt lại. Hắn đã thấy được Dương Minh là cao thủ. Hắn đã đánh giá thấp thực lực của đối phương.
Lúc này một nhân viên phục vụ đi tới nói nhỏ vài câu bên cạnh tai Cổ Chính Kinh. Cổ Chính Kinh nở nụ cười tàn nhẫn. vừa nãy hắn đã cho nhân viên phục vụ đi hỏi thăm về Dương Minh, ví dụ như xe Dương Minh lái đến có biển số như thế nào.
Từ tin tức này hắn có thể phán đoán ra thân phận và địa vị của một người. Nhưng bây giờ nhân viên phục vụ nói với Cổ Chính Kinh rằng Dương Minh lái chiếc xe tải lớn. Cổ Chính Kinh cười cười. Một lái xe tải mà dám chạy đến đây mà ra vẻ. không phải là có chút công phu sao? Chẳng qua không sao, mày lợi hại hơn nữa có thể bằng súng sao?
"Thằng ranh, tao công nhận mày rất lợi hại. Chẳng qua mày xem đây là gì?" trong tay phải Cổ Chính Kinh đã xuất hiện khẩu súng lục sáng loáng. Hắn chỉ chỉ nòng súng về phía Dương Minh: "Giơ tay lên, tao có thể tha mạng cho mày"
"Ha ha ha" Cổ Tư Văn thấy đại ca đã rút súng liền cười phá lên: "Sao? Tao xem mày còn kiêu ngạo được nữa hay không? Mày mà động thì anh tao bắn chết mày"
"Bỏ súng xuống, nếu không mày sẽ hối hận" Dương Minh khinh thường nhìn Cổ Chính Kinh.
"Vậy ư?" Cổ Chính Kinh cười lạnh một tiếng rồi nói: "Xem ra mày chưa thấy quan tài chưa rơi lệ. Tao bắn què chân mày đã"
Cổ Chính Kinh nói xong thì" đoàng" một tiếng nổ lớn vang lên trong quán bar rộng rãi.
Tiếng súng vang lên, một người hét lên và ngã xuống nhưng người đó không phải Dương Minh, mà là Cổ Chính Kinh.
Cổ Chính Kinh từ trên sân khấu ngã xuống. Mặc dù sân khấu cách sàn có hai mét nhưng Cổ Chính Kinh ngã cắm đầu xuống nên vỡ đầu chảy máu và bất tỉnh. Trên đùi hắn còn có một lỗ máu.
Trong tay Hạ Tuyết cầm một khẩu súng, nàng đang cảnh giác nhìn quanh.
Hạ Tuyết là cảnh sát hình sự mà gần đây có trọng án đang điều tra nên súng lục luôn ở bên người.
Trước đó có quá nhiều người nên Hạ Tuyết sợ mình rút ra chẳng những không làm đám người này sợ còn có thể đoạt súng. Như vậy thì xong rồi.
Dù sao Hạ Tuyết đã nghe Cổ Tư Văn nói anh hắn đã giết người. Đám người như thế này thì sẽ không sợ cảnh sát.
Chẳng qua Dương Minh đánh ngã hết đám áo đen, Hạ Tuyết mới yên tâm. Nàng đưa tay sờ súng bên hông mình chuẩn bị đợi thời cơ rồi khống chế hai tên này.
Nhưng không ngờ Cổ Chính Kinh còn có súng, hơn nữa hắn chuẩn bị bắn Dương Minh. Tình hình quá gấp nên Hạ Tuyết chỉ có thể rút súng ra bắn. Nàng không phải Dương Minh, nàng cũng không dám cam đoan Dương Minh bị Cổ Chính Kinh bắn có thể bình yên vô sự không?
Hạ Tuyết là cảnh sát, bây giờ có người uy hiếp mạng sống của Dương Minh nên chỉ có thể ra tay trước mà bắn Cổ Chính Kinh. Không ngờ người này nặng cân như vậy, trực tiếp ngã xuống và ngất đi.
Hạ Tuyết vội vàng nhặt lấy khẩu súng rơi trước mặt Cổ Chính Kinh, hơn nữa còn lục soát trên người hắn sau đó mới về bên cạnh Dương Minh.
Dương Minh vốn tính nếu Cổ Chính Kinh nổ súng sẽ lấy Cổ Tư Văn làm bia đỡ đạn. chẳng qua hắn không cần động rồi. Hạ Tuyết đã ra tay trước.
Hơn nữa Cổ Chính Kinh nếu không hôn mê thì chắc cũng rất hối hận. Đấu súng với cảnh sát hình sự, đây không phải tự tìm chết sao? Chẳng qua là một cô gái, Hạ Tuyết có thể đưa ra quyết định nổ súng nhanh và chuẩn xác như vậy, điều này khiến Dương Minh rất khen ngợi nàng.
"Mày. mày sao cũng có súng?" Cổ Tư Văn trợn mắt há mồm nhìn súng trong tay Hạ Tuyết, lắp bắp hỏi.
"Mấy người có thể có súng, chúng tôi không có sao?" Hạ Tuyết rất ghét tên Cổ Tư Văn này. nàng trừng mắt nhìn hắn rồi giơ súng về phía Cổ Tư Văn.
Cổ Tư Văn sợ hãi. Đám bảo vệ của Cổ Chính Kinh không phải đối thủ của Dương Minh. Bên cạnh hắn bây giờ chỉ còn hai bảo vệ cùng mấy chục nhân viên phục vụ thì sao có thể là đối thủ của Dương Minh.
Hắn vốn tưởng rằng đại ca có khẩu súng trong tay là thay đổi được mọi thứ. Nhưng không ngờ người ta cũng có súng. Vậy còn chơi gì nữa?
Thấy tình hình của Cổ Chính Kinh lúc này, Cổ Tư Văn run lên. Hắn vốn nhát gan, giờ thấy Dương Minh nhe răng cười với mình, Hạ Tuyết còn chỉ súng vào hắn. Hắn càng thêm sợ: "đại ca, em sai rồi. Em sai rồi. Em tự chặt tay phải mình có được không. Em. em nghe lời ngài"
"Chậm rồi" Dương Minh thản nhiên nói: "Bây giờ tao nói không có tác dụng, mày phải hỏi người đẹp bên cạnh tao"
"Anh không phải hỏi tôi tại sao có súng ư?" Hạ Tuyết móc lấy thẻ cảnh sát trong túi ra đưa tới trước mặt Cổ Tư Văn: "Tôi là cảnh sát, giơ tay lên. Bây giờ tôi nghi ngờ các anh là một tổ chức xã hội đen, giết người"
"Hả?" Cổ Tư Văn ngây ra. Lúc này hắn đang muốn khóc. Mắt hắn mù hay sao mà thích giở trò với nữ cảnh sát? Mình còn uy hiếp người ta rằng đại ca của hắn là hung thủ giết người. Đây có khác gì tự thú.
Chẳng qua nhìn thì không khác nhưng tính chất khác hẳn nhau.
Đám nhân viên phục vụ vốn không trung thành gì, bây giờ thấy Hạ Tuyết là cảnh sát liền giơ tay lên. Hai tên bảo vệ đang dìu Cổ Tư Văn cũng giơ tay lên đầu.
Cổ Tư Văn đáng thương không được người dìu liền ngã xuống.
Dương Minh nhìn cảnh trong phòng liền thở dài một tiếng. Sớm biết như vậy thì bọn chúng cần gì làm như vậy.
Hạ Tuyết lúc này lại vô cùng hưng phấn. Vụ án Quỷ vốn không có đầu mối làm nàng rất bực mình. Không ngờ đến quán bar chơi lại phá được vụ án lớn.
Cổ Chính Kinh này tàng trữ súng trái phép, tổ chức nhân viên đánh người. Quan trọng nhất thì rất có thể là tội phạm giết người.
Nếu quả là như vậy thì công lao của Hạ Tuyết rất lớn. Như vậy dù vụ án Quỷ không điều tra ra nhưng Hạ Tuyết đã phá được vụ án lớn khác. Như vậy cũng không phải là không có năng lực.
Nghĩ như vậy, Hạ Tuyết liền vui vẻ. Xem ra cô bạn kia nói đúng. Đến quán bar nhiều cũng có thể phá án.
Chuyện đến nước này thì Dương Minh chẳng còn gì phải quản nữa. Ở đây có Hạ Tuyết, chuyện sau này giao cho nàng đi.
Hạ Tuyết sợ Cổ Tư Văn có hành động gì nên dùng còng khóa tay hắn lại. Chẳng qua nàng phát hiện Cổ Tư Văn sợ đến vãi đái ra quần nên không thể né tránh.
Sau khi làm xong, Hạ Tuyết rút điện thoại di động ra gọi cho người trong đội để bọn họ mang người chạy đến quán bar Dạ Vũ. Nơi này có vụ án lớn.
Hạ Tuyết tự mình gọi điện thì ai dám chậm trễ? Các chiến sĩ trong đội liền rú còi inh ỏi chạy đến quán.
Mà Dương Minh cũng đã lén gọi điện cho Bạo Tam Lập để hỏi xem hắn có quan hệ với hai anh em Cổ Chính Kinh hay không? Nếu không thì đúng là khó giải quyết.
Chẳng qua Dương Minh nghĩ cũng không thể. Bạo Tam Lập quản lý đàn em khá tốt, tuyệt đối không kiêu căng như vậy. Hơn nữa đàn em của Bạo Tam Lập cũng chỉ phụ trách trông coi an ninh cho người ta, tuyệt đối không thể cung cấp súng đạn. Nhất là súng này do chủ quán bar Dạ Vũ tự mình lấy ra, như vậy càng không có quan hệ với Bạo Tam Lập.
"Báo tử, biết quán bar Dạ Vũ không?" Dương Minh hỏi.
"Biết. Sao vậy Dương ca, bọn chúng chọc vào ngài sao? Tôi lập tức dẫn người phá quán của hắn" Bạo Tam Lập nghe xong lập tức hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #877


Báo Lỗi Truyện
Chương 877/2205