Chương 852: Thắng lợi cuối cùng


Nghĩ đến đây, Dương Minh không khỏi dở khóc dở cười, xem ra Dư Đắc Ý quả thật rất cẩn thận, ngay cả tình huống này mà cũng nghĩ đến, nhưng mà cũng không trách được Dư Đắc Ý, đây chính là cơ hội cuối cùng của hắn, đổi lại là người khác cũng rất cẩn thận thôi.
"Được rồi, nếu như hòa thì bốn chục tỷ của tôi cũng sẽ thua cho anh, thế nào?" Dương Minh cười nói với Dư Đắc Ý.
"Cậu nói thật sao?" Dư Đắc Ý sửng sốt, không ngờ Dương Minh lại nói như vậy, vậy chẳng phải là mình càng chiếm nhiều tiện nghi sao?
"Đương nhiên, nói lời giữ lời" Dương Minh gật đầu.
"Được! Một lời đã định!" Dư Đắc Ý kích động nói, đây quả thật là cơ hội một thuở, cho dù sòng bạc Nam Thành có bị dời đi năm cây số, nhưng vẫn có thể lấy lại bốn mươi tỷ, vẫn là tốt hơn không có gì.
"Vậy bắt đầu đi?" Dương Minh chỉ vào lá bài nói: "Anh đoán đi"
"Tôi nhận thua, tôi không đoán được" Dư Đắc Ý sảng khoái nói, quả thật cái này căn bản là không có cách nào đoán được, tuy tiện rút ra mà, chỉ có mắt thần mới có thể đoán được thôi.
"Hahaha, được rồi, đến lượt anh?" Dương Minh nói xong, cũng tự giác lui ra một bên, cách xa cách bàn.
"Được, đến tôi" Dư Đắc Ý tuy rằng cảm thấy Dương Minh không có khả năng đùa giỡn gì ở sòng bạc Nam Thành, nhưng vẫn cẩn thận rút bài, sau đó tùy ý đặt lên bài: "cái này đi, cậu đoán là lá gì?"
"Con năm cơ" Dương Minh tùy ý nhìn một cái, sau đó nói.
Kì thật, lá bài này là gì, Dư Đắc Ý cũng không biết, ngay cả nhìn cũng không nhìn, mà rút xong trực tiếp đặt lên bàn, hắn cũng không cho rằng Dương Minh có thể đoán được.
Nghe Dương Minh tùy tiện nói câu" Con năm cơ" còn tưởng rằng Dương Minh đang nói bậy, Dư Đắc Ý cũng không cho là thật, cười nói: "Cảm ơn, tuy rằng bốn mươi tỷ này rất quý, nhưng sòng bạc Nam Thành vẫn rất cần số tiền này"
"Anh đang nói cái gì vậy?" Dương Minh nghe Dư Đắc Ý nói xong, kì quái hỏi.
"Không phải cậu đã nói, nếu hòa thì cậu sẽ thua bốn trăm triệu sao?" Dư Đắc Ý tưởng rằng Dương Minh giả ngu, nhất thời nổi giận: "Hay là cậu muốn đổi ý? Nói lời không giữ lời?"
"Tôi đổi ý khi nào?" Bây giờ Dương Minh mới hiểu được Dư Đắc Ý có ý gì, hiển nhiên là hắn đã hiểu lầm.
"" Cậu không đổi ý, thế hòa tại sao không chấp nhận?" Dư Đắc Ý hỏi.
"
Ngay cả bài anh cũng không mở, sao biết là hòa?" Dương Minh vốn có chút đồng tình với Dư Đắc Ý, nhưng bây giờ nhìn thấy hắn tự đại như vậy, trong lòng liền có cảm giác chán ghét, kéo tay Hoàng Nhạc Nhạc, nói với Trương Tân: "Chúng ta đi"
Lão đại đã lên tiếng, Trương Tân đương nhiên là sẽ đi, tuy rằng rất tò mò muốn biết lá bài mà Dư Đắc Ý rút là gì, nhưng cũng không thể nhìn.
"
Cậu đùa với tôi?" Dư Đắc Ý nhất thời đỏ mặt: "Thua rồi muốn quỵt nợ? Cản bọn họ lại!"
Vương Điểm Học không có gì để nói, trong sòng bạc đương nhiên không thể làm bậy rồi, bảo vệ nhìn về hướng Vương Điểm Học, thấy ông ta lắc đầu, cũng không làm gì luôn.
Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc còn có Trương Tân Vương Mi đi ra khỏi cửa lớn của sòng bạc, Dư Đắc Ý mới tức giận nói: "
Có ý gì? Các người sao lại để hắn đi?"
"
Dư Đắc Ý, chú đừng kích động, nếu chú thấy tình cảnh hắn đổ lớn nhỏ, sẽ không nói như vậy" Vương Điểm Học lắc đầu, hắn không hề có chút hoài nghi con số trên lá bài mà Dương Minh đã nói.
"
Vương tổng, ông đang nâng cao chí khí của người khác mà diệt uy phong của mình!" Dư Đắc Ý vẫn không phục nói.
"
Chúng ta cùng nhau xem lá bài này rốt cục là gì đi" Vương Điểm Học khoát tay, chỉ vào lá bài nói.
"
Còn cần phải xem sao? Khẳng định không phải là con năm cơ!" Nói xong, không phục lật lá bài lên.
"
A." Người trong sòng bạc nhất thời hét to lên, bởi vì, lá bài kia chính là con năm cơ.
"
Điều này sao có thể?" Dư Đắc Ý ngơ ngác nhìn lá bài trên bài, thiếu chút nữa không nói nên lời.
Vương Điểm Học vỗ vỗ vai Dư Đắc Ý, sau đó thở dài: "
Biết vì sao vừa rồi tôi không giúp chú cản hắn lại rồi chứ?"
Dư Đắc Ý ngơ ngác gật đầu: "
Không ngờ hắn quá lợi hại."
"
Là tôi tính sai, trước cứ tưởng rằng Trịnh Thiếu Bằng của sòng bạc Hoa Uy không phải là đối thủ của chú, nhưng không ngờ rằng, bọn họ lại còn có cao thủ như vậy" Vương Điểm Học nói: "Nhưng mà, cũng may là người ta vẫn để cho chúng ta một con đường sống, chúng ta chỉ cần đổi chổ, là vẫn có thể sống lại được"
.
"
Lão đại, mày xác định lá bài kia là con năm cơ?" Trương Tân không nhịn được sự tò mò, hỏi.
"
Mày nghĩ sao?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"
Tao làm sao mà biết?" Trương Tân gãi đầu nói.
"
Cả nhóm đi xa như vậy rồi, mà không có ai đuổi theo, vậy khẳng định là nó" Hoàng Nhạc Nhạc nãy giờ im lặng đột nhiên nói lên một câu.
"
A? Cũng đúng!" Trương Tân nhất thời bừng tỉnh: "Nếu không phải thì tên Dư Đắc Ý kia khẳng định là không bỏ qua"
Dương Minh nghe xong, cười cười, không ngờ có khi Hoàng Nhạc Nhạc lại nhìn vấn đề rất chính xác, cũng không phải là loại con gái hồ đồ ngốc nghếch mà mình hay nghĩ.
"
Nhưng mà, lão đại, sao mày biết được đó là con năm cơ?" Trương Tân vẫn tò mò hỏi.
"
Tao nói rồi. tao từng là thần bài." Dương Minh nghiêm túc nói.
"
Thần bài? Không phải chứ? Thiệt hay giả?" Trương Tânt nhớ đến lúc trung học, Dương Minh đã từng lăn lộn xã hội đen, liền hỏi: "Vậy, lão đại, trước kia mày có phải cũng từng là lão đại xã hội đen?"
"
Đại khái là vậy." Dương Minh cười cười nói: "Được rồi, đừng tò mò, tò mò giết chết con mèo đó"
Trương Tân bĩu môi, thầm nghĩ, tao đâu phải là mèo! Nhưng mà, bây giờ Dương Minh đã không muốn nhiều lời, Trương Tân cũng không hỏi nhiều, hắn còn tưởng rằng bởi vì Hoàng Nhạc Nhạc và Vương Mi ở đây nên Dương Minh không muốn nói nhiều.
Tất cả mọi người trong sòng bạc Hoa Uy đang rất buồn bực, mắt thấy Dư Đắc Ý sẽ thắng, nhưng tại sao hắn lại bỏ qua? Hơn nữa, chẳng những bỏ qua, còn trực tiếp nhận thua! Điều này làm cho Trương Quốc Tông và Trịnh Thiếu Bằng ngàn lần không hiểu.
Lúc này, thấy bọn Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc trở về, liền vội vàng ra đón"
Dương Minh, Nhạc Nhạc, vừa rồi Dư Đắc Ý đột nhiên nhận thua, thật sự rất kì quái! Vừa rồi mấy đứa không ở đây, không phát hiện ra cái cảnh quái dị kia, mắt thấy sẽ thắng, nhưng tự nhiên nghe điện thoại xong liền nhận thua"
"
Ồ, thật không? Haha" Dương Minh nghe chỉ cười.
"
Đúng vậy, thật sự là không tưởng được, nhưng mà, mặc kệ thế nào, sòng bạc của chúng ta không ngừng kinh doanh, mà sòng bạc Nam Thành lại phải ngừng kinh doanh một tháng!" Trương Quốc Tông hưng phấn nói, đối thủ luôn luôn chèn ép cạnh tranh với mình, nay phải ngừng kinh doanh, đây là một chuyện đáng vui mừng cỡ nào.
"
Phòng chừng ngừng một tháng là không đủ" Dương Minh lạnh nhạt nói: "Ít nhất là ba tháng"
"
Ba tháng? Có ý gì?" Trương Quốc Tông sửng sốt, khó hiểu hỏi.
"
Lão đại đến chơi ở sòng bạc Nam Thành, lập tức thắng hơn tám chục tỷ, sau đó tên Vương Điểm Học kia không có biện pháp, đành phải cầu xin lão đại một con đường sống, cuối cùng, lão đại từ bi, tha cho hắn, chỉ lấy bốn mươi tỷ, nhưng mà lại đưa ra yêu cầu, kêu hắn dời sòng bạc ra cách Hoa Uy năm cây số!" Trương Tân hưng phấn, bắt đầu thêm mắm muối vào trong câu chuyện.
"
Cái gì? Lão đại của cậu là." Trương Quốc Tông nghe xong, liền ngây người ra, hỏi.
"
Lão đại của tôi chính là Dương Minh!" Trương Tân tự hào nói, có vẻ giống như là hắn đã thắng sòng bạc Nam Thành vậy.
"
Tám mươi tỷ? Tôi không nghe lầm chứ?" Trương Quốc Tông nghi hoặc nhìn Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc.
"
Chú Trương, Dương Minh thật sự thắng bọn họ" Hoàng Nhạc Nhạc khảng định: "Bốn mươi tỷ còn gửi vào thẻ của con"
"
Trời đất ơi." Trương Quốc Tông cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy! Đối thủ cạnh tranh từ trước đến giờ đã không còn như vậy sao? Trả bốn mươi tỷ? Thật sao?
Nhưng mà, không đợi Trương Quốc Tông hồi tỉnh lại thì điện thoại của ông đã vang lên, tin tức trong giới cờ bạc truyền đi vô cùng nhanh, không lâu sau, tất cả ông chủ của các sòng bạc đều biết cái tin này, gọi đến chúc mừng Trương Quốc Tông.
Nhưng mà, những lời chúc này đều là giả dối, không phải là thật tâm mà chúc, cũng dễ hiểu thôi, trong sòng bạc của người ta xuất hiện một cao thủ tuyệt thế, nghe xong chuyện của Dương Minh, tất cả trừ giật mình ra đều âm thầm kinh hãi.
Nếu Dương Minh đến sòng bạc của họ mà chơi, nhưng vậy không ai là đối thủ của hắn, cho nên, đối địch với Trương Quốc Tông không bằng cứ làm tốt quan hệ đi. Dù sao thì bọn họ cũng cách sòng bạc Hoa Uy rất xa, không có xung đột lợi ích lắm.
"
Trương tổng, chúc mừng nha, một trận đấu rất đẹp!" Người gọi là ông chủ của sòng bạc xx.
"
X tổng, ha ha, đây cũng không phải là công lao của tôi, là bạn trai của thiên kim chủ tịch." Phản ứng của Trương Quốc Tông cực nhanh, trong nháy mắt đã hiểu được vấn đề, tất cả đều là sự thật, không phải đang nằm mơ, đối thủ cạnh tranh từ lâu đã ảm đạm rời đi.
Ngay sau đó, điện thoại không ngừng vang lên, toàn bộ đều đến chúc mừng Trương Quốc Tông, Trương Quốc Tông vừa hưng phấn, nhưng đồng thời trong lòn cũng bắt đầu kính sợ Dương Minh! Thắng đến tám mươi tỷ, đây là cái dạng gì chứ? Nói hắn là thần bài của chưa đủ!
Nhìn thấy bộ dạng khả ái ngây thơ của Hoàng Nhạc Nhạc, không ngờ nàng lại tìm được bạn trai lợi hại như vậy. Trước đó Trương Quốc Tông còn đang nghĩ Dương Minh rốt cục là theo đuổi thiên kim đại tiểu thư của Hòang gia như thế nào, bây giờ xem ra người ta quả thật không phải người bình thường.
Chỉ bằng vào kĩ thuật của Dương Minh, muốn sòng bạc Hoa Uy đứng đầu trong ngành cờ bạc ở đây cũng không phải là khó.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #852


Báo Lỗi Truyện
Chương 852/2205