Chương 871: Phục vụ lần nữa


"Súng?" Nghiêm Thủ Bảo ngẩn ra, nhưng hắn không nghĩ thứ trong tay Dương Minh là súng.
"Ừ, muốn thử không?" Dương Minh gật đầu nói.
"Mày nghĩ tao ngu sao?" Nghiêm Thủ Bảo tưởng rằng Dương Minh đang nói láo. Nghiêm Thủ Bảo mặc dù lăn lộn rất tốt ở thành phố Phượng Hoàng nhưng kiến thức về súng lại thiếu đến đáng thương.
Súng trong nước quản lý rất chặt. Nghiêm Thủ Bảo mất rất nhiều công sức mới mua được một khẩu 54 từ tay người phía nam. Theo hắn thấy ít ai có được súng như mình, súng cũng phải rất to. Dương Minh cầm thứ như thỏi son thì sao là súng được.
Vì thế Nghiêm Thủ Bảo tưởng rằng Dương Minh gạt người nên không sợ. Tay tiếp tục lần về khẩu súng của mình.
"Bịch" một tiếng vang lên. Tên bảo vệ trắng bên cạnh Nghiêm Thủ Bảo ôm đùi trái, đầu đầy mồ hôi ngồi xuống.
Bởi vì khẩu súng này cách âm rất tốt nên tiếng không lớn. Không cẩn thận lắng nghe sẽ không phát hiện ra.
Mà Nghiêm Thủ Bảo đang khẩn trương lấy súng nên không nghe thấy.
Nhìn Tên bảo vệ trắng đột nhiên ngồi uống, Nghiêm Thủ Bảo có chút khó hiểu mà nói: "Mày làm sao vậy?"
Tên bảo vệ trắng rất bực mình. Ông bị bắn mà mày không nhìn ra sao? Mày là thằng ngu nhất quả đất. Nếu không phải do mày nghi ngờ súng người ta là thật, ai lại lấy tao làm vật thí nghiệm.
Lúc này Nghiêm Thủ Bảo đã thấy lỗ máu trên chân Tên bảo vệ trắng, hắn sợ hãi. Nói như vậy trong tay Dương Minh đúng là súng.
"Mày đúng là có súng?" Nghiêm Thủ Bảo ngẩn ra.
"Ừ, mày có cần thử nữa không?" Dương Minh gật đầu bình tĩnh nói.
"Tao, quên đi, tao biết rồi" Nghiêm Thủ Bảo biết Dương Minh có súng thật liền sợ hãi, không dám rút súng nữa.
Hắn thấy Dương Minh dễ dàng nổ súng nên biết đối phương là kẻ giết người không nháy mắt. Gặp phải người như vậy chỉ có chết.
"Bịch" lại tiếng súng nữa vang lên.
"A" Nghiêm Thủ Bảo hét thảm một tiếng, mắt trợn trừng rồi dùng tay bịt vai trái của mình. Máu từ kẽ tay rơi xuống, bộ âu phục của hắn đã bị nhiễm đỏ một bên.
Nghiêm Thủ Bảo vừa tức lại vừa sợ. Hắn bảo không thử mà, người này còn nổ súng làm gì? Hắn cố nhịn đau mà nói: "Sao mày còn bắn tao?"
"Bởi vì mày còn ở thành phố Phượng Hoàng thì tập đoàn Danh Dương không thể đến đây làm ăn. Cho nên mày mà chết thì không có vấn đề gì" Dương Minh nói: "Được rồi, bây giờ mày có thể lựa chọn cách chết. Một là tuyệt tử tuyệt tôn mà chết, hai là bị đạn bắn chết. Mày thích chết như thế nào? Tao cũng xem xem có thể trước khi giết mày sẽ thỏa mãn một tâm nguyện của mày"
Nghiêm Thủ Bảo chửi thầm trong lòng. Cái gì mà tao thích chết như thế nào? Tao chưa chết cơ mà. Bị đá vào háng thì thôi. Bị đá thì không phải nói đùa. Nghiêm Thủ Bảo nhớ vẻ mặt của tên bảo vệ vừa nãy, hắn run lên. Xem ra chết bằng đạn nhẹ nhàng hơn.
Nhưng ai muốn chết chứ, dù chết sướng hơn nhiều. Tự nhiên muốn chết không phải là có bệnh sao?" Mau lên, nghĩ xong chưa? Tao xong việc phải đi giao hàng. Chậm thì người ta sẽ bắt tao đền tiền"
Nghiêm Thủ Bảo nghe Dương Minh nói thiếu chút nữa là khóc. Hắn thầm nghĩ tiền vi phạm bao nhiêu chứ? So sánh với mạng của hắn thì là mẹ gì. Chẳng qua lời này hắn không dám nói, chỉ có thể nghĩ trong lòng. Chẳng qua hắn lại nghĩ mình lập tức sẽ chết nên nước mắt nước mũi rơi ra: Anh, tôi không muốn chết. Anh đừng giết tôi được không?"
"
Không giết mày?" Dương Minh trừng mắt nhìn mà nói: "Tao đã lấy tiền của tập đoàn Danh Dương, đã nói làm việc giúp bọn họ. Mày có nghe nói lấy tiền của người, bỏ tiêu tan của người khác chưa?" Tao đã cam đoan với người, sau này tập đoàn Danh Dương nhất định không gặp trở nại gì ở thành phố Phượng Hoàng"
"
Anh, sau này nhất định không can trở. Anh đừng giết tôi, tôi nhất định không gây phiền phức cho tập đoàn Danh Dương" Nghiêm Thủ Bảo nghe thấy Dương Minh muốn giết mình vì lý do này liền không còn gì để nói. Mạng của hắn rẻ như vậy sao. Chẳng qua có cách nào chứ. Người ta rõ ràng mạnh hơn hắn không ít. Ngay cả súng cũng hiện đại hơn của hắn mấy lần, vừa nhìn là biết người chuyên nghiệp.
Lại nghe Dương Minh nói, Nghiêm Thủ Bảo liền hiểu ra người ta là kẻ chuyên nghiệp. Mấy thằng bảo vệ của hắn sao có thể so sánh với người ta.
"Mẹ nó chứ, mày nói tao tin được ư?" Dương Minh trừng mắt nhìn: "Danh dự của tổ chức tao sẽ mất nếu mày đổi ý. Ngu gì"
Nghiêm Thủ Bảo càng sợ hãi. Người trước mặt đúng là có tổ chức? Hắn trước đó đúng là có ý định đợi Dương Minh đi là sẽ trả thù. Chẳng qua bây giờ nghe vậy liền đâu dám. Tổ chức quan trọng nhất là danh tiếng. Nếu nhiệm vụ thất bại thì về sau ai tìm bọn họ. Nói vậy mình nhất định phải chết sao?
"Tôi, tôi có thể cho anh tiền. Bọn họ cho anh bao nhiêu, tôi trả gấp đôi. Chỉ cần anh không giết tôi là được" Nghiêm Thủ Bảo vội vàng nói. nói xong hắn thấy mình ngu.
Tổ chức người ta nhất định giữ chữ tín, nếu xuất hiện chuyện ăn hai đầu thì về sau ai dám tìm tới.
Quả nhiên Dương Minh cau mày nói: "Mày điên à? Tổ chức bọn tao có quy định nhận nhiệm vụ là phải có trách nhiệm. Mày hối lộ tao cũng vô dụng"
"
Chẳng lẽ không chết không được sao?" Nghiêm Thủ Bảo điên ròi: "Anh à, anh không giết tôi là được, các cái khác thế nào cũng được"
"
Không chết thì sao tao có thể cam đoan về sau mày không gây phiền phức cho tập đoàn Danh Dương?" Dương Minh cười lạnh nói: "Bọn tao nhận nhiệm vụ chỉ thực hiện một lần. Tao ghét nhất làm lại lần nữa. Chẳng may mày giở trò thì tao lại phải đến đây lần nữa, mày trả tiền xe cho tao không? "
Nghiêm Thủ Bảo bị Dương Minh quay mòng mòng, mạng của hắn không bằng tiền xe sao: "Tao ghét nhất là làm nhiệm vụ lại lần nữa. ĐỪng nhiều lời, mày nếu không chọn cách chết thì tao chọn cho mày" Dương Minh phất tay nói: "Chẳng qua tỷ lệ bị đá chết không cao. Chiêu này tao mới luyện thành nên không thuận cho mấy"
"
Đừng, đừng như vậy. Anh, tôi thật sự không muốn chết. Anh đừng giết tôi. Tôi đảm bảo không để anh phải thực hiện lại nhiệm vụ. Tôi . tôi ngày mai. không tôi lập tức đổi nghề là được mà. Tôi chuyển sang mở khách sạn, mở phòng xông hơi. Tóm lại không làm nghề này nữa" Nghiêm Thủ Bảo đúng là rất sợ chết, nếu không hắn cũng không tuyệt vọng như vậy.
"Vậy ư?" Dương Minh nghe xong liền do dự một chút.
Nghiêm Thủ Bảo liền mừng rỡ. Xem ra có cơ hội thay đổi, hắn vội vàng nói tiếp: "Tôi thề, tôi lập tức đổi nghề công ty. Sau đó cho ngài một món tiền lộ phí. Nếu tôi còn gây phiền phức cho tập đoàn Danh Dương nữa, ngài có thể dùng khoản tiền đó đến thực hiện lại nhiệm vụ"
"
Ồ, cũng có lý" Dương Minh gật đầu nói: "Được, cứ như vậy đi. Vừa lúc bớt tiền đạn. Đạn của tao là đặc chế đó. Một viên mấy chục tệ"
Nghiêm Thủ Bảo muốn điên rồi. Mấy chục viên tương đương mạng hắn. Chẳng qua hắn không dám thể hiện không ổn. Nghiêm Thủ Bảo nói với Dương Minh: "Anh, tôi có chìa khóa két, trong đó có 500 ngàn đưa anh làm tiền đi đường. Tôi không giơ tay lên được, ngài tự lấy. Mật mã là 3 2. 1 1 2 0 5" Dương Minh cầm lấy chìa khóa két. Hắn cũng không muốn trực tiếp giết chết Nghiêm Thủ Bảo. Dù sao Nghiêm Thủ Bảo cũng là nhân vật ta to mặt lớn ở thành phố Phượng Hoàng. Nếu giết hắn sợ rằng không dễ làm yên chuyện. Nếu điều tra sẽ phát hiện tập đoàn Danh Dương và công ty Tam Côn có mâu thuẫn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #871


Báo Lỗi Truyện
Chương 871/2205