Chương 869: Tìm tới cửa


"Đưa hàng? Chủ của mày không nói với mày là đưa hàng đến thành phố Phượng Hoàng rất không an toàn sao?" Tên râu rậm trừng mắt nhìn Dương Minh mà nói.
"Không an toàn? Có ý gì?"
"Được rồi, không thời gian nói với mày" Thằng bên đã xác nhận Dương Minh là người của tập đoàn Danh Dương đưa máy móc đến cho công ty Xây dựng, nên không muốn nhiều lời: "Mày mau xuống xe, sau đó rời đi, xe lưu lại"
"Người đi, xe để lại?" Dương Minh giả vờ kinh ngạc rồi nói: "Có ý gì, các người là ai? Tôi phải đem hàng đến địa chỉ mới được"
"Bọn tao là ai ư?" Tên râu rậm cười lạnh nói: "Bọn tao là công ty Tam Côn. Mẹ nó chứ, về nói với chủ của mày nếu dám đưa hàng tới nữa thì tao giết"
"đại ca, tôi không biết công ty Tam Côn là gì. Tôi chỉ là người đưa hàng đến đúng địa điểm. Các anh đừng làm khó tôi"
"Mày còn lắm mồm nữa thì tao không cho mày đi đó" Thằng còn lại – đầu cua không nhịn được nói.
"Không được, tôi không thể để máy móc lại. Anh nói với chủ của mình là bảo hắn đi tìm chủ của tôi, đừng làm khó dễ tôi" Dương Minh cố gắng dẫn dắt theo hắn mình muốn.
"Chủ của bọn tao?" Tên đầu cua nghe xong cười khinh bỉ: "Hay tao để mày đi nói?"
"Được, như vậy mang tôi đi gặp chủ của các anh. Tôi nói với ông ấy" Dương Minh gật đầu nói.
"Làm sao bây giờ? Thằng này hình như khó chơi" Tên đầu cua kéo Tên râu rậm sang bên mà nói.
"Nó muốn đi gặp ông chủ thì mang nó đi. Dù sao chỉ có mình nó mà, sợ gì chứ?" Tên râu rậm không thèm để ý rồi nói: "Vừa đúng lúc, chúng ta bắt nó làm con tin để xem tập đoàn Danh Dương kia còn dám đoạt mối làm ăn của chúng ta không?"
"Cũng được" Tên đầu cua gật đầu nói: "Như vậy mang nó về"
"Này" Tên râu rậm quay đầu lại nói với Dương Minh: "Mày lái xe đi theo bọn tao. Nhưng đừng giở trò nếu không cho mày chết"
"Ồ, được được" Dương Minh gật đầu.
"Tao đi với mày" Tên đầu cua khá lo lắng vì thế lên xe của Dương Minh.
Tên râu rậm lái xe đằng trước, Dương Minh đi theo sau. Hai xe một trước một sau chạy đến công ty Tam Côn thành phố Phượng Hoàng.
Bảo vệ đứng ở cửa thấy Tên đầu cua ngồi trong xe Dương Minh nên lập tức cho qua.
"Được rồi, dừng xe ở đây" Tên đầu cua chỉ chỗ đất trống rồi nói với Dương Minh.
Dương Minh đỗ xe theo ý hắn rồi cùng xuống xe. Chưa đứng vững thì Tên đầu cua và Tên râu rậm đã túm lấy hai tay hắn.
"Các anh có ý gì?" Dương Minh giả vờ hốt hoảng mà hỏi. Thực ra trước khi hai tên này ra tay, Dương Minh đã biết. Nếu Dương Minh muốn đề phòng thì hai thằng này đã xong. Chẳng qua Dương Minh biết nếu làm vậy sẽ khiến tên chủ công ty Tam Côn sợ chạy. Vì thế hắn mới thôi.
"Không có ý gì cả. Đến đây rồi tự nhiên phải nghe lời bọn tao. Mày thành thật một chút, đừng giở trò" Tên râu rậm cảm thấy Dương Minh không có khả năng gây nguy hiểm nhưng vì an toàn của chủ nên bọn họ phải cẩn thận. Dù sao tập đoàn Danh Dương có thù oán với công ty Tam Côn, ai biết thằng này có ý đồ gì không?
Đây cũng là do giám đốc công ty Tam Côn – Nghiêm Thủ Bảo đắc tội quá nhiều người nên rất cảnh giác.
Dương Minh không chống cự mà ngoan ngoãn đi vào trong văn phòng công ty, lên thang máy.
Thang máy dừng lại ở tầng sáu, Tên đầu cua và Tên râu rậm áp giải Dương Minh ra ngoài. Chẳng qua bọn họ cảm thấy Dương Minh không chống cự nên cũng bớt cảnh giác.
Đi vào văn phòng trong cùng, Tên đầu cua và Tên râu rậm dừng lại gõ cửa.
Dương Minh phát hiện rất nhiều lãnh đạo công ty đều thích đặt phòng làm việc của mình ở tầng trên cùng.
"Vào đi" Một người lên tiếng.
Tên râu rậm mở cửa đẩy Dương Minh vào trong. Sau đó khóa cửa lại.
"Ông chủ, người tới rồi" Tên đầu cua cung kính báo cáo với tên ngồi sau bàn làm việc.
Người này rất gầy, mắt như mắt gà chọi, mũi ưng. Nhìn qua vô cùng âm hiểm, tên này đang quan sát Dương Minh.
"Mày là người tập đoàn Danh Dương phái đến?" Nghiêm Thủ Bảo nhìn chằm chằm Dương Minh mà nói.
"Ông là lãnh đạo công ty Tam Côn?" Dương Minh thản nhiên nói.
"Ha ha, là tao" Nghiêm Thủ Bảo trừng mắt nhìn Dương Minh mà nói: "Tao đã sớm đoán tập đoàn Danh Dương sẽ không phái một tên lái xe kém cỏi tới đây đưa hàng"
Dương Minh lúc này đã gặp được người cần gặp thì không cần giả vờ nữa.
"Tôi hôm nay tới là gặp anh"
"Chẳng qua rất đáng tiếc, tao không cần biết suy nghĩ của mày như thế nào nhưng kế hoạch của mày đã bị tao nhìn thấu" Nghiêm Thủ Bảo có chút đắc ý nói: "Mày cho rằng dựa vào một mình mày thì có thể thay đổi được gì? Nơi này là địa bàn của tao, tao có thể giết mày"
"Vậy ư?" Dương Minh nói: "Nếu tôi có thể đến, đương nhiên không phải đến để chịu chết"
"Hừ giở thủ đoạn trước mặt Nghiêm Thủ Bảo tao, mày còn non lắm" Nghiêm Thủ Bảo khinh thường nói: "Vừa nãy hai thằng này gọi cho tao, tao đã cảm thấy không đúng. Một thằng lái xe dám đến gặp tao ư? Chẳng qua tao vẫn để chúng đưa mày đến đây để xem mày muốn giở trò gì. Nói đi, mày tìm tao có mục đích gì?"
"Tôi có mục đích gì?" Dương Minh cười cười: "Mục đích của tôi rất đơn giản, sau này tập đoàn Danh Dương sẽ mở điểm tiêu thụ ở thành phố Phượng Hoàng, các người phải đi"
Nghiêm Thủ Bảo cười ha hả mà nói: "Hai thằng mày có nghe thấy không? Thằng ranh này có phải bị bệnh không? Ha ha ha, tao cười chết mất. Được rồi, đùa đủ rồi, đánh cho nó tàn phế rồi ném ra ngoài"
Nghiêm Thủ Bảo nói xong liền nhắm mắt lại muốn lắng nghe tiếng thét của Dương Minh.
Chẳng qua đợi một lúc vẫn không nghe thấy gì, Nghiêm Thủ Bảo có chút ngạc nhiên mở mắt ra mà nói: "Hai thằng bọn mày làm gì thế? Mau. hả? "
Cảnh trước mặt làm Nghiêm Thủ Bảo khó chịu. Chỉ thấy hai thằng kia vẫn đứng cạnh Dương Minh, nhưng hai thằng đã cúi đầu.
"Làm gì vậy hả? Tao nói mà bọn mày không nghe sao?" Nghiêm Thủ Bảo bực mình nói.
"Ha ha, xin lỗi. Hai thằng này không nghe thấy anh nói rồi" Dương Minh vừa bỏ tay ra, hai thằng đã ngã xuống.
"Mày. mày . sao có thể?" Nghiêm Thủ Bảo không thể tin. Tên đầu cua và Tên râu rậm là hai người đứng đầu trong đám đàn em của hắn. Bình thường hai đánh bốn không vấn đề gì. Sao hôm nay lại đột nhiên ngã xuống?
Chẳng qua Nghiêm Thủ Bảo là người thông minh và rất cẩn thận. Hắn bình thường rất sợ có người bất lợi với mình, nên lúc nào cũng có bảo vệ bên mình. Văn phòng của hắn có hai phòng, phòng trong có hai bảo vệ phụ trách an toàn cho hắn.
Không đợi Nghiêm Thủ Bảo mở miệng nói, cửa phòng trong đã mở ra. Hai thằng mặc véc trắng, đeo gang tay trắng đi ra. Chẳng qua sau khi hai người này đi ra cũng không lập tức tấn công Dương Minh mà đứng hai bên Nghiêm Thủ Bảo bảo vệ cho hắn.
Dương Minh liền hiểu ra. Hai thằng này là bảo vệ chuyên nghiệp phụ trách an toàn của Nghiêm Thủ Bảo. Ở bất cứ tình huống nào chỉ cần Nghiêm Thủ Bảo không ra lệnh thì bọn họ chỉ bảo vệ an toàn cho hắn, các cái khác không quan trọng.
"Giết nó" Nghiêm Thủ Bảo vốn chỉ định đánh cho Dương Minh tàn phế để cho tập đoàn Danh Dương một cảnh cáo.
Nhưng bây giờ Dương Minh không ngờ dễ dàng hạ hai thằng kia, điều này làm Nghiêm Thủ Bảo rất tức.
Nhiều năm như vậy mà chưa ai dám ra tay với đàn em của hắn ngay trước mặt hắn. Đánh chó cũng phải nể mặt chủ chứ. Nghiêm Thủ Bảo cảm thấy mình rất mất mặt.
Vì thế Nghiêm Thủ Bảo ra lệnh giết Dương Minh. Dù sao hắn cũng đã giết người và biết cách xử lý.
Chẳng qua dù nghi ngờ thì sao? Với thế lực của hắn ở thành phố Phượng Hoàng này, ai dám động đến hắn.
Tập đoàn Danh Dương là công ty mà chính quyền tỉnh bên ủng hộ nhưng Nghiêm Thủ Bảo vẫn không cho mặt mũi.
Hai bảo vệ nghe lệnh thực hiện. Một tên đứng bên trái Nghiêm Thủ Bảo đã động. Tên bên phải thì đứng im và cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Minh.
Dương Minh vừa thấy vậy liền biết hai thằng này mạnh hơn hai tên rồi nhiều. Hai người này đã được huấn luyện nghiêm khắc, phối hợp ăn ý. Cho dù ra tay với mình thì cũng lưu một người lại bảo vệ Nghiêm Thủ Bảo.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #869


Báo Lỗi Truyện
Chương 869/2205