Chương 864: Bí mật của Lâm Chỉ Vận


"Sau khi bị đánh một chút, liền thành thật" Bạo Tam Lập lập tức cười nói: "Nghe nói người mà hắn muốn lừa tiền là tôi, xém tí đã tè ra quần, nhưng mà hắn không biết là ông chủ còn đang ngồi trên xe"
"Thả đi?" Dương Minh nghe xong, hỏi.
"Ừ, thả đi, nhưng mà tôi cũng đã gọi điện qua tờ báo Tùng Giang Đô Thị, khiển trách về thằng nhãi này, phòng chừng về sau hắn chắc chắn là bị đuổi rồi" Bạo Tam Lập nói.
Không nói về địa vị của Bạo Tam Lập bây giờ, mà chỉ cần lấy danh tiếng cùng với tiền phí quảng cáo của công ty giải trí Danh Dương đưa cho tờ báo Tùng Giang Đô Thị thôi cũng đã rất lớn rồi, chỉ là không phải do tiểu nhân vật như Viên Cương Nghị phụ trách.
Cho nên, khi Bạo Tam Lập nói xong, tổng biên tập của tờ soạn lập tức suy nghĩ nặng nhẹ, mà Viên Cương Nghị chẳng phải là nhân vật quan trọng gì, chỉ là" cộng tác viên" mà thôi, cho nên hy sinh cũng chẳng là gì.
Dương Minh nghe xong, cũng hài lòng gật đầu, Bạo Tam Lập bây giờ cũng bắt đầu biết suy nghĩ rồi, không ngây ngô giống như lúc trước, chỉ biết dùng nắm đấm để nói chuyện với người ta! Dùng một chút mưu kế và quan hệ quả thật rất tốt!
"Dương ca, ngài đến chổ Dương tổng, có phải là vì chuyện của bên thành phố Phượng Hoàng không?" Bạo Tam Lập quả thật là đã thông minh hơn hồi đó không ít, biết động não suy nghĩ một chuyện.
"Ừ, thế nào, anh cũng biết?" Dương Minh cũng không giấu diếm Bạo Tam Lập.
"Đúng vậy, Dương tổng đã nói cho tôi biết, lúc ấy tôi muốn dẫn người qua, nhưng mà sau đó lại sợ gây phiền toái cho ngài, cho nên cùng Dương tổng nghiên cứu, chờ ngài trở về rồi tính sau" Bạo Tam Lập nói.
"Anh làm vậy rất đúng, chuyện này không cần anh xen vào, lúc đưa hàng tự tôi đi một chuyến là được" Dương Minh nói.
"A? Dương ca, tự ngài đi sao? Nguy hiểm như vậy, hai là để tôi cùng đi với ngài" Bạo Tam Lập lo lắng nói.
"Được rồi, anh đi tôi còn phải lo cho anh nữa" Dương Minh trừng mắt nói.
Bạo Tam Lập nhất thời lộ ra vẻ xấu hổ nói: "Cũng đúng, quan tâm nhiều quá sẽ bị loạn."
"Đúng rồi, bây giờ nói thế nào anh cũng là một ông chủ lớn, về sau đừng lái mấy chiếc xe cũ kỹ đó nữa" Dương Minh lấy chiếc BMW x5 của Bạo Tam Lập xong, cũng có chút ngượng ngùng, bây giờ nhìn Bạo Tam Lập lái chiếc Mec cũ kỹ ấy có vẻ giống như một lái xe vậy, trong lòng cũng cảm thấy hổ thẹn, người ta tốt xấu gì cũng là tổng giám đốc một công ty giải trí danh tiếng, nói thế nào cũng phải lái một chiếc xe tốt!
"Hắc hắc, tôi thấy người ta cũng như vậy thôi, về sau chừng nào không thuận tay nữa thì sẽ đổi" Bạo Tam Lập cười nói: "cái này, Dương ca cũng thấy rồi, tôi đã mua xe cho công ty, tổng cộng hơn mười chiếc mà"
"Như vậy đi, anh mua một chiếc Mer đời mới đi, hoặc là Audi cũng được, dù sao cũng có thân phận, anh ra đường cũng không thể keo kiệt được" Dương Minh nói.
"Haha, nếu Dương ca đã phê chuẩn, vậy ngày mai tôi sẽ đi mua" Bạo Tam Lập gật đầu cười nói: "Hay là mua Audi đi, vì Mer có vẻ chói mắt"
"Cũng được, tùy anh thôi, mua cho cha tôi và bác một chiếc, Hầu Chấn Hám một chiếc, mua một chiếc xe Audi thể thao cho Trần Mộng Nghiên luôn" Dương Minh nói, Trần Mộng Nghiên đã có bằng lái xe lâu rồi, cho nên bây giờ mua xe là vừa.
Bởi vì dọn ra ngoài ở, mà bản thân Dương Minh lại có rất nhiều chuyện, cho nên mua một chiếc xe cho Trần Mộng Nghiên đi lại cũng tiện.
"Xe thể thao loại gì? R8?" Bạo Tam Lập gật đầu, nhớ kỹ lời dặn của Dương Minh.
"R8." Dương Minh do dự, nói thật, chiếc Audi R8 của Tôn Khiết quả thật rất được, nhưng cũng rất rêu rao, Tôn Khiết là nghiên cứu sinh, nhưng cũng là giám đốc chi nhánh bên này, lái chiếc xe rêu rao như vậy thì không có vấn đề, nhưng Trần Mộng Nghiên thì khác, nàng chỉ là một sinh viên năm nhất, hơn nữa cha lại làm ở một chức vị mẫn cảm. Cho dù xe này là Dương Minh tặng cho nàng, nhưng phỏng chừng người khác không biết lại nghĩ bậy.
"A5 đi, giá cũng không đắt, mà cũng rất tốt" Dương Minh nghĩ một hồi, nhớ lại lúc chọn xe với Trương Tân, ở trên trang web thấy được chiếc này, cũng được đời xe thể thao Audi, nhưng mà giá cả lại rẻ, bộ dáng của dễ nhìn.
"Được" Bạo Tam Lập nghe xong lại gật đầu: "Mua màu đỏ?"
"Ừ, màu đỏ đi, con gái lái có vẻ đẹp mắt. Nhớ lúc mua dặn người ta hạn chế tốc độ lại, tôi nhớ thấp nhất là 20km/h, tôi cũng không muốn nàng chạy nhanh làm gì, trung bình được rồi" Dương Minh dặn.
"Được, tôi đã biết" Bạo Tam Lập ghi nhớ lại tất cả yêu cầu của Dương Minh, ngày mai liền đi liên hệ xe, đương nhiên, người khác mua xe phải đợi mấy tháng, nhưng Bạo Tam Lập thì chỉ cần vài tuần, không có biện pháp, Bạo Tam Lập là người như thế nào? Ai dám đắc tội? Chuyện của hắn ta, đương nhiên là phải làm tốt một chút.
Trên đường về nhà, Dương Minh liền gọi điện cho Trần Mộng Nghiên: "Mộng Nghiên, anh về Tùng Giang rồi"
Bên kia điện thoại trầm mặc một hồi, sau đó mới truyền ra giọng nói u ám của Trần Mộng Nghiên: "Lần này về có dẫn theo chị em nào cho em nữa không?"
Trong lòng Dương Minh thầm than bỏ mẹ, Hoàng Nhạc Nhạc. thật đúng như lời Trần Mộng Nghiên nói, mỗi lần mình ra ngoài đều có diễm ngộ, nếu mà như vậy hoài, về sau chắc khỏi được ra khỏi cửa quá.
"Sao lại không nói? Haha" Trần Mộng Nghiên quay lại ngữ khí bình thường, cười thản nhiên nói: "Đừng sợ, chỉ dọa anh thôi, lần này em đồng ý, anh cũng không nên tự trách"
Dương Minh ngạc nhiên, lập tức nhớ ra, Trần Mộng Nghiên đang nói chắc là chuyện của Tô Nhã, mà Hoàng Nhạc Nhạc, được rồi, tìm cơ hội sẽ thú tội với nàng.
"Mộng Nghiên, cảm ơn em" Bây giờ Dương Minh chỉ có thể nói như vậy thôi, tuy rằng lời cảm ơn này có vẻ giả dối, nhưng mà với sự hiểu biết của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cũng cảm thấy thoải mái hơn.
"Còn khách khí với em làm gì! Đúng rồi, anh có dẫn về không?" Trần Mộng Nghiên nói, đương nhiên là Tô Nhã rồi.
"Không có, nàng còn có chuyện của mình, đại khái là khoảng một năm cũng không gặp vài lần." Dương Minh thở dài: "Nàng cũng không muốn tạo thêm phiền toái cho hai ta"
"Em nói rồi, em không cần mấy cái đó mà" Trần Mộng Nghiên cũng biết đây chính là lời nói của Tô Nhã, một đại minh tinh, làm sao mà được như người thường?
"Bây giờ có rãnh không? Cùng đi ăn cơm?" Dương Minh bỗng nhiên có một xúc động, muốn gặp Trần Mộng Nghiên.
"Bây giờ? Bây giờ mẹ em đã làm cơm chiều rồi, ngày mai đi, được không?" Trần Mộng Nghiên khó xử nói.
"Vậy cũng được, để ngày mai" Dương Minh cũng không miễn cưỡng: "Đúng rồi, em nói với chú Trần một tiếng, lo bằng lái cho em, anh đã cho bạn mua một chiếc xe tặng em rồi"
"A? Mua xe? Cho em?" Trần Mộng Nghiên sửng sốt, không ngờ Dương Minh lại đột nhiên mua xe cho mình.
"Ừ, Audi A5, lát nữa nếu rãnh em có thể lên mạng tra, anh mua màu đỏ, nếu em không thích có thể đổi chiếc khác, không sao cả" Dương Minh nói.
"Em. lái xem, không tốt lắm đâu" Trần Mộng Nghiên tuy rằng nói vậy, nhưng mà trong lòng lại vui mừng.
"Không có gì. bây giờ cũng có nhiều người lái xe đến trường mà, đâu chỉ có mình em" Dương Minh nói.
"Vậy. Lâm Chỉ Vận có không?" Con gái luôn có tâm lý so sánh mà, Trần Mộng Nghiên tuy rằng đã hào phóng tiếp nhận Lâm Chỉ Vận, nhưng mà tận sâu trong lòng của nàng, luôn hy vọng Dương Minh có thể nghiêng về phía mình một ít.
"Không có, nàng ta không biết lái xe, cho nên chỉ mua cho em, nếu em rãnh thì dạy nàng ta lái cũng được" Dương Minh đại khái đã đoán được tâm lý của Trần Mộng Nghiên, vì thế cười nói.
"Ừ, tốt. đúng rồi, không nói nữa, cha mẹ gọi em ăn cơm rồi, lát nữa gọi lại sau" Bên kia điện thoại nghe được giọng nói của Trần mẫu, Trần Mộng Nghiên vội vàng nói vài câu liền cúp điện thoại.
Sau khi gọi điện cho Trần Mộng Nghiên xong, Dương Minh liền gọi cho Lâm Chỉ Vận, nhưng thật bất ngờ, Lâm Chỉ Vận bây giờ vẫn còn đang ở trong công ty!
"Sao còn chưa về nhà? Bây giờ là mấy giờ rồi!" Dương Minh trách cứ: "Cho dù làm việc cũng không thể hành hạ thân thể chứ!"
"Em. em chỉ sửa soạn lại công ty một chút. em về." Lâm Chỉ Vận ấp úng nói.
"Em ăn cơm chưa?" Dương Minh hỏi.
"Chưa có, lát nữa làm xong thì về nhà ăn, mẹ em mỗi ngày đều chừa đồ ăn cho em" Lâm Chỉ Vận nói.
"Mỗi ngày? Không phải em gần đây đều tăng ca đến khuya chứ?" Dương Minh kinh hãi: "Có nhiều chuyện cần xử lý lắm sao?"
"Em." Lâm Chỉ Vận chỉ nói được một chữ" em" rồi im luôn, làm cho Dương Minh thậm chí tưởng tượng ra được nàng đang cắn môi, bộ dáng vô cùng ủy khuất.
"Được rồi, em chờ anh chút, anh đến công ty ngay" Dương Minh nói.
"Anh. anh đừng đến. em. em về ngay." Lâm Chỉ Vận kinh hãi, vội nói.
"Sao thế?" Dương Minh kì quái hỏi.
"Em. em. không có gì, túm lại là anh đừng đến." Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh muốn đến, lập tức trở nên kinh hoảng.
"Ồ, vậy được rồi." Ngoài miệng Dương Minh nói vậy, nhưng trong lòng đã suy nghĩ xem Lâm Chỉ Vận bị cái gì thế? Vì sao mình vừa nói là đến công ty nhìn nàng, nàng liền kích động như vậy? Hay là nàng đang làm chuyện gì mà không muốn cho người khác biết? Hoặc là đang làm chuyện có lỗi với mình?
Nghĩ đến đây, trong lòng Dương Minh nhất thời cả kinh! Nhưng mà, tựa hồ không có khả năng, với tính tình của Dương Minh, không có khả năng làm ra chuyện có lỗi với mình, theo phương diện tình cảm, ngay từ đầu có thể thấy được, Lâm Chỉ Vận là loại con gái quật cường nhưng cũng rất thủy chung. Mà công ty này vốn là của mình, Lâm Chỉ Vận càng không có khả năng làm ra chuyện gì bất lợi với công ty, vậy Lâm Chỉ Vận rốt cục là đang làm chuyện gì mà muốn giấu mình?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #864


Báo Lỗi Truyện
Chương 864/2205