Chương 860: Trở về Tùng Giang


Chờ mọi người tản đi, Dương Minh quay đầu lại, phát hiện ra tên mập vẫn còn đang đứng bên cạnh, vì thế cười nói: "Sao, còn tỷ thí nữa không?"
"Không, không tỉ thí nữa!" Tên mập kiên định nói: "Tôi phục rồi! Anh rất lợi hại, có văn có võ, quả thật rất xứng với Hoàng Nhạc Nhạc!"
Dương Minh nghe thằng mập nói xong, không khỏi bật cười nói: "Bản chất của anh không tệ lắm, về sau đừng giao tiếp nhiều với Lý Gia Lượng!"
Tên mập lắc đầu nói: "Lý huynh tốt lắm, mọi người đều xem thường tôi, chỉ có anh ấy là chơi với tôi!"
Dương Minh thở dài, mỗi người đều có suy nghĩ riêng, vậy thì tùy hắn thôi.
.
Đã đến ngày phải trở về Tùng Giang, chuyện ở Macao cũng đã giải quyết xong, Dương Minh và Trương Tân cùng Vương Mi và Hoàng Nhạc Nhạc lên máy bay trở về Đông Hải.
Dương Minh, Trương Tân và Vương Mi là hành khách, Vương Mi đã nghỉ việc tiếp viên hàng không rồi, cho nên thân phận trở thành khách hàng, còn Hoàng Nhạc Nhạc vẫn còn làm tiếp viên hành không.
Hoàng Nhạc Nhạc không có biện pháp buông tất cả mọi việc để trở về Tùng Giang với Dương Minh, bởi vì ở Macao còn có anh hai, còn có công việc làm ăn của gia tộc, Hoàng Nhạc Nhạc không có khả năng mặc kệ tất cả.
Cũng may là chuyến bay của nàng là từ Macao đến Đông Hải, cho nên nếu muốn, vẫn có thể thường xuyên nhìn thấy Dương Minh.
Chia tay là không thể tránh rồi, cho nên khi Hoàng Nhạc Nhạc nhìn thấy Dương Minh cầm lấy hành lý lên máy bay trong nháy mắt, trong lòng nhất thời trở nên vắng vẻ, bất tri bất giác, tình cảm của hai người đã khó mà chia xa.
"Này, Dương Minh, mỗi khi em đến Đông Hải, anh có đến thăm em không?" Hoàng Nhạc Nhạc thừa dịp mọi người đi lấy hành lý, dùng mũi chân đá đá Dương Minh, nhỏ giọng hỏi.
"Chỉ cần có thời gian, nhất định sẽ đi!" Dương Minh cũng có chút luyến tiếc, vì thế trịnh trọng gật đầu nói.
"Vậy em sẽ nhớ kỹ, nói cho anh biết, bây giờ em vẫn chưa thích ứng đâu, mỗi lần cùng anh làm cái kia đều có chút đâu. Nêu anh không đi gặp em, em sẽ tìm người khác để thích ứng" Hoàng Nhạc Nhạc uy hiếp.
"Em dám" Dương Minh tuy rằng biết nàng nói giỡn, nhưng vẫn trừng mắt nói.
"Hì hì" Hoàng Nhạc Nhạc cười ngây ngô hai tiếng, giúp đỡ đám người Dương Minh lấy hành lý, bởi vì ở đây còn có khách cần nàng hỗ trợ, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc không thể đứng mãi ở đây được, vì thế cười với Dương Minh một cái xong, liền đi giúp người khác.
"Nói thật, anh bỏ mặt Nhạc Nhạc sao?" Sau khi ngồi vào chổ của mình, Vương Mi bắt đầu hỏi.
"Không bỏ thì thế nào?" Dương Minh cười khổ nói: "Mỗi người đều có cách sống riêng của mình, Nhạc Nhạc còn có công việc làm ăn của gia tộc tại Macao, không có khả năng bỏ mặc tất cả để về Tùng Giang. Giống như cha mẹ của em, bọn họ muốn sống ở Macao, em cũng đành chấp nhận thôi, phải không?"
"Cũng đúng vậy." Vương Mi gật đầu nói: "Thật không ngờ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà cuộc sống của em và Nhạc Nhạc đều có thay đổi rất lớn!"
"Không muốn nghĩ thì đừng nghĩ nữa, trở về Tùng Giang làm cái gì?" Dương Minh hỏi: "Công ty châu báu của anh và Trương Tân em khẳng định là không thể đi được rồi, phỏng chừng chuyện của em và hắn không thể gạt được Triệu Tư Tư, nha đầu kia rất khôn khéo, các người gặp mặt thì không tốt lắm"
Trương Tân nghe Dương Minh nói xong, cười nói: "Tao đã tính hết rồi , sau khi trở về, thì mua cho nàng một cái máy tính, cho nàng học đầu tư cổ phiếu và ngoại hối, sau đó kiếm phương diện đầu tư tài chính cũng được"
Dương Minh nghe xong, gật đầu nói: "Vậy cũng được, hình như Trần Mộng Nghiên thời trung học cũng có nói qua, nàng có hứng thú với cổ phiếu, đến lúc đó để cho mọi người cùng nhau học tập cũng được"
"Trần Mộng Nghiên là?" Vương Mi đương nhiên không biết Trần Mộng Nghiên là ai.
"Là vợ cả của lão đại, bạn gái đầu tiên, là bạn học thời trung học của bọn anh, cũng là hoa hậu giảng đường của trường!" Trương Tân giải thích.
"A!" Vương Mi nghe xong, nhất thời vui vẻ, Dương Minh để bạn gái của hắn cùng mình đầu tư cổ phiếu, hiển nhiên là đã ủng hộ mình, có Dương Minh ủng hộ, Vương Mi cũng sẽ không sợ bị lỗ. Dù sao có chuyện gì thì cùng nghiên cứu với Trần Mộng Nghiên, cho dù bị lỗ vốn, thì Dương Minh cũng sẽ không trách mình.
Hoàng Nhạc Nhạc không có chuyện gì làm, cũng đứng ở khoang trò chuyện với đám người của Dương Minh, mà tất cả người trên máy bay đều là đồng sự của Vương Mi, bây giờ Vương Mi đã nghỉ làm rồi, Hoàng Nhạc Nhạc lại là bạn tốt nhất của nàng, nói chuyện với nàng thì mọi người cũng không có ý kiến.
Cuối cùng, máy bay vẫn đáp xuống sân bay quốc tế tại Đông Hài, Dương Minh và Trương Tân cùng Vương Mi đi lấy hành lý, rồi cùng Hoàng Nhạc Nhạc nói lời chia tay.
"Nhạc Nhạc, bọn mình sẽ thường xuyên đến thăm bạn" Vương Mi kích động nói, dù sao đây cũng là bạn tốt nhất của nàng.
"Trời đất, người ta vất vả lắm mới có khoảng không gian riêng với lão đại, em đến làm bóng đèn làm gì!" Trương Tân nói một câu, lập tức làm cho bầu không khí trở nên thoải mái rất nhiều, bốn người đều cười ha hả.
"Đến tìm em!" Hoàng Nhạc Nhạc hôm lên mặt của Dương Minh một cái, sau đó quay lưng đi.
"Dương ca!" Đi ra sân bây, liền thấy Bạo Tam Lập tươi cười đứng đó.
"Rốt cục đã trở lại địa bàn của mình!" Dương Minh bước chân lên lãnh thổ Đông Hải, trong nháy mắt lâp tức có cảm giác thân thiết.
Đây là lần đầu tiên Bạo Tam Lập gọi Dương Minh là Dương ca trước mặt Trương Tân. Nhưng mà Trương Tân cũng không biết Bạo Tam Lập là ai, cho nên cũng không cảm thấy kì quái, còn tưởng rằng đây là bạn của Dương Minh.
Chiếc xe hơi chở bốn người trở về Tùng Giang, Vương Mi lần đầu tiên đến Tùng Giang, Vương Mi lần đầu tiên đến Tùng Giang, cho dù máy bay có đáp xuống ở Đông Hải, có đi dạo xung quanh, nhưng mà đi xa như vậy vẫn là lần đầu tiên.
"Bảo tử, giới thiệu cho anh một chút, đây là bạn tốt của tôi, Trương Tân, là bạn học thời trung hoc, quan hệ đặc biệt thân thiết!" Dương Minh chỉ vào Trương Tân, nói với Bạo Tam Lập.
"Xin chào, tôi là Bạo Tam Lập, gọi tôi là Báo tử là được!" Bạo Tam Lập quay đầu lại, gật đầu chào hỏi Trương Tân: "Về sau ở Tùng Giang có chuyện gì cứ mở miệng là được. ha ha, cậu là bạn thân của Dương ca, cho nên không cần phải khách sáo!"
Trương Tân cũng có chút nghi hoặc gật đầu, tuy rằng hắn biết lão đại của mình rất lợi hại, nhưng không biết thân phận của Bạo Tam Lập là gì.
Nhưng mà, Trương Tân quen với Dương Minh lâu rồi , cho nên cũng không nghĩ nhiều, nhưng mà Vương Mi bên cạnh lập tức nhận ra lái xe cho Dương Minh có thân phận không tầm thường, nghe khẩu khí của hắn, tựa hồ ở Tùng Giang có thể ra mặt mọi chuyện! Vậy Dương Minh chẳng phải rất lợi hại sao? Vì thế tò mò hỏi Trương Tân: "Trương Tân, lão đại của anh rốt cục là làm cái gì vậy? Không thật sự là lão đại xã hội đen chứ?"
"Lão đại của anh." Mấy ngày nay Trương Tân cũng thấy được nhiều chuyện lạ trên người của Dương Minh, Vương Mi vừa hỏi làm cho không biết trả lời thế nào. Nếu là lúc đầu, Trương Tân sẽ nói, anh và lão đại là bạn thân nhất thời trung học, ai mà không hiểu ai! Nhưng bây giờ. Trương Tân thấy, Dương Minh dường như đã biến thành một người khác, đương nhiên đây là nói về năng lực và thân phận của Dương Minh, duy nhất không thay đổi chính là tình cảm của hắn, từ việc Dương Minh cứu cha mẹ của Vương Mi, lại cực lực rửa sạch tội danh giết người xem ra, trong lòng lão đại đã xem mình là anh em tốt.
Đúng lúc này, điện thoại của Dương Minh vang lên, làm cho Trương Tân muốn hỏi nhưng phải ngậm miệng lại, bởi vì hắn có rất nhiều chuyện để hỏi Dương Minh.
"alo"
"Alo, là Dương Minh à? Là chị đây, em xuống máy bay chưa?" Bên trong truyền ra giọng nói của Dương Lệ.
"À, là chị à, em vừa xuống máy bay, bây giờ đang trở về Tùng Giang" Trước khi trở về, Dương Minh nhận được điện thoại của Dương Lệ một lần, biết nàng có chuyện gấp cần nhờ hắn.
"Vậy thì tốt quá!" Dương Lệ nói: "Cha của chị đang vội gần chết mấy bữa nay nè, cha chị có đặt hàng công trình máy móc bên thành phố Phượng Hoàng, nhưng mà lúc chuẩn bị giao hàng, thì có công ty máy móc bên kia trở mặt nói, chỉ cẩn dám đưa xe đến lấy hàng, thì đập ngay tại chổ!"
Dương Minh nghe xong nhíu mày, người này có vẻ kiêu ngạo quá đáng! Thế lực bây giờ của mình cho dù lớn, cũng chưa từng dùng thủ đoạn để chèn ép đối thủ cạnh tranh: "Chị đang ở đâu? Chờ em một chút, em qua rồi nói tiếp"
"Chị đang ở nhà, cha chị cũng vậy, đây là mối làm ăn đầu tiên của cha, mà bị như vậy, làm cha buồn đến nổi cả ngày không ăn cơm" Dương Lệ nói.
"Được, em biết rồi, chị chờ chút" Dương Minh nói.
"Báo tử, đưa Trương Tân và Vương Mi trở về trước, sau đó đưa tôi đến nhà của bác, bên kia xảy ra chuyện rồi, nhanh lên một chút" Dương Minh nói với Bạo Tam Lập.
"Được, tôi biết rồi" Bạo Tam Lập nói xong, liền tăng tốc.
"Lão đại, bọn tao không cần gấp, Vương Mi còn chưa có chổ ở, lát nữa cứ chở bọn tao đến khách sạn là được, mày có chuyện cứ đi làm trước, chừng nào về thì đến đón bọn tao!" Trương Tân nói.
Dương Minh do dự một lát rồi nói: "Cũng được, vậy mày chờ một chút"
"Bọn tao có chuyện gấp gì đâu, dù sao cũng không có gì làm mà" Trương Tân nói.
Đi vào trong nội thành của Tùng Giang, xe đông lại chạy chậm, cho dù Bạo Tam Lập đã cố gắng hết sức, nhưng mà vẫn bất đắc dĩ, bởi vì đèn xanh đèn đỏ rất nhiều, không thể đi nhanh được.
"Cái gì thế này!" Bạo Tam Lập nhìn thấy chiếc xe phía trước, không nhịn được mắng to, lúc này, nhà của bác Dương Minh cần phải quẹo phải, mà chiếc xe phía trước không đi, dừng lại ngay chổ quẹo! Mặc dù đường trống rất nhiều, nhưng chiếc xe này lại đậu ngay chổ đó, làm cho Bạo Tam Lập đành phải lái chiếc Mecz của mình qua lề.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #860


Báo Lỗi Truyện
Chương 860/2205