Chương 875: Hạ Tuyết gợi cảm


Dương Minh nghĩ thấy cũng đúng nên gật đầu. Hạ Tuyết nói một phen, Dương Minh thấy ong hết đầu.
Dương Minh vốn đột nhiên nghĩ đến Trần A Phúc thích giả quỷ dọa người. Nếu như chỉ là dọa người thì Trần A Phúc còn làm. Nhưng dọa chết còn mang xác đi thì Trần A Phúc không thể làm được. Công việc của Trần A Phúc bây giờ chỉ là nhân viên phục vụ nhà hàng. Hắn lấy xác cũng chẳng có tác dụng gì.
"Nghe ý chị nói không phải lần nào xác chết cũng biến mất?" Dương Minh nói.
"Là như thế. Chẳng qua cho dù như vậy thì vẫn là vụ án. Bởi vì các xác chết không mất là do có người nhanh chóng có mặt ở hiện trường. Xác chết mất là do lâu mới bị phát hiện" Hạ Tuyết nói: "Cho nên chúng tôi nhận định các vụ kia xác chết không mất là do kẻ phạm tội không có thời gian gây án"
"Nói cách khác, người gây án cũng không lập tức vận chuyển xác đi" Dương Minh nghe vậy liền nói: "Có thể là do một người giả quỷ, một người chuyển xác?"
"Cái này. lúc ấy chúng tôi cũng đã nghĩ đến nhưng khả năng này rất. Nếu như là hai nhóm người thì thời gian không thể nhanh như vậy. Bên này vừa có người chết, bên kia đã có người trộm xác. Cho nên chúng tôi nghĩ đây là cùng một nhóm"
Dương Minh không hiểu gì về phá án nên kém xa so với Hạ Tuyết. Mà Hạ Tuyết phân tích là do nghiên cứu nên kết luận như vậy. Vì thế Dương Minh không nói nữa. Chuyện này để cảnh sát làm đi, Dương Minh cảm thấy mình cũng không giúp được gì.
Hạ Tuyết dừng xe ở bên ngoài khu nhà mình. Bởi vì xe của Dương Minh quá lớn nên nếu lái vào khu nhà thì không biết chừng cửa khu nhà bị phá.
"Đây không phải là nhà chị sao?" Hạ Tuyết đỗ xe, Dương Minh mới phát hiện ra đây là ngoài khu nhà Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết không phải là có ý đồ nên lấy cớ ăn cơm để lừa mình tới nhà cô ta? Dương Minh vốn hơi có ý đồ với Hạ Tuyết, lúc này không khỏi nghĩ xấu xa như vậy. Dát, nếu Hạ Tuyết thật sự yêu cầu hắn thì hắn cũng không lùi bước.
Khi Dương Minh đang suy nghĩ xấu xa thì Hạ Tuyết nói: "Cậu ở đây chờ tôi, tôi đi đổi quần áo"
"Đổi quần áo? Thế này cũng rất đẹp mà" Dương Minh về đến hiện thực. Nói thật ra hắn thích Hạ Tuyết mặc như vậy.
"Cậu muốn tôi phạm sai lầm ư? Mặc đồng phục đến nhà hàng?" Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh rồi xuống xe.
Dương Minh lúc này mới nghĩ ra Hạ Tuyết hết giờ làm nếu mặc đồng phục đến nhà hàng thì đúng là.
Hạ Tuyết đi ra làm cho Dương Minh trợn mắt há mồm.
Hạ Tuyết mặc áo màu đen bó sát người, bên dưới đi đôi bốt bằng da khá cao, tóc cũng từ đuôi ngựa biến thành xõa ngang lưng.
Dương Minh đang bực mình thầm đoán đây có phải chị em của Hạ Tuyết hay không thì có người gõ cửa xe: "Cậu lái xe đi. Tôi đi đôi giày này nên không quen"
Nghe giọng nói Dương Minh mới xác định đó là Hạ Tuyết. Dương Minh sang bên tay lái, chỗ bên dành cho Hạ Tuyết.
"Sao tôi cảm thấy chị giống như một cô gái muốn đi nhờ xe vậy nhỉ?" Dương Minh nhìn Hạ Tuyết gợi cảm như vậy không nhịn được mà nói.
"Ha ha, đẹp không?" Hạ Tuyết thấy ánh mắt háo sắc của Dương Minh liền đắc ý. Bộ quần áo này mấy hôm trước người bạn thân trong trường cảnh sát chọn giúp nàng. Cô ta thấy Hạ Tuyết toàn mặc quần áo kín nên tức giận nói với Hạ Tuyết: "cảnh sát thì làm sao, cảnh sát cũng là người mà. Hết giờ làm mà bà vẫn mặc như vậy thì người ta nói bà cái này cái kia. Bà nhìn tôi xem, mấy hôm trước đóng giả làm người đi đường phá án thì có phóng viên của tờ báo đến xin chụp ảnh"
Hạ Tuyết cũng là con gái nên thích làm đẹp. Nghe bạn nói như vậy liền động tâm. Vì thế nàng cắn răng bỏ ra mấy ngàn mua bộ đồ này.
Đừng nói Hạ Tuyết keo kiệt. Thực ra trước đó Hạ Tuyết cãi với người nhà nên không lấy tiền ở nhà, vì thế nàng phải tiêu tiết kiệm. Đương nhiên quần áo trên người là quan trọng nhất, phải có người nhìn chứ. Cho nên thấy ánh mắt của Dương Minh, Hạ Tuyết rất vui.
"A" Dương Minh cười cười mà nói: "Chị biết không, tôi thấy chị là muốn hỏi một câu"
"Gì?" Hạ Tuyết đang vui vẻ nên không phát hiện ra nụ cười khả ố của Dương Minh. Huống hồ trong xe tối đen như vậy nên nàng cũng không thể thấy.
"Cưng, bao tiền?" Dương Minh trầm giọng nói.
"Hả?" Hạ Tuyết ngẩn ra một chút rồi đỏ mặt nói: "Cậu cút đi cho tôi"
"Ha ha ha" Dương Minh cười phá lên. Lâu rồi không cãi nhau với Hạ Tuyết nên thấy khá thú vị. Hạ Tuyết cắn môi tức giận, sau đó lại thất vọng cúi đầu.
Dương Minh thấy vậy liền nghĩ mình trêu hơi quá. Vì thế hắn vội vàng nói: "Hạ Tuyết, giận à?"
"." Hạ Tuyết không nói gì.
"Tôi nói đùa thôi mà" Dương Minh nhỏ giọng nói. Ai bảo hắn trêu quá đáng.
"Dương Minh, cậu nói có thật sự tôi mặc giống cái kia không?" Một lúc sau Hạ Tuyết ngẩng đầu lên buồn bã nói.
"Đâu có, tôi nói đùa mà" Dương Minh biết mình sai. Thoạt nhìn Hạ Tuyết lần đầu mặc như vậy. Vậy mà hắn còn đả kích lòng tự tin của nàng.
"Cậu không cần khuyên tôi. Xem ra tôi không thích hợp mặc thế này" Hạ Tuyết trong lúc nhất thời không có tự tin. Nàng soi gương một lát vì muốn cho Dương Minh chấn động vì sắc đẹp của mình.
"Hạ Tuyết, chị sao vậy? Trước đây hai chúng ta không phải không đùa nhau sao? Chị dễ dàng tin lời tôi sao? Tôi đã nói rồi mà, hai ta lấy nhau sẽ sinh con tên là Dương Quang Minh, chị có phải cũng sinh một đứa?" không có cách nào nên Dương Minh đành phải ra đòn sát thủ.
"Cái gì? Đi tìm chết đi" Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói liền tức giận: "Ai sinh con với cậu. Chẳng qua, hì hì, Dương Minh, cậu làm tôi tức chết. Tôi nói là mặc như thế này thì tôi giống cái kia hả? "
Thấy Hạ Tuyết không bực nữa, Dương Minh thở phào nhẹ nhõm. Tính cách của Hạ Tuyết là như vậy, buồn nhanh, quên nhanh, trong nháy mắt lại cười hì hì.
"Nói thật, Hạ Tuyết, chị mặc bộ đồ này rất gợi cảm. Tôi thiếu chút nữa không nhận ra chị" Dương Minh có bài học vừa nãy nên không dám nói loạn: "Chẳng qua tôi thấy chị mặc đồng phục là đẹp nhất"
"Thật sao?" Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói vậy liền vui vẻ. Cô gái nào không thích được người khác khen. Chẳng qua Hạ Tuyết đang tức Dương Minh nên kể khổ: "Tôi nói Dương Minh này, cậu có phải biến thái hoặc có sở thích đặc biệt gì không đó?"
Hạ Tuyết gần đây phá vụ án quỷ nên đọc không ít tài liệu về những vụ án do tội phạm có tâm lý khác thường.
Trong đó có nhiều người phạm tội do thích đồng phục." A" Dương Minh há hốc mồm, hắn không ngờ Hạ Tuyết lại nói như vậy. Nhưng da mặt Dương Minh rất dày nên không xấu hổ nhiều: "Rất nhiều đàn ông đều thích mà. Nếu không Nhật bán phim đó cho ai?"
"Cậu thật xấu. Tôi sẽ nói cho Mộng Nghiên để xem cậu thế nào" Hạ Tuyết tức giận trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Hắc hắc" Dương Minh ho khan một tiếng thầm nói có cơ hội chơi với Mộng Nghiên trò này rất hay. Hắn nói: "Bây giờ chúng ta đi đâu?"
"Đi về trước đi, tôi không đói lắm nên tìm quán nào đó uống ít rượu và ăn gì đó là được" Hạ Tuyết gần đây bị vụ án ảnh hưởng nên không có tâm trạng ăn uống.
Dương Minh gật đầu khởi động xe. Một chiếc xe tải lớn dừng trước cửa một quán khá được.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #875


Báo Lỗi Truyện
Chương 875/2205