Chương 872: Chặn xe


Thực ra 500 ngàn đối với Dương Minh mà nói là con số nhỏ, thậm chí không cần.
Nhưng Dương Minh vẫn cầm chìa khóa đi mở két là muốn thử dò xét Nghiêm Thủ Bảo.
Cho nên Dương Minh cầm lấy chìa khóa ngồi xổm xuống, quay lưng về phía Nghiêm Thủ Bảo. Chẳng qua Dương Minh lúc này đã nhắm mắt lại rồi dùng dị năng giám sát hành động của Nghiêm Thủ Bảo.
Dương Minh cố ý giả vờ rất tò mò về chiếc két, cắm mấy lần không nhét được chìa khóa vào. Làm cho Dương Minh an tâm là Nghiêm Thủ Bảo không có động tác gì. Hắn vẫn đứng đó sợ hãi nhìn Dương Minh mở két.
Nhưng Nghiêm Thủ Bảo không nhúc nhích thì Tên bảo vệ trắng đang ngồi đã có động tác. Tay hắn từ từ đưa xuống dưới bàn của Nghiêm Thủ Bảo mà lấy súng. Vừa sờ, hắn vừa cảnh giác quan sát Dương Minh.
May quá, Tên bảo vệ trắng thở dài một hơi. Khi tay hắn nắm được khẩu súng thì Dương Minh vẫn chưa nhét được chìa khóa vào két. Tên bảo vệ trắng biết cơ hội đã tới.
Tên bảo vệ trắng hít sâu một hơi rồi giơ súng lên nhắm vào Dương Minh.
Nghiêm Thủ Bảo lúc này cũng thấy động tác của Tên bảo vệ trắng. Không biết làm sao hắn đột nhiên muốn cản Tên bảo vệ trắng lại. Hắn cảm thấy Dương Minh không thể bị Tên bảo vệ trắng giết.
Chuyện tiếp theo đúng như những gì Nghiêm Thủ Bảo đoán. Hơn nữa Nghiêm Thủ Bảo cảm thấy rất may mắn vì mình đã chọn đúng. Hắn không dám có hành động khi Dương Minh quay người lại.
Tên bảo vệ trắng vừa giơ súng lên định bắn thì chiếc chìa khóa đã cắm giữa trán hắn. Tên bảo vệ trắng co quắp một chút rồi ngã xuống đất mà chết.
"Tao ghét nhất kẻ đánh từ đằng sau" Dương Minh xoay người lại lạnh lùng nói.
Vừa nãy Dương Minh không cắm chìa khóa vào két là muốn dùng nó để giết người. Khẩu súng của Dương Minh một lần chỉ nhét được hai viên đạn. Dùng hết thì Dương Minh không còn vũ khí nào khác.
"Anh, không phải ý của tôi. Là ý của nó" Nghiêm Thủ Bảo đang rất hận Tên bảo vệ trắng. Mày đã không lợi hại bằng người ta còn mong đánh lén, đồ ngu. Ông xyz mẹ mày. Mày muốn tự sát cũng đừng hại ông.
Cũng khó trách Nghiêm Thủ Bảo chửi Tên bảo vệ trắng. Bởi vì lúc này hắn rất tức. Vừa khó khăn lắm cầu xin được tên ôn thần Dương Minh hiểu cho, Tên bảo vệ trắng lại chọc giận.
"Tao biết" Dương Minh lạnh lùng nói.
Chẳng qua Dương Minh nói lạnh lùng như vậy khiến Nghiêm Thủ Bảo cảm thấy như cơn gó xuân ấm áp, như người chết trở về: "Anh thật sáng suốt. Xin anh yên tâm, lát nữa tôi sẽ ném thằng ngu nhất quả đất này vào dung dịch axit khiến hắn chết không toàn thây"
"Đừng nói nhiều vô ích, chìa khóa dính máu rồi, tao không dùng nữa. Tao không cần tiền đi đường" Dương Minh nói: "Chẳng qua tao hy vọng màu đừng để tao tốn tiền để quay lại đây, nếu không" Dương Minh cười lạnh một tiếng không nói hết câu. Chẳng qua ý của hắn rất rõ ràng.
"Anh. xin ngài yên tâm" Nghiêm Thủ Bảo không còn hy vọng gì nữa. Vừa nãy Dương Minh quay lưng lại mà biết có người định đánh lén, điều này làm Nghiêm Thủ Bảo rất sợ. Hắn thầm nghĩ tổ chức của người này là gì cơ chứ?
Dương Minh tập trung tinh thần nhìn chằm chằm Nghiêm Thủ Bảo.
Nghiêm Thủ Bảo bị Dương Minh nhìn như vậy không khỏi sợ hãi: "Anh, tôi nói thật mà."
"Mẹ nói chuyện, sớm biết tập đoàn Danh Dương tìm người ghê như vậy thì đánh chết mình cũng không chọc vào. Cái này khác gì chơi với lửa. Lát nữa phải mau đổi hình thức kinh doanh, nếu không mình còn tiếp tục làm ngành này nữa thì dù mình không gây phiền phức tập đoàn Danh Dương, như vậy cũng có xung đột về lợi ích. Chẳng may chúng lấy cớ rồi yêu cầu người này về làm nốt nhiệm vụ thì xong rồi"
"Thấy" được suy nghĩ của Nghiêm Thủ Bảo, Dương Minh gật đầu tin Nghiêm Thủ Bảo về sau không tìm tập đoàn Danh Dương gây phiền phức nữa.
Trước đó Dương Minh đã tìm được cách sử dụng dị năng này. Đó chính là khi mục tiêu rất khẩn trương, hắn chỉ chỉ cần tập trung tinh thần là có thể thấy rõ suy nghĩ của đối phương.
Sau lần thí nghiệm này, Dương Minh càng thêm thành thạo sử dụng. Chẳng qua dị năng này không phải lúc nào cũng có thể dùng.
Chẳng qua dù đã suy nghĩ kỹ nhưng Dương Minh không tìm được nguyên nhân chính xác. Chẳng qua có lẽ là như vậy. Một người khi đang khẩn trương thì ý chí của hắn yếu nhất. Lúc này hắn nhân cơ hội mà vào là có thể thấy suy nghĩ thật của đối phương. Chẳng qua đây chỉ là Dương Minh đoán.
"Tao tạm tin mày" Dương Minh gật đầu nói: "Xác chết xử lý như thế nào?"
"Anh yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt" Nghiêm Thủ Bảo thấy Dương Minh nói như vậy liền biết mạng mình đã quay lại. Lúc đầu hắn thật là ngu ngốc muốn chống lại" Ông anh" trước mặt, đó không khác gì tự tìm chết.
"Mày không báo cảnh sát chứ?" Dương Minh mặc dù đoán người này không báo cảnh sát nhưng vẫn hỏi một câu. Nếu hắn có ý muốn báo cảnh sát thì phải dọa một trận.
"Anh, bọn họ đều là kẻ gây ra án mạng ở phía nam, tôi báo cảnh sát không phải tự chuốc họa sao. Chẳng may liên quan đến mình thì sao?"
"Được rồi, hy vọng không phải gặp mày nữa. Nếu không đó là lần cuối cùng" Dương Minh nói xong liền xoay người đi ra ngoài phòng.
Nghiêm Thủ Bảo run lên, hắn đưa mắt nhìn Dương Minh rời đi rồi mệt mỏi ngồi xuống ghế. Một lát sau hắn rút điện thoại di động ra gọi.
"Nhị tử, đến phòng tao xử lý chuyện này. Đừng nói gì, mau lên đây" Nhị tử là em ruột của Nghiêm Thủ Bảo, hôm nay cũng chỉ có tên này là Nghiêm Thủ Bảo tin.
Nhị tử rất nhanh đã đến. Vào trong thấy xác người nằm la liệt trên mặt đất và máu trên người đại ca, hắn tức giận nói: "Là thằng nào to gan như vậy mà dám đến công ty Tam Côn giương oai?"
Nghiêm Thủ Bảo sợ Dương Minh nghe thấy Nhị tử nói nên hét toáng lên: "Nhị tử, không được nói loạn"
"Sao vậy đại ca, anh đây là?" Nhị tử nghe thấy Nghiêm Thủ Bảo nói vậy không khỏi hoảng hốt. bình thường đại ca không như vậy mà, sao hôm nay lại như vậy. Trong giọng đại ca còn có vẻ sợ hãi.
Nghiêm Thủ Bảo kể chuyện ra với Nhị tử. Nhị tử nghe xong liền im lặng suy nghĩ. Hắn cẩn thận nhìn mấy tên bảo vệ nằm chết trên mặt đất, Nhị tử biết Nghiêm Thủ Bảo trêu vào người không thể trêu.
Hai anh em bắt đầu mang xác chết vào trong thang chuyên dụng, đưa xuống kho hàng axit rồi vứt vào đó.
Kho hàng này chỉ mình Nghiêm Thủ Bảo có chìa khóa nên hắn không sợ ai phát hiện. Nghiêm Thủ Bảo cùng Nhị tử quay lại văn phòng rồi bàn bạc việc chuyển ngành kinh doanh của công ty. Đây là chuyện rất lớn, Nghiêm Thủ Bảo không muốn thằng tiếp theo phải chết là mình.
Về phần sau đó làm gì thì Nghiêm Thủ Bảo chưa nghĩ ra. Chẳng qua dù làm gì thì tiền kiếm được mấy năm nay cũng đủ để hắn tiêu hoang trong mấy đời.
Dương Minh nghênh ngang lái xe rời đi và chạy thẳng đến công ty Xây dựng.
Dương Minh thuận lợi giao hàng và lấy tiền. Nhân viên công ty Xây dựng rất hài lòng với máy móc công trình của tập đoàn Danh Dương, hẹn sau này tiếp tục hợp tác.
Chẳng qua bọn họ hình như biết chuyện của công ty Tam Côn nên có chút kinh ngạc là tại sao Nghiêm Thủ Bảo không có hành động gì?
"công ty Tam Côn không gây phiền phức cho anh chứ?" Người của công ty Xây dựng kinh ngạc nói với Dương Minh.
"Gây phiền phức? Không có, chẳng qua tôi nghe nói công ty Tam Côn muốn đổi nghề" Dương Minh vừa cười vừa nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #872


Báo Lỗi Truyện
Chương 872/2205