Chương 870: Xem đây là gì


Tên bảo vệ đen không lập tức tấn công Dương Minh mà đi về trước nửa mét, khi còn cách Dương Minh hai mét thì dừng lại.
Đây là một khoảng cách đủ để đánh nhau. Người bình thường khi đánh nhau đều biết việc này. Đứng cách ngoài hai mét thì dù dùng chân hay tay cũng không thể một chiêu là trúng.
Cho nên trước khi biết thực lực của Dương Minh, Tên bảo vệ đen không dám coi thường. Nếu không nằm như hai thằng kia đúng là chết cũng không biết tại sao?
"Đến đây đi. Cho tao biết mày đánh ngã hai thằng ngu kia như thế nào" Tên bảo vệ đen không ngu. Hắn muốn kích động Dương Minh để dò xét nông sâu.
"Tao vừa ra tay mày sẽ bị hạ" Dương Minh đoán ngay được ý đồ của đối phương. Chẳng qua Dương Minh cũng không thèm để ý. Bởi vì hắn tự tin giết chết đối phương trong một chiêu.
Tên bảo vệ đen ngẩn ra nhưng lập tức hiểu rõ ý của Dương Minh. Hắn biết Dương Minh đang ám chỉ nếu vừa ra tay thì hắn sẽ nằm dưới đất.
Tên bảo vệ đen có chút tức giận, chẳng qua là bảo vệ xuất sắc nên hắn không bao giờ bị cơn tức làm mờ lý trí. Tên bảo vệ đen cố nhẫn nhịn cơn khó chịu trong lòng, mặt không chút thay đổi mà nói: "Nếu chủ động bỏ cơ hội thì tao không khách khí" " Tùy tiện" . Dương Minh nói như vậy làm Tên bảo vệ đen rất giận. Hắn gặp qua những kẻ kiêu ngạo nhưng chưa thấy ai như vậy.
Chẳng qua tức là tức nhưng Tên bảo vệ đen không mất lý trí. Tên bảo vệ đen cẩn thận đá về trước một cước để dụ Dương Minh ra tay. Cho nên cú đá này chỉ là hư chiêu. Hắn đứng cách Dương Minh hai mét nên chân của hắn dù dài nữa cũng không thể chạm vào Dương Minh.
"Mày làm nóng người đấy à?" Dương Minh đứng im tại chỗ cười cười nhìn Tên bảo vệ đen.
Tên bảo vệ đen biết ý đồ của mình bị Dương Minh nhìn thấu nên hơi đỏ mặt. Hắn ho khan một tiếng rồi nói: "Mày không ra tay còn không cho tao làm nóng người ư?"
"Được, sao không được" Dương Minh đưa tay ra mời, sau đó khoanh tay đứng một chỗ không thèm để ý. Điều này càng làm cho Tên bảo vệ đen tức giận, chẳng qua hắn không có biện pháp.
Tên bảo vệ đen thầm nghĩ không thể dụ Dương Minh ra tay trước, chỉ có thể tìm cơ hội.
Dương Minh không định lập tức ra tay giết đối phương, nếu làm vậy sẽ không khiến Nghiêm Thủ Bảo khủng hoảng. Kéo càng lâu, áp lực trong lòng Nghiêm Thủ Bảo càng lớn, mới có thể khiến người này sợ hãi.
"A" Tên bảo vệ đen nhân lúc Dương Minh có vẻ như mất tập trung mà ra tay. Hắn muốn đánh cho Dương Minh luống cuống tay chân.
Dương Minh vẫn đứng đó mà không có phản ứng gì. Tên bảo vệ đen không khỏi mừng thầm trong lòng. Cho mày chết vì tội không đề phòng.
Tên bảo vệ đen vung tay đánh mạnh vào mặt Dương Minh. Lần này hắn dùng hết sức lực, nếu đấm vào bao cát thì bao cát đã vỡ vụn.
Vì thế Tên bảo vệ đen như thấy cảnh đầu Dương Minh vỡ tung, hắn cười cười lạnh lùng. Hắn không biết đã có bao tên chết dưới tay mình.
Tên bảo vệ đen từ sau khi làm thuê cho Nghiêm Thủ Bảo đã giết không ít người.
Hôm nay Nghiêm Thủ Bảo có thể đứng trên đỉnh thành phố Phượng Hoàng cũng là vì hắn rất hung ác và tàn nhẫn. Hai bảo vệ của hắn là kẻ giết người không chớp mắt.
"Hả?" Một giây sau, Tên bảo vệ đen cảm thấy không đúng. Hắn cách đối phương rất gần, theo lý thì tay của hắn đã đánh vào đầu Dương Minh rồi chứ.
Nghĩ vậy Tên bảo vệ đen hoảng hốt. Hắn đột nhiên phát hiện Dương Minh mặc dù không di động nhưng đầu của hắn không biết đã nghiêng về một bên từ lúc nào.
Cú đấm của hắn rơi vào không khí. Một chiêu không trúng, Tên bảo vệ đen muốn rụt tay lại. Bởi vì bây giờ hắn đang nghiêng người nên trọng tâm không ổn định, khắp người đều có sơ hở. Nếu Dương Minh thừa dịp ra tay thì hắn xong.
Dương Minh cười cười nhìn Tên bảo vệ đen: "Được rồi, tao ra tay đây. Chú ý đó"
Tên bảo vệ đen thiếu chút nữa ngất đi. Hắn thầm nghĩ tư thế của mình bây giờ còn chú ý gì nữa? Mày nhắc nhở như vậy không phải phí lời sao? Chẳng qua hắn còn chưa kịp than oán.
Dương Minh vung chân lên đá vào háng của Tên bảo vệ đen.
"A" Tên bảo vệ đen thét lên, mắt trợn trừng, miệng há hốc. Hai tay ôm bảo bối quỳ gối xuống mặt đất.
Cú đá này của Dương Minh về cơ bản đã biến Tên bảo vệ đen thành thái giám.
"Ồ, ngưỡng mộ đã lâu. Thì ra huynh đệ là người phái" Lao Ái" , xin lỗi, đắc tội rồi" Dương Minh giống như chưa xảy ra chuyện gì, nói với Tên bảo vệ đen không biết chết sống.
Tên bảo vệ đen đâu còn sức mà nói. Lúc này bị Dương Minh nói vậy, hắn dù rất giận nhưng đã ngất đi vì đau.
Nghiêm Thủ Bảo co quắp lại. Hắn không ngờ chiêu của Dương Minh độc như vậy. Nhìn Tên bảo vệ đen, Nghiêm Thủ Bảo không khỏi toát mồ hôi lạnh. Cái này đau thế nào?
"Đến lượt mày?" Dương Minh chỉ vào tên bảo vệ da hơi trắng hơn: "Thằng mặt trắng, mày ở cửa nào?"
Tên Tên bảo vệ trắng không nói gì. Hắn chẳng qua chỉ là kẻ đi lăn lộn mà thôi, sao biến thành" mặt trắng?" chẳng qua bị Dương Minh châm biếm như vậy, Tên bảo vệ trắng cũng không lập tức nói gì mà lẳng lặng chờ Nghiêm Thủ Bảo ra lệnh.
Bây giờ chỉ còn một mình hắn bảo vệ Nghiêm Thủ Bảo, cho nên hắn không dám manh động. Nếu hắn cũng bị hạ thì ai bảo vệ Nghiêm Thủ Bảo?
Nghiêm Thủ Bảo đúng là hơi sợ. Tên kia được xưng tụng rất nhiều. Hắn tốn nhiều tiền mới mời được đối phương, không biết bao thằng đã mất mạng dưới đôi tay cứng như thép kia. Bây giờ bị Dương Minh đá một cái không biết sống chết.
Mặc dù chiêu thức hèn hạ một chút nhưng không thể phủ nhận Dương Minh có thực lực. Nếu không hắn đã sớm bị đánh cho bay đầu.
"Kẻ đối đầu với tao không bao giờ có kết cục tốt" Nghiêm Thủ Bảo dù sao cũng là người trải qua nhiều chuyện, lúc này vẫn bình tĩnh: "Chuyện trước đây không tính. Hai ta nói rõ ràng. Lần này mày có thể đưa hàng, tao không can thiệp. Chẳng qua không có lần sau"
"Vậy ư? Cũng được đó nhỉ" Dương Minh nhìn Nghiêm Thủ Bảo rồi nói.
"Đúng, tao cam đoan" Nghiêm Thủ Bảo gật đầu. Hắn không chắc Tên bảo vệ trắng có thể giết Dương Minh không. Cho nên hắn lựa chọn lui bước. Dù sao một cước vừa rồi của Dương Minh làm cho Nghiêm Thủ Bảo giật mình. Hắn không muốn Dương Minh đá mình như vậy.
"Nhưng nếu tôi không đồng ý?" Dương Minh cười cười nhìn Nghiêm Thủ Bảo.
Nghiêm Thủ Bảo vốn tưởng Dương Minh sẽ đồng ý nhưng không ngờ người này thấy không đủ. Hắn tức giận nói: "Mày đừng ép tao. Tao nói với mày, Nghiêm Thủ Bảo tao chưa sợ ai bao giờ. Hôm nay có thể bỏ qua mày cũng không phải vì tao sợ mày, mà là tao kính mày là cao thủ. Tao nghĩ mày cũng là do tập đoàn Danh Dương bỏ nhiều tiền ra mời. Chuyện này vốn không quan hệ gì với mày, mày hoàn thành nhiệm vụ của mày, về lấy tiền là được. Đừng tham gia vào chuyện không quan hệ với mày" " Sai, tao nhận được nhiệm vụ chính là muốn tập đoàn Danh Dương về sau không bị ảnh hưởng gì ở thành phố Phượng Hoàng" Dương Minh khoát tay nói.
"Hừ" Nghiêm Thủ Bảo hừ lạnh một tiếng, tay lặng lẽ vuốt dưới người. Theo hắn thấy, Dương Minh dù nhanh đến đâu cũng không nhanh bằng đạn. Hắn vốn tưởng rằng Dương Minh có thể dễ dàng giết Dương Minh nên không cần dùng súng. Mà bây giờ hắn không dám chắc nên phải dùng súng.
"Sờ gì thế?" Động tác của Nghiêm Thủ Bảo sao có thể giấu được Dương Minh? Dương Minh liếc cái là thấy động tác: "Mày sờ JJ đó à? CHẳng lẽ mày cũng muốn nếm thử cú đá của ta? Hay là muốn tham gia môn phái" Lao Ái"
Động tác của Nghiêm Thủ Bảo lập tức bị ngừng lại, chẳng qua hắn lập tức yên tâm. Dù Dương Minh phát hiện ra thì sao? Hắn dù giỏi nữa cũng không bằng súng. Vì thế động tác của Nghiêm Thủ Bảo không ngừng lại, tiếp tục đưa về phía khẩu súng.
"
Đừng nhúc nhích, gì đây biết không?" Dương Minh giơ tay lên, trong tay đã có khẩu súng hình thỏi son.
Đây là khẩu súng Dương Minh lấy được từ Vương Tiếu Yên. Lúc ấy đạn đã hết nhưng sau khi về Dương Minh đã cho thêm mấy viên vào. Phương Thiên là sát thủ nên có rất nhiều đạn.
"
Là gì?" Nghiêm Thủ Bảo có chút sửng sốt. Hắn chưa từng thấy thứ gì như Dương Minh cầm.
"
Súng, có cần thử không?" Dương Minh cười nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #870


Báo Lỗi Truyện
Chương 870/2205