Chương 866: Lý luận của Dương Minh


Lâm Chỉ Vận bất đắc dĩ đứng dậy cầm lấy đũa mà Dương Minh đưa tới, sau đó ngồi bên cạnh bàn mà nói: "Anh ảnh hưởng đến việc học của em đó. Lát nữa em không nhớ bọn họ nói gì thì sao?"
"Được rồi, La Mã không phải một ngày là xây xong, dục tốc bất đạt" Dương Minh cười nói: "Chuyện gì cũng phải theo trình tự, có ai như em không, ngày nào cũng vất vả như vậy"
"nhưng em là sinh viên học kinh tế. Em cảm thấy mình không biết gì mà công ty làm càng lúc càng lớn, em không muốn làm gì cũng không được" Lâm Chỉ Vận nói đến đây, vẻ mặt liền trở nên buồn bã.
"Ai nói?" Dương Minh cảm thấy tâm trạng Lâm Chỉ Vận bây giờ hơi nghĩ loạn, nhất định phải giảng giải cho nàng: "Phụ nữ của Dương Minh này sao có thể kém chứ? Em nghĩ như vậy là không được. Chỉ Vận, em phải biết mình mặc dù học kinh tế nhưng bây giờ em bao tuổi?"
"Em mới học năm thứ nhất. Bây giờ chúng ta đang học đại cương cho nên có thể nói em sao có thể so sánh với những người nhiều năm làm việc cơ chứ? Theo thời gian, em nhất định sẽ mạnh hơn bọn họ"
"Hơn nữa em nhìn anh xem, em cảm thấy anh biết gì? Anh hầu như không hiểu nghiệp vụ công ty. Ông chủ không nhất định phải hiểu hết mọi thứ, chỉ cần người làm cho mình hiểu là đủ"
"Chỉ Vận, không ai xem thường em. Bởi vì trong mắt các thành viên của công ty, em dù như thế nào cũng là cấp trên của bọn họ"
"Nhưng mà. hàng ngày em chẳng làm gì" Lâm Chỉ Vận cảm thấy Dương Minh cũng có lý nhưng vẫn thấy không đúng.
"Đúng thế. Chủ đương nhiên là không thể không làm gì mà. Nhưng chủ cái gì cũng làm thì cần gì cấp dưới? Nhân viên công ty nào cũng không hy vọng chủ của mình toàn năng. Nếu như vậy thì bọn họ còn kiếm ăn kiểu gì" Dương Minh nói.
"Hả?" Lâm Chỉ Vận kinh ngạc. Hình như là vậy.
Thực ra Dương Minh nói đúng nhưng không đến mức như hắn kể. Người chủ khôn khéo có tác dụng rất lớn đối với phương hướng phát triển của công ty. Chẳng qua Lâm Chỉ Vận đâu biết Dương Minh hồi còn đi học chuyên môn lừa người. Bây giờ hắn nói khá có lý nên rất thuận miệng.
"Được rồi, ăn cơm thôi. Em học cũng là chuyện tốt nhưng không thể không ăn và nghỉ ngơi. Còn nữa, mùa đông nên trời tối sớm. Em về một mình, anh không yên tâm" Dương Minh nói.
"Vậy . lần sau em sẽ về sớm một chút" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói. Dương Minh giải thích làm cho Lâm Chỉ Vận cảm thấy mình có động lực, nàng không còn tiêu cực như trước.
"Nếu muộn thì gọi điện cho anh. Cho dù anh không tới được thì cũng phái người đến đón em. Em quan hệ tốt với Tất Hải và Cát Hân Dao. Bọn họ tối không có việc gì nên tới đón em cũng được"
"Vâng . em biết" Lâm Chỉ Vận gật đầu.
"Món này ăn rất ngon, ngon hơn ở gần trường chúng ta" Dương Minh ăn hai miếng rồi nói.
"Đúng thế. Bây giờ món thịt bò nướng Châu Mỹ không biết cửa hàng nào là chính xác. Chẳng qua mùi vị rất ngon" Lâm Chỉ Vận gật đầu: "Trong công ty buổi trưa em thưỡng xuyên đến đây ăn"
Ăn cơm xong, theo ý của Dương Minh, Lâm Chỉ Vận mới thu dọn sách vở và quyết định về nhà. Chẳng qua nàng vẫn mang máy tính xách tay về định trước khi đi ngủ sẽ xem.
Sau khi hai người đi ra, bảo vệ liền đóng cửa.
"Chị Lâm mỗi ngày về muộn như vậy không phải là vì đợi Dương ca chứ?" một bảo vệ đoán.
"Đừng nhiều miệng, không muốn chết thì nói ít thôi" Đội trưởng bảo vệ từ phía sau đi tới trừng mắt nhìn tên vừa nói: "Có một số việc không được nói loạn. Không nhớ Báo ca nói gì sao?"
Tên bảo vệ sợ hãi vội vàng ngậm miệng.
Lâm Chỉ Vận và Dương Minh lên xe. Dương Minh đang định khởi động thì Chỉ Vận kêu lên: "Chờ em chút"
"Hả?" Dương Minh kinh ngạc đang định hỏi Lâm Chỉ Vận làm sao thì thấy nàng chạy xuống xe rồi lao về quán thịt bò.
Dương Minh đang buồn bực thì không lâu sau Lâm Chỉ Vận đã chạy ra. Nàng cầm trong tay 5 tệ, rất cao hứng mà nói: "Vừa nãy hóa đơn anh mua trúng thưởng, em đi đổi"
Dương Minh nghe vậy không khỏi buồn cười. Lâm Chỉ Vận chính là như vậy, dù là có tiền hay không thì nàng luôn cẩn thận. Chẳng qua đây là ưu điểm tốt.
"Phần thưởng này mai mua kẹo hồ lô cho em" Dương Minh nói.
"Vâng"
Lâm Chỉ Vận không từ chối, nàng rất vui nhét tiền vào túi.
Buổi tối mùa đông nên trên đường ít xe.
Khi đi ngang qua một quán bar, Dương Minh đột nhiên giảm tốc độ rồi chỉ vào trong: "Chỉ Vận, em còn nhớ nơi này không?"
Lâm Chỉ Vận ngẩng đầu rồi đỏ mặt. Nàng sao không nhớ? Đây là nơi mà nàng ngây ngốc muốn bán lần đầu tiên của mình cho Dương Minh.
Nghĩ đến đây, nàng lại cảm thấy hạnh phúc. Hai người đúng là có duyên, hơn nữa mặc dù sau này Dương Minh mạnh bạo với nàng, nhưng dù nói như thế nào thì cũng tốt hơn so với nếu vì tiền mà mất.
Nếu quả thật như vậy thì hai người sẽ không có tình cảm sau này.
"Anh nói nếu ngày đó em không gặp anh, em bây giờ sẽ như thế nào?" Lâm Chỉ Vận suy nghĩ một chút rồi sợ hãi nói.
"Không có nếu" Dương Minh lắc đầu: "Gặp chính là gặp"
"Nhưng mà. vẫn có thể tình huống đó mà" Lâm Chỉ Vận vẫn hơi sợ.
"Em nói xem nếu đi một mình trên đường thì có thể bị xe đâm chết không? Có thể bị rơi vào hố không?" Dương Minh cảm thấy tâm trạng Lâm Chỉ Vận hôm nay không tốt, nên hắn cười nói: "Người đó nhất định nói là không biết. Nhưng nếu anh đi từ từ thì sao bị xe đâm? Nếu công nhân bảo vệ môi trường không rào tốt cái hố thì vẫn có thể rơi vào trong mà chết"
"Hì hì" Nghe Dương Minh ví dụ, Lâm Chỉ Vận cười nói: "Anh ngang lắm, chẳng qua cũng có lý"
Trong nháy mắt xe dừng lại gần khu nhà Lâm Chỉ Vận. Nơi này xe không qua được nên chỉ có thể dừng lại và đi bộ. Dương Minh cùng Lâm Chỉ Vận sóng vai đi về phía nhà nàng.
"Chỉ Vận, về em bàn với cô chú về việc mua nhà gần công ty. Nơi này cách trường khá xa, cách công ty cũng xa. Hơn nữa nhà một tầng thì không tốt bằng nhà tầng mà" Dương Minh nhìn khu nhà khá cũ rồi nói.
"Nghe nói nơi này sang năm sẽ giải tỏa, bố mẹ em mấy hôm nay vẫn buồn bã vì việc này" Lâm Chỉ Vận nói đến đây liền thở dài một tiếng: "Dương Minh, em biết anh có tiền, nhưng em không muốn mãi làm phiền anh, cho nên anh."
Dương Minh định nói có gì mà phải buồn, tiền không đủ thì nói hắn bỏ ra là được. Chẳng qua câu nói kia của Chỉ Vận làm hắn á khẩu.
Dương Minh nghe xong cười khổ một tiếng: "Chỉ Vận, em nói vậy là có ý gì. CHẳng lẽ anh có thể thấy nhà em không có chỗ ở sao?"
"Đâu nghiêm trọng như vậy? Đến lúc đó thuê nhà là được mà. Dù sao sau khi ở đây xây xong thì sẽ được bồi thường rồi chuyển về mà" Lâm Chỉ Vận lắc đầu cười nói: "Sao có thể không có nhà chứ?"
"Sao lại phải như vậy? Em là bạn gái của anh, là vợ của anh. Tiền của anh tức là của em" Dương Minh có chút khẩn trương mà nói: "Anh kiếm tiền không phải vì nuôi vợ nuôi con sao. Anh nếu không để em tiên, anh cần tiền làm gì?"
"Cái gì mà vợ, con. Chúng ta. còn là sinh viên mà" Lâm Chỉ Vận xấu hổ nói. nàng vừa nãy nói là vì không muốn nợ Dương Minh nhiều. nàng hiểu Dương Minh, biết Dương Minh căn bản không để ý số tiền mua nhà. Cho dù nàng không nói thì Dương Minh nhất định sẽ mua phòng. Chẳng qua nàng cảm thấy mình không phải bạn gái chính thức của Dương Minh. Cho dù lấy gì đó của Dương Minh cũng không nên thực hiện để Trần Mộng Nghiên có ý kiến mà.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #866


Báo Lỗi Truyện
Chương 866/2205