Chương 848: Đi lật bảng


"Thần bài?" Trương Tân sửng sốt, lập tức chỉ vào Dư Đắc Ý, nói: "Mày nói hắn hả?"
"Hắn? Còn cách thần bài rất xa" Dương Minh cười nói: "Đi thôi, theo tao!"
"A. bây giờ?" Trương Tân không nỡ rời xa ván bài trước mặt, tuy rằng rất muốn tiếp tục xem, nhưng nếu lão đại đã kêu đi, thì hắn vẫn sẽ đi, cho nên đứng dậy nói: "Đi thôi"
Trương Tân đi, Vương Mi đương nhiên cũng đi theo, mà Hoàng Nhạc Nhạc cũng bị Dương Minh kéo đi, cùng nhau đi ra ngoài.
"Dương Minh, mọi người đi đâu vậy?" Trương Quốc Tông đang lo lắng nhìn ván bài, thấy đoàn người của Dương Minh muốn rời đi, vì thế liền hỏi.
"Chọn bãi" Dương Minh thản nhiên nói.
"Cái gì? Chọn bãi?" Trương Quốc Tông sửng sốt, còn định tiếp tục hỏi thì đám người của Dương Minh đã đi ra ngoài rồi.
Trương Quốc Tông lắc đầu, bây giờ Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc muốn làm gì, ông cũng không thể quản được? Bây giờ mình nên chú ý xem ván bài này thì hơn, tuy rằng tình hình này là thắng ít thua nhiều, nhưng cái gì cũng phải cố cầm cự thời khắc cuối cùng.
Trương Tân buồn bực đi theo Dương Minh ra khỏi sòng bạc Hoa Uy, kì quái hỏi: "Lão đại, chúng ta đi đâu xem thần bài?"
"Thần bài? Đương nhiên là lão đại của mày rồi!" Dương Minh cười nói: "Chúng ta đến sòng bạc Nam Thành chọn bãi"
"Cái gì? Lão đại? Mày là thần bài?" Trương Tân kinh ngạc há to miệng ra, ngơ ngác nhìn Dương Minh: "Sao có thể? Lão đại, mày nói thật chứ?"
"Vớ vẫn, tao lừa mày lần nào chưa?" Dương Minh tức giận nói: "lão đại của mày còn rất nhiều điểm lợi hại, chỉ là không dễ dàng ra tay thôi!"
"Đúng vậy, Dương Minh chơi Bubble rất lợi hại!" Hoàng Nhạc Nhạc cũng nói xen vào.
"Bubble?" Trương Tân vừa nghe xong, xém tí đã hóa đá, game và đánh bài có liên quan hả?
Còn Vương Mi thì che miệng cười thầm. Dương Minh bây giờ đang làm ra vẻ hào nhoáng, nhưng nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của Hoàng Nhạc Nhạc, hắn không khỏi bật cười luôn.
Xem ra, ý chính của Hoàng Nhạc Nhạc là muốn khen hắn, nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc rất đơn thuần, cho nên cách nói cũng khác thường, vì thế khen người ta cũng trở nên đặc biệt hơn.
Nghĩ đến đây, Dương Minh cũng không để ý nhiều, tìm được một cực phẩm mỹ nữ làm vợ, chẳng phải là một hạnh phúc sao?
"Được rồi, ai biết sòng bạc Nam Thành ở đâu?" Ra khỏi Hoa Uy, Dương Minh mới nhớ ra một vấn đề vô cùng quan trọng, chính là mình không biết đường đến Nam Thành =))
"Em biết!" Vương Mi vội vàng nói: : "Trước kia em và. Lưu Cát Hạo có từng đi." Nói xong, liền nhìn về hướng Trương Tân, thấy mặt của hắn vẫn tỉnh queo, mới nhẹ nhàng thở phào.
Trương Tân cũng không phải là người tính toán, quá khứ của Vương Mi thế nào hắn cũng biết, cho nên không để ý nhiều.
"Vậy đi thôi, cô dẫn đường" Dương Minh nói: "Dùng xe không?"
"Không cần, chỉ cách hai con phố, dùng xe phiền hơn nhiều" Vương Mi nói.
Dương Minh gật đầu, dưới sự chỉ dẫn của Vương Mi, liền đi về hướng Nam Thành, quả nhiên cách nơi này không xa, chưa đi được mười phút nữa mà bốn người đã đến cửa sòng bạc Nam Thành.
Bốn người còn trẻ tuổi, hơn nữa lại đi bộ đến, cho nên khi vào trong Nam Thành cũng chẳng ai chú ý, nhưng mà, ngay sau đó Dương Minh đã gây shock bằng một câu nói.
"Đổi một trăm triệu" Dương Minh trực tiếp móc ra tờ chi phiếu, ném lên trên bài phục vụ.
"A? Được." Người phục vụ sửng sốt, người đến đây đánh bạc tuy rằng rất nhiều, cũng có tiền, vào thua mấy triệu cũng có, nhưng mà vừa vào đã đổi một trăm triệu như Dương Minh thì quả thật vẫn là lần đầu.
"Tiên sinh, ngài xác định là muốn đổi một trăm triệu?" người phục vụ nhìn thoáng qua con số trên tờ chi phiếu, sau đó hỏi xác nhận.
"Ừ, nhanh lên một chút" Bây giờ Dương Minh đang đuổi theo thời gian, hy vọng là trước khi ván bài của Trịnh Thiếu Bằng và Dư Đắc Ý kết thúc, có thể lật tung sòng bạc này lên.
"Được." Người phục vụ nhìn thấy sự mất kiên nhẫn trên khuôn mặt của Dương Minh, không dám nhiều lời, vội vàng chạy đi kêu người khác kiểm tra tính thật hư và thời hạn của tấm chi phiếu.
"Không có vấn đề, đây là chi phiếu của ngân hàng chúng ta, còn thời hạn" Người kia sau khi kiểm tra xong, liền nói.
"Tiên sinh, ngài đổi nhiều như vậy, có thể trực tiếp thăng cấp lên làm hội viên Vip của sòng bạc chúng tôi, có được một gian phòng nghỉ độc lập, ngài có cần làm thẻ Vip không?" Người phục vụ cầm lấy chi phiếu, không dám chậm trễ, vội vàng quay sang làm thủ tục cho Dương Minh.
"Không cần, anh nhanh lên một chút, có lẽ tôi chỉ đến một lần thôi" Dương Minh khoát tay từ chối.
Dương Minh nói cũng đúng, đến đây lật sòng người ta một lần là đủ rồi, còn muốn ngày nào cũng đến sao?
"Được" Người phục vụ vội vàng đổi thẻ tiền cho Dương Minh.
Còn đối với việc Dương Minh không muốn làm thẻ hội viên, người phục vụ cũng không kì quái, bởi vì người đến đây cũng có rất nhiều chính khách hay người nổi tiếng của Châu Á, bọn họ đến đánh bạc, đương nhiên là không muốn để lại một dấu vết gì rồi.
Dương Minh cầm lấy thẻ, thì đã có một phục vụ khác đi đến: "Tiên sinh, ngài có muốn lên phòng vip trên lầu không, nơi đó có phục vụ rất tốt"
"Sao? Tôi không thể chơi dưới lầu?" Dương Minh nhíu mày, nhìn người phục vụ kia rồi hỏi.
"Đương nhiên không phải, chỉ là thẻ của tiên sinh quá lớn, bởi vì an toàn cũng như muốn để cho ngài được thoải mái, cho nên chúng tôi đề nghị ngài lên lầu thôi" Người phục vụ vội vàng giải thích.
"Không cần, tôi chơi ở đây được rồi" Dương Minh khoát tay nói.
"Vậy. được rồi, chúc ngài chơi vui vẻ" Thấy Dương Minh không thích, người phục vụ kia cũng không nói thêm gì.
"Lão đại, không phải chứ? Một trăm triệu?" Bây giờ hai mắt của Trương Tân muốn rớt ra ngoài luôn.
"Nhiều lắm hả? Haha, nhưng lát nữa còn nhiều hơn" Dương Minh cười nói.
Còn Vương Mi thì âm thầm kinh hãi, Dương Minh rốt cục là loại người gì? Sao lại có nhiều tiền như vậy? Chỉ vào mười triệu lúc đầu Vương Mi đã cảm thấy rất nhiều rồi, thậm chí phỏng đoán xem Dương Minh có phải là triệu phú hay không?
Nhưng bây giờ xem ra mình đã coi thường người ta rồi, Dương Minh đâu chỉ là triệu phú? Tùy tiện ném ra một trăm triệu để đánh bạc, cái này quả thật không dám tưởng tượng!
Trước đó, lúc còn theo Lưu Cát Hạo, Vương Mi cảm thấy mình đã tiến vào thế giới thượng lưu, có được hưởng thụ tinh thần và vật chất, nhưng bây giờ mới biết thế nào là ếch ngồi đáy giếng!
Dương Minh thoạt nhìn giống như người bình thường, nhưng mới thật sự là kẻ có tiền! Bây giờ xem ra, gia thế của Dương Minh khẳng định là không kém gì Hoàng Nhạc Nhạc.
"Lão đại, không phải mày luôn nói là đánh bạc không tốt sao? Tại sao lại còn đổi nhiều thẻ như vậy? Nếu thua thì sao?" Cũng may bây giờ Trương Tân chưa mất hết lý trí, cũng biết xót của.
"Có một loại người không bao giờ thua" Dương Minh nghiêm trang nói.
"Người nào?" Trương Tân hỏi theo bản năng luôn.
"Chính là lão đại của mày!" Dương Minh chỉ vào mình, cả người toát lên vẻ tinh vi.
"A?" Trương Tân kinh ngạc há mồm.
"Bởi vì lão đại của mày chính là thần bài!" Dương Minh gật đầu, sau đó làm ra vẻ bí hiểm.
Rồi mặc kệ phản ứng của Trương Tân, kéo Hoàng Nhạc Nhạc đi vào trong sòng bạc, Hoàng Nhạc Nhạc cũng chẳng hề ngạc nhiên vì hành động của Dương Minh, bởi vì trong nhà vốn có tiền, cho nên cũng không thấy lạ những chuyện này.
Huống chi, Hoàng Nhạc Nhạc căn bản là không quan tâm đến việc Dương Minh có tiền hay không, chỉ cần làm nàng vui là tốt rồi. Dù sao thì nàng vẫn cảm thấy rằng, Dương Minh làm bạn trai rất tốt, cho nàng cái cảm giác động tâm mà từ nhỏ đến lớn chưa từng có.
Dương Minh tùy tiện nhìn quét một vòng, tìm kiếm các trò giải trí bên trong, bởi vì muốn đuổi kịp thời gian, cho nên cần phải tìm một trò nào lớn mà lại thắng nhanh.
Cuối cùng, ánh mắt của Dương Minh dừng lại ngay cái trò mở lớn nhỏ. (Tài xỉu ấy mà)
Dương Minh lập tức đi về hướng bên này, sau đó tùy tiện tìm chổ ngồi xuống.
"Đặt rồi thì rút tay lên!" Người chia bài đặt cái hũ đựng xúc xắc xuống(chả nhớ tên gì cả, cái chung hay là cái gì đó, quên mất rồi, gọi vậy cho mọi người tự tưởng tượng đi, thật ra cái này nó có tên riêng ấy), sau đó nói với mọi người.
Dương Minh nhìn thoáng qua mấy cái hột xúc xắc bên trong, một một ba, năm nút - nhỏ. Dương Minh trực tiếp ném một trăm triệu vào trong bàn, mua nhỏ.
"A!" Cả đám người nhất thời hét lên những tiếng kinh hãi, một trăm triệu, không phải nói giỡn chứ? Ở đại sảnh dưới này, thấy nhiều nhất chính là một ngàn, hiếm có loại một trăm ngàn, chứ đừng nói là một trăm triệu như Dương Minh!
Người chia bài mở to hai mắt ra nhìn Dương Minh, nói: "Tiên sinh, nơi này là đại sảnh, ngài hẳn là nên đi lên phòng khách quý."
"Sao? Nhiều tiền không được chơi?" Dương Minh cười lạnh nói: "Hay là các người sợ thua không trả nổi?"
Sòng bạc kiêng kị nhất chính là khách hàng nói mình không trả nổi, cho nên khi Dương Minh nói vậy xong, sắc mặt của người chia bài nhất thời đỏ lên, giải thích: "Đương nhiên không phải, chỉ là số tiền của ngài quá lớn."
"Thế cậu không làm chủ được? Vậy tìm một người nào có thể lãnh trách nhiệm này đến đây đi" Dương Minh hừ lạnh nói.
Thật ra, không cần người chia bài tìm, thì quản lý sảnh cũng đã chú ý đến chuyện bên này, bước nhanh lại đây, nhìn thoáng qua đống thẻ trên bàn, liền hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Quy tắc đổ lớn nhỏ ở Nam Thành là 1 ăn 0.5, tức là, nếu đặt một ngàn đồng, và nếu thắng, thì tổng cộng tiền vốn và tiền thắng là một ngàn năm trăm, cho nên, vô luận thế nào thì cơ bản cũng là làm giàu cho sòng bạc.
Bởi vì trong mỗi ván đều có người đặt lớn đặt nhỏ, cho nên trên cơ bản là đủ bù lỗ cho nhau. Nhưng mà, đặt một đầu nhiều như Dương Minh vậy thì rất ít thấy, huống chi còn là một trăm triệu!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #848


Báo Lỗi Truyện
Chương 848/2205