Chương 855: Giáo huấn


Dù sao Hoàng Nhạc Nhạc cũng là con gái, bị ép xe nhất thời giật mình, vội dùng chân nhấn phanh lại, chiếc xe lạng qua lạng lại trên đường, còn sắc mặt của nàng thì sợ đến mức tái nhợt.
"Người nào vậy, thật là thiếu đạo đức!" Vương Mi cau mày mắng to một câu.
Tuy rằng chiếc xe phía trước đã đi xa, nhưng mà Dương Minh lại có thể nhìn thây rõ ràng, đó là một chiếc Porche màu đỏ, trên xe có một nam một nữ, có vẻ rất là bố" náo" , khi xe đi qua, thằng lái xe còn dựng ngón giữa lên, chỉ là do xe bọn họ đi quá nhanh, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc không nhìn thấy rõ mà thôi.
Dương Minh nhìn thấy khẽ nhíu mày, bất luận là ở đâu, cũng có người đáng ghét làm những chuyện khiến cho người ta chán ghét.
"Hay là để anh lái" Dương Minh thấy Hoàng Nhạc Nhạc sợ không nhẹ, vì thế an ủi.
"Không sao đâu, sắp đến rồi" Hoàng Nhạc Nhạc cười nói.
Lúc này, có một chiếc xe cảnh sát chạy ngang qua, thấy xe của Hoàng Nhạc Nhạc dừng lại giữa đường, nên lại hỏi: "Có chuyện gì à? Cần hỗ trợ không?"
"Không có gì, vừa rồi có người lái xe không đàng hoàng, làm tôi giật cả mình" Hoàng Nhạc Nhạc khoát tay nói.
Người cảnh sát giao thông gật đầu, dặn Hoàng Nhạc Nhạc lái xe cẩn thận, không cần để ý đến những người lái xe không có đạo đức ấy.
Công viên Nam Loan nằm ở vị trí Tư Các binh doanh trước kia, cho nên được gọi thêm là Tư Các hoa viên.
Công viên này được chia làm hai phần cao thấp. Phần thấp là phố Nam Loan cùng với phố Gia Lạt. Phần cao lại được chia làm hai cấp, có thềm đá nối kết với phố gia lạt và phố Đông Vọng Dương Tân.
Phần cao trên của công viên Nam Loan nằm trên khu đồi Đông Dương Vọng, xây theo lối kiến trúc hình trụ, cao hai tầng, có đài tưởng niệm về những người đã hy sinh trong chiến tranh thế giới thứ hai và cuộc nội chiến năm xưa, bên ngoài vòm trụ ấy bốn phía đều là cửa sổ, trên mỗi vách tường đều được điêu khắc tinh xảo, đỉnh của tòa trụ có hình dạng vương miện, có đểm hấp dẫn du khách. Chẳng qua bây giờ đang trong thời kì tu sửa lại do bị xói mòn của thời gian.
Hoàng Nhạc Nhạc đậu xe tại bãi để xe của công viên, trùng hợp là chiếc Porche màu đỏ kia cũng đã có mặt, nhưng mà người trên xe đã rời đi.
Lúc ấy Hoàng Nhạc Nhạc không nhìn thấy biển số, cho nên cũng chẳng nghĩ nhiều, xe giống nhau rất nhiều, cho nên không nhất định là chiếc xe kia.
Bốn người cùng vào trong công viên, bởi vì Vương Mi có mang theo máy ảnh, cho nên bốn người chụp không ít hình, chụp hình của Dương Minh, Trương Tân và Hoàng Nhạc Nhạc, hay hình của Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc, hoặc của Trương Tân và Vương Mi. Rồi sau đó Trương Tân cầm máy chụp hình lung tung, thoạt nhìn có vẻ tùy ý, nhưng mà cái ngẫu hứng này lại thấy đẹp hơn là những tấm ảnh được chụp chuyên nghiệp.
"Này, thằng kia, tránh ra một chút, mày cản người ta chụp hình, không thấy sao?" Trương Tân đang chụp hình của Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng hét to.
Trương Tân nhất thời giật mình, xém tí đã làm rớt cái máy ảnh trong tay, quay đầu lại nhìn thì thấy một thằng thanh niên miệng ngậm điếu thuốc tay cầm máy ảnh đang đứng chụp hình có một cô gái khác.
"Anh chụp hình thì liên quan gì đến tôi?" Trương Tân thấy người thanh niên kia nói chuyện không khách khí, nhất thời cũng bực bội: "Tự tìm góc độ đi, công viên này là nhà anh mở à? Anh chụp kệ anh, tôi cũng chụp vậy!"
"Trời, cái máy cũ nát của mày mà cũng lấy ra chụp sao, cầm ra cũng không biết ngại, đừng phá hư nghệ thuật!" Người thanh niên kia liếc nhìn cái máy ảnh trong tay củ Dương Minh, sau đó ra vẻ hèn mọn nói: "Được rồi, không tốn nước miếng với mày, đi kiếm chổ nào mát mẻ ngồi đi"
"Anh nói cái gì? Của anh mới là nghệ thuật?" Trương Tân lập tức mất hứng, nhất là bị khinh bỉ trước mặt Vương Mi.
"Lười giải thích với mấy thằng mù nghệ thuật như mày, nhưng mà, nếu mày đã không biết xấu hổ, thì tao sẽ nói cho mày biết thế nào là chuyên nghiệp!" Người thanh niên đi đến trước mặt Trương Tân, chỉ vào cái máy của mình, nói: "Có thấy không? Canon 1DRK33, đời mới nhất nói, nói với mày thì mày cũng không hiểu đâu, nhìn cái đồ phế thải trong tay mày kìa, đừng ở đây dọa người nữa."
"Ồ? Vậy cái máy ảnh của anh rất tốt?" Lúc này Dương Minh đi lại cười nói với người thanh niên kia.
"Chứ sao! Đứng top trong danh sách các máy ảnh, trong sê ri Canon là loại tốt nhất!" Người thanh niên có vẻ tự hào nói: "Chỉ có thợ chụp ảnh chuyên nghiệp như tao mới xứng đáng có thần khí như vậy!"
"Ồ, vậy có thể cho tôi mượn thần khí của anh coi một chút được không?" Dương Minh hỏi.
Người thanh niên kia vốn không muốn đồng ý, nhưng nghe Dương Minh nói là" thần khí" liền cao hứng, đưa máy ảnh cho Dương Minh, sau đó nói với Trương Tân: "Mày xem, mày không hiểu biết bằng thằng bạn của mày nữa!"
Dương Minh cầm lấy máy ảnh, rồi giả bộ lộ ra vẻ thưởng thức, sau đó lật trái lật phải cái máy ảnh trong tay, ánh mắt của người thanh niên kia nhìn chằm chằm vào tay của Dương Minh, sợ hắn làm hỏng: "Được rồi, mày xem cũng đã mắt rồi, mày đâu phải thợ chụp ảnh, xem cũng không hiểu"
"Được rồi" Dương Minh trả máy ảnh lại, sau đó cười nói: "Cảm ơn"
"Được rồi, mày đi đi, cũng là mày biết ăn nói" Người thanh niên liếc Trương Tân một cái, cầm lấy máy ảnh xoay người đi.
Có vẻ là do chụp nhiều nên mệt, vi thế đi lại nói cái gì đó với cô gái kia, sau đó mang theo balo vào trong một cái đình gần đó ngồi, móc ra đồ ăn vặt ngồi ăn.
Trương Tân và Hoàng Nhạc Nhạc không biết bọn họ, nhưng trí nhớ của Dương Minh thì cực tốt, hai người này khi nãy đã lái chiếc porche màu đỏ kia hù dọa Hoàng Nhạc Nhạc.
"Lão đại, hôm nay mày uống lộn thuốc hả? Tại sao lại hiền hòa với một thằng như vậy?" Trương Tân kì quái hỏi, vì theo trí nhớ của hắn, những thằng" tỏ vẻ nguy hiểm" trước mặt Dương Minh thường là bị đánh không mà?
"Haha, mày xem đây là cái gì?" Dương Minh giơ tay ra đưa một thứ cho Trương Tân.
"Thẻ nhớ?" Trương Tân cầm lấy món đồ trong tay của Dương Minh, nhất thời bừng tỉnh: "Lão đại, không phải chứ? Mày lấy cái thẻ nhớ trong máy của thằng kia ra?"
"Hắn không phải muốn làm nghệ thuật sao? Để tao xem không có thẻ nhớ thì hắn làm thế nào?" Dương Minh cười xấu xa: "Các người không biết, chứ hai người này chính là hai người đã ngồi trên chiếc porche ép xe chúng ta lúc nãy!"
"Trời đất, lão đại, mày thấy rõ sao? Bội phục!" Trương Tân cảm thán, tò mò hỏi: "Lão đại, mày biến thành thần trộm như thế nào? Lần trước thì trộm chi phếu của Lưu Cát Hạo, lần này thì lấy thẻ nhớ, tao còn chưa thấy mày làm thế nào nữa"
"Mày mà thấy thì bọn kia cũng thấy rồi" Dương Minh cười nói: "Nếu mày muốn, tao sẽ dạy cho mày, nhưng chỉ sợ mày không kiên trì được"
"Thôi bỏ đi" Trương Tân vừa nghe đến hai chữ" kiên trì" là hiểu được mấy thứ này cũng không thể học trong một sớm một chiều.
Hoàng Nhạc Nhạc nhìn cái thẻ nhớ trong tay của Dương Minh, không nhịn cười mỉm cười, bỗng nhiên trong lúc đó cảm thấy mình tựa hồ đã kiếm được một thứ rất lớn, bạn trai của mình rất lợi hại, vô luận là phương diện nào cũng lợi hại.
Tuy rằng Hoàng Nhạc Nhạc không để ý mấy cái này, nhưng ai mà không muốn tốt hơn? Trước kia hai người do sai sót ngẫu nhiên mà đến với nhau, Hoàng Nhạc Nhạc cũng không trông cậy vào Dương Minh cho lắm, nhưng bây giờ xem ra.
Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng quát lên của người thanh niên ngồi cách đó không xa: "Trời ơi! Cái máy bị hư à? Sao không nhận thẻ nhớ?"
"Không nhận thẻ? Cũng bình thường thôi." Cô gái kia nói.
"Ồ. ơ? Thẻ đâu?" Người thanh niên lại kì quái kêu lên: "Cái máy này biết nuốt thẻ?"
"Vừa rồi anh xác định là bỏ thẻ vào?" Người nữ hỏi.
"Không có thẻ thì sao chụp ảnh cho cô được?" Người thanh niên trừng mắt hỏi: "Vừa rồi đặt cái máy ở đây, có ai động vào không?"
"Sao em biết, máy ảnh không phải lúc nào cũng để bên cạnh anh à?" Người nữ hỏi.
"Đúng vậy, nhưng không phát hiện ra ai động vào." Người thanh niên kia nói.
"Không phải chỉ là một cái thẻ nhớ thôi sao, cần gì phải vậy, bây giờ thẻ nhớ cũng rẻ, mua cái khác là được!" Cô gái bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường vì sự keo kiệt của người thanh niên.
"Mẹ kiếp, cô thì biết cái gì, trong đó có ảnh nude của tôi!" Người thanh niên hét lớn.
"Ảnh nude? Anh cũng có sở thích này hả?" Cô gái nghe xong, liền cười nói.
"Nếu cái này truyền ra ngoài, danh tiếng của tôi." Người thanh niên kia buồn bực, bắt đầu lục lội túi đồ của mình.
"Có gì đâu, cùng lắm thì anh trở thành nam diễn viên sex thôi!" Cô gái nhún vai cười ầm lên nói.
"Cười, cười, cười cái con mẹ cô, ảnh chụp lúc chúng ta XX trong khách sạn cũng có trong thẻ đó!" Người thanh niên mắng.
"Anh nói cái gì? Đồ vô sỉ!" Cô gái liền giơ tay tát hắn một cái.
Người thanh niên kia cũng không hiền, cả hai người nhất thời nhào vào cấu xé nhau: "Chính cô tự nguyện XX với tôi, con đĩ, xứng đáng!"
Trương Tân, Vương Mi và Hoàng Nhạc Nhạc đứng cách đó thì cười ngửa cười ngang, thiếu chút nữa đã chết vì cười, chỉ có Dương Minh là hứng thú xem hai người biểu diễn thôi.
"Lão đại, mày thật tàn nhẫn nha!" Trương Tân vừa cười vừa nói: "Chiêu này thật ra ghê gớm!"
"Sao tao biết trong thẻ còn có cái đó chứ?" Dương Minh nhún vai, vô tội nói.
"Hắc hắc, buổi tối về khách sạn phải xem mới được" Trương Tân cười nói.
"Quên đi, có gì đẹp đâu" Dương Minh lắc đầu, ném cái thẻ xuống đất, dùng chân đạp nát nó, cái tẻ bị nát bét, hiển nhiên là không thể hồi phục lại được, rồi nói: "Làm cho chúng lo lắng vài ngày đi, người như vậy cần phải giáo huấn"
Trương Tân tiếc nuối nhìn cái thẻ nhớ bị đạp nát, thất vọng nói: "Tao còn muốn tung lên mạng nữa là!"
"Bớt nhãm đi, đừng làm trò!" Dương Minh trách: "Đi thôi, mặc kệ họ"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #855


Báo Lỗi Truyện
Chương 855/2205