Chương 874: Phân tích vụ án


Chuyện này trong mắt hầu hết người là vô căn cứ. Cho dù Hạ Tuyết phụ trách vụ án này cũng không quá coi trọng. Nhưng gần đây các tai nạn giao thông càng lúc càng nhiều. Một số người sống sót nói rằng đã gặp quỷ nên đội cảnh sát hình sự mới chú ý.
Bởi vì chuyện này đã khá nghiêm trọng nên Trần Phi đã yêu cầu phó đội trưởng Lý bỏ tạm công việc trong tay mà tham gia với Hạ Tuyết.
Chuyện lan rộng khiến người dân hối hoảng. Tóm lại đủ lời đòn, có người nói là do xác chết trong bệnh viện chạy ra, có người nói là Cương thi ở nghĩa trang, còn có người nói là xác chết từ vùng Tây Bắc chạy đến. Còn có người nói đó là người ngoài hành tinh xâm lược trái đất.
Vì vậy nhiều lái xe không dám chạy buổi tối. Điều này khiến cho người dân Tùng Giang muốn đi lại ban đêm cũng khó.
Trong thành phố rất coi trọng việc này nên yêu cầu Trần Phi mau phá án, nhất định phải mang kẻ đứng sau chuyện này ra trước pháp luật. Chẳng qua bây giờ không có đầu mối nên vì giảm bớt xác suất tai nạn, Hạ Tuyết đã tìm được các nơi thường xuyên có tai nạn và quyết định tuyên truyền cho lái xe để bọn họ cố gắng không đi đến các nơi đó vào ban đêm.
Trong thành phố rất coi trọng việc này nên yêu cầu Trần Phi mau phá án, nhất định phải mang kẻ đứng sau chuyện này ra trước pháp luật. Chẳng qua bây giờ không có đầu mối nên vì giảm bớt xác suất tai nạn, Hạ Tuyết đã tìm được các nơi thường xuyên có tai nạn và quyết định tuyên truyền cho lái xe để bọn họ cố gắng không đi đến các nơi đó vào ban đêm.
"Chờ tôi chút" Hạ Tuyết nói với Dương Minh: "Tôi lập tức hết giờ"
Dương Minh gãi đầu, hắn có thể làm gì chứ? Nếu lúc đầu đã nói thì bây giờ không thể từ chối mà.
Quả nhiên không lâu sau có người đến thay ca cho Hạ Tuyết.
Phó đội trưởng Lý nói với Hạ Tuyết: "Tiểu Hạ chưa ăn cơm sao?"
Mặc dù Hạ Tuyết đã là Phó đội trưởng, nhưng bởi vì nhiều tuổi hơn Hạ Tuyết nên Phó đội trưởng Lý vẫn gọi nàng là Tiểu Hạ.
"Lý ca, bạn tôi tới nên lát nữa cùng đi ăn" Hạ Tuyết chỉ Dương Minh mà nói.
"Ha ha, vậy mau đi đi, cũng không còn sớm mà. Chúng tôi ăn rồi" Phó đội trưởng Lý nhìn Dương Minh một cái không khỏi có chút buồn bực. Lần trước trong bệnh viện hắn thấy Dương Minh đi cùng nhà Trần Phi. Dương Minh hình như là bạn trai của Mộng Nghiên, sao lại đi cùng Hạ Tuyết? chẳng qua khó hiểu thì khó hiểu, hắn cũng không suy nghĩ nhiều. Người ta không biết chừng có chuyện muốn nói.
Dương Minh và Hạ Tuyết xuống xe Iveco. Hạ Tuyết run lên bởi vì bây giờ đang là mùa đông nên rất lạnh. Các thành phố phương Bắc là nơi gần như lạnh nhất cả nước.
"Xe của cậu đâu?" Hạ Tuyết nhìn quanh thấy mấy xe cảnh sát ra thì không thấy xe của Dương Minh đâu.
"Không phải ở đây, ở đằng kia" Dương Minh chỉ về phía xa xa.
"Hả? " Hạ Tuyết ngẩn ra, nàng không thể tin nhìn xe này, sau đó nhìn Dương Minh mà nói: "Cậu nói thật không đó, đây là xe của cậu?"
"Là của tôi mà. Ác không?" Dương Minh cười nói.
"Cậu không phải xem phim Transformers đến choáng váng đó chứ? Lái xe này làm gì?" Hạ Tuyết không biết nói gì.
"Chạy một chuyến đường dài cho bạn" Dương Minh không trêu Hạ Tuyết nữa.
"Thì ra là vậy" Hạ Tuyết gật đầu ra vẻ hiểu: "Chẳng qua cậu đúng là giỏi lăn lộn nhỉ, còn đi đưa hàng giúp người"
"Không có cách nào mà, từ chối cũng không được" Dương Minh đâu thể nói tranh chấp của công ty với Hạ Tuyết.
"Tôi chưa ngồi xe này bao giờ, thử xem nào" Hạ Tuyết liền ngồi lên vị trí người lái"
"
Bằng của chị cho lái xe này không vậy?" Dương Minh có chút lo lắng mà nói.
"
Phì, cô đây đường đường là Phó đội trưởng cảnh sát hình sự, ai dám cản tôi" Hạ Tuyết vỗ ngực đắc ý nói: "Chẳng qua, cậu xem thường tôi rồi. Chúng tôi là cảnh sát hình sự thì xe nào cũng phải lái được. Lúc nguy cấp có thêm một kỹ năng thì sẽ có thêm một khả năng sống sót"
Dương Minh thầm nghĩ đâu chỉ có cảnh sát các cô? Tôi làm sát thủ cũng vậy mà. Chẳng qua Dương Minh đâu dám nói vậy với Hạ Tuyết. Chẳng may nàng trở mặt không nhận người và bắt hắn thì sao?
Hạ Tuyết khởi động xe rồi từ từ đi tới trước.
"
Xe này dễ lái đó" Hạ Tuyết nói.
"
Hạ Tuyết, chị không phải là cảnh sát giao thông thì đi việc này làm gì?" bây giờ chỉ còn có Dương Minh và Hạ Tuyết nên hắn hỏi thẳng.
Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói vậy liền có chút do dự. Vụ án không thể tiết lộ với Dương Minh. Nhưng giữa nàng và Dương Minh đã cùng chung hoạn nạn mà. Huống chi Dương Minh đã giúp nàng vụ án buôn bán ma túy.
"
Ha ha, chị đừng giấu tôi. Hôm Trần thúc gặp chuyện thì tôi cũng có ở đó. Tôi đoán được mà" Dương Minh cười nói.
"
Bỏ đi, cậu biết thì tôi không cần giấu" Hạ Tuyết lúc này mới nhớ Dương Minh trước đó đã hiểu về vụ án, sau này khi nàng xử lý vụ tan nạn xe thì Dương Minh cũng có ở đó: "Chính là vụ án lần đó"
"
Sao, bây giờ nghiêm trọng như vậy sao?" Dương Minh thấy Hạ Tuyết phải đi tuyên truyền liền biết việc này.
"
Ừ, mấy ngày nay đã xảy ra ba vụ" Hạ Tuyết gật đầu có chút kỳ quái nói: "Cậu không biết lời đồn ở Tùng Giang sao?"
"
Tôi mới đi xa mấy ngày nên không biết" Dương Minh lắc đầu nói: "Ba vụ tai nạn xe này đều do lái xe thấy quỷ?"
"
Thì ra cậu ra ngoài" Hạ Tuyết tưởng Dương Minh ra ngoài đưa hàng mấy ngày.
"
Cũng không phải tất cả, có người tự nhiên tai nạn. Có hai người bị nạn là khách du lịch bên ngoài tới Tùng Giang. Theo lời bọn họ nói là bị lạc đường vào buổi tối, rextrais rẽ phải thì cũng không tìm được đường. đột nhiên thấy có lối rẽ ra đường lớn nên lái xe tới đó. Nhưng xe đâm vào gì đó và hành khách trên xe bị ngất đi. Khi chúng tôi chạy đến mới phát hiện ở đó không phải lối rẽ mà là một bức tường. Bọn họ không quen đường không dám lái nhanh nếu không thì xong rồi. Khi chúng tôi chạy đến thì lái xe đã biến mất"
"
Quỷ phá tường?" Dương Minh có chút sửng sốt mà nói. Chẳng qua nói xong cảm thấy không có khoa học nên nói: "Không phải là lái xe bị ảo giác đó chứ?"
"
Ảo giác" Hạ Tuyết nhíu mày nói: "Chẳng qua chúng tôi đã kiểm tra nồng độ cồn của hai người còn sống thấy không có phản ứng. Nói cách khác hai người bọn họ vẫn tỉnh táo. Nếu ảo giác thì một người thấy chứ không phải mọi người trên xe đều thấy. Cả lái xe đều rõ ràng thấy đằng trước có đường"
"
Đúng, chị nói lái xe biến mất? Không phải là bỏ chạy đó chứ?"
"
Bỏ chạy?" Hạ Tuyết cười khổ một tiếng: "Nếu chạy thì may rồi. Từ hiện trường thì chúng tôi thấy lái xe nhất định đã chết. Hai hành khách còn lại ngồi sau nên thoát nạn"
"
Hả?" Dương Minh nghe xong giật mình nói: "Ý của chị là có người mang xác lái xe đi?"
"
Nên là như vậy" Hạ Tuyết gật đầu nói: "Sau mấy lần họp và phân tích, chúng tôi nghĩ đây là vụ án quan tọng. Mặc dù không biết kẻ phạm tội dùng biện pháp gì mê hoặc lái xe và hai hành khách, nhưng trình tự gây án khá giống các vụ khác. Hơn nữa quyết định tiến hành xử lý vụ án là do xác chết bị mất giống một vụ tai nạn lúc trước. lái xe cũng đã biến mất, hơn nữa theo vụ va chạm thì thấy lái xe nhất định đã chết"
"
Có người trộm xác sao?" Dương Minh càng lúc càng cảm thấy có chút phức tạp. Trộm xác có tác dụng gì?
"
Chắc là như vậy" Hạ Tuyết thở dài nói: "Mới đầu chúng tôi nghi ngờ đây là do tổ chức buôn lậu nội tạng người gây ra, nhưng rất nhanh đã loại bỏ khả năng này. Người chết vì tai nạn xe mặc dù xác còn mới nhưng nội tạng bị tổn thương rất nặng, gần như không còn đáng giá. Hơn nữa sở dĩ không có suy nghĩ này là vì hai hành khách kia chỉ bị hôn mê, nếu như tổ chức buôn bán nội tạng đã có thể giết hai người này, lấy nội tạng của bọn họ"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #874


Báo Lỗi Truyện
Chương 874/2205