Chương 844: Làm thêm vài lần


Dương Minh để cho Trương Tân và Vương Mi đến sòng bài chơi, sau khi thu xếp xong, hắn và Hoàng Nhạc Nhạc cùng nhau lên trên phòng của Hoàng Nhạc Nhạc.
Trương Tân vui mừng cùng Vương Mi đi theo người đội trưởng bảo vệ đi vào trong.
"Lát nữa anh giúp em thắng Tiểu Hồ Tiên nha" Hoàng Nhạc Nhạc kéo Dương Minh đi vào trong phòng.
Dương Minh thầm nghĩ, nếu em vội vã kéo anh lên giường thì anh nhất định rất hứng thú. Nhưng mà cảm giác của Dương Minh bây giờ không chỉ còn là thân thể của Hoàng Nhạc Nhạc, mà đã coi nàng trở thành một người mình yêu.
"Thắng thì bình thường rồi, nhưng phần thưởng là gì?" Dương Minh cười cười, ngồi trước bàn máy tính của Hoàng Nhạc Nhạc, mở nguồn lên.
"Thưởng." Hoàng Nhạc Nhạc sửng sốt, nhìn thấy nụ cười xấu xa của Dương Minh, tựa hồ như đã nghĩ đến cái gì đó, sắc mặt đỏ lên, nói: "Anh nói đi"
"Cái gì cũng được?" Dương Minh nhìn Hoàng Nhạc Nhạc, không nhịn được trêu chọc nàng.
"Ai da, anh thắng trước rồi nói" Hoàng Nhạc Nhạc cũng không đáp, thúc giục Dương Minh.
Mặc dù Hoàng Nhạc Nhạc có chút ngốc nghếch, nhưng cũng có chút hiểu biết về chuyện nam nữ, nhất là từ cái lần Dương Minh đầy ngã mình, trở về suy nghĩ nửa ngày, rốt cục cũng chẳng hiểu là ai chiếm tiện nghi ai?
Nhưng mà, Hoàng Nhạc Nhạc vốn chẳng phải là người đa sầu đa cảm, không nghĩ đến nhiều như vậy. Nhưng mà ý tưởng của Dương Minh nàng cũng có thể đoán được, dù sao một nam một nữ ở chung với nhau, có vô số việc phải làm.
Dương Minh cười cười, mở QQ lên, vào đại sảnh trò chơi, tài khoản và mật mã của Hoàng Nhạc Nhạc đều đã được lưu lại hết, chỉ cần vào là tự động đăng nhập, Dương Minh nhìn thoáng qua tài khoản của Hoàng Nhạc Nhạc, âm thầm ghi nhớ.
Hoàng Nhạc Nhạc vừa lên mạng, Tiểu Hồ Tiên liền pm qua: "Tìm cao thủ kia đến? Có phải là người ta không quan tâm đến bạn không, còn dám nói người ta là bạn trai của mình nữa, thật là!"
"Cao thủ kia là tôi?" Dương Minh trả lời.
"Anh mà là cao thủ? Lè." Tiểu Hồ Tiên gửi qua cái emo lè lưỡi >: P
"Có phải là cao thủ hay không, so một hồi là sẽ biết" Dương Minh gửi qua cái emo che miệng cười)
Dương Minh không nói tiếp, mà trực tiếp vào phòng do Tiểu Hồ Tiên tạo, tìm được vị trí thì đã thấy Tiểu Hồ Tiên đã sẵn sàng.
Dương Minh vừa định chọn chổ ngồi, thì hiện bảng mật mã lên, Dương Minh đang muốn hỏi Tiểu Hồ Tiên mật mã là gì, thì Hoàng Nhạc Nhạc đã lên tiếng: "1234"
Dương Minh gõ vào" 1234" , thuận lợi vào phòng, xem ra đây chính là mật mã mà Tiểu Hồ Tiên và Hoàng Nhạc Nhạc hay dùng.
Trò Bubble này Dương Minh đã thuần thục rồi, chỉ một lát sau đã làm cho Tiểu Hồ Tiên thua sặc máu.
Tiểu Hồ Tiên lập tức gửi tin hỏi: "Anh thật sự là cao thủ trước kia?"
"Anh là bạn trai của Nhạc Nhạc?" Tiểu Hồ Tiên tò mò hỏi, nàng đương nhiên biết tự lượng sức, mình không phải là đối thủ của Dương Minh, xác định được thân phận của đối phương rồi, cũng từ bỏ ý nghĩ thách đấu luôn.
Dương Minh và nàng đơn giản là không cùng cấp bậc, tuy rằng nàng có thể thắng Hoàng Nhạc Nhạc, nhưng mà cũng phải đánh lâu dài thì mới có thể thắng được, còn Dương Minh thì khác, Tiểu Hồ Tiên còn chưa kịp phản ứng thì trên màn hình đã hiện lên chữ" you lose" rồi.
"Là tôi" Dương Minh trả lời.
"A, vậy xong rồi, có cao thủ như anh dạy Nhạc Nhạc, không bao lâu là tôi sẽ thua té khói" Tiểu Hồ Tiên ủ rũ nói.
Dạy? Trong lòng Dương Minh chợt động, cái từ này rất là mờ ám đấy, Dương Minh nhìn thoáng qua Hoàng Nhạc Nhạc bên cạnh, trong lòng liền cảm thấy nứng.
Dương Minh không kịp trả lời thì Hoàng Nhạc Nhạc đã giành lấy bàn phím, sau đó gõ: "Đúng vậy, hừ, đến lúc đó xem mình tìm bạn trả thù."
Dương Minh cười cười, giơ tay vuốt ve khuôn mặt của Hoàng Nhạc Nhạc, cười hỏi: "bây giờ thắng rồi, thưởng cái gì đây?"
"Ừ. vậy anh nói đi?" Hoàng Nhạc Nhạc đang rất vui, cho nên cũng sảng khoái gật đầu.
Dương Minh tùy tay tắt màn hình đi, sau đó bế lấy Hoàng Nhạc Nhạc, ôm nàng đi về phía giường.
Hoàng Nhạc Nhạc biết Dương Minh sẽ làm cái gì với mình, cho nên nhắm hai mắt lại. Cảm giác về Dương Minh trong lòng Hoàng Nhạc Nhạc cũng giống như Dương Minh, vô cùng phức tạp.
Lúc đầu, Hoàng Nhạc Nhạc chỉ có chút hảo cảm với Dương Minh, nhưng tuyệt đối là không yêu thương gì cả. Cùng làm chuyện này với Dương Minh cũng bởi vì nàng thấy Dương Minh rất sĩ diện, vì thế muốn diệt cái tính sĩ diện của Dương Minh.
Nhưng từ khi đáp ứng trở thành tình nhân của hắn, Hoàng Nhạc Nhạc liền không tự chủ nhớ đến Dương Minh nhiều hơn, một lần. hai lần. rồi nhiều lần.
Từ hảo cảm trở thành thích, huống hồ bây giờ hai người cũng đã làm rồi, vô tình đã kéo tâm của hai người lại gần nhau.
Khi Dương Minh hôn lên môi Hoàng Nhạc Nhạc, trong lòng Hoàng Nhạc Nhạc liền cảm thấy rung động, cảm giác của nụ hôn lần này hoàn toàn không giống như những lần trước. Lần trước Hoàng Nhạc Nhạc đang mang tâm lý trả thù mà, cho nên cũng không cảm nhận được lạc thú bên trong. Nhưng lần này thì khác, Hoàng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy mình giống như bị điện giật vậy, vừa khẩn trương vừa kích thích.
Hoàng Nhạc Nhạc cũng chẳng phải loại con gái rụt rè, khi Dương Minh cởi quần áo của mình, nàng không kháng cự, ngược lại còn hoan nghênh hắn, thậm chí còn nghiêng người để cho Dương Minh thuận lợi cởi áo lót của mình.
Nhưng mà, khi Dương Minh chuẩn bị đi vào thân thể của mình, thì Hoàng Nhạc Nhạc mới khẩn trương nhíu mày hỏi: "Lần này có đau không?"
Dương Minh nhìn bộ dáng khẩn trương của Hoàng Nhạc Nhạc, không khỏi buồn cười, trêu chọc: "Không phải em đã nói là lần trước không phải là lần đầu sao? Tại sao còn có thể đau chứ?"
"Em. cái kia." Hoàng Nhạc Nhạc thấy lời nói dối bị vạch trần, nhất thời xấu hổ.
Dương Minh tựa hồ không có ý buông tha, tiếp tục chọc ghẹo: "Hơn nữa, nếu không phải là lần đầu tiên, em hẳn là không đau mới đúng?"
"Ai da!" Hoàng Nhạc Nhạc xấu hổ nói: "Em thừa nhận không được sao, vậy anh nói với em đi, lần này có đau không?"
"Lần này? Đương nhiên sẽ không." Dương Minh cười nói.
"À, vậy anh đến đi." Hoàng Nhạc Nhạc giống như là trút được bầu tâm sự, nhẹ nhàng thở ra, nhưng mà, khi Dương Minh đi vào liền nhăn mặt nói: "A, anh gạt em, anh nói là không đau mà? Tại sao lại đau quá."
"Anh có nói xong đâu? Anh chỉ vừa mới nói đương nhiên sẽ không đau như lần thứ nhất, nhưng mà vẫn có chút đau." Dương Minh vừa nói vừa chậm rãi chuyển động.
"Anh thật xấu, gạt em." Hoàng Nhạc Nhạc vừa nói được một nửa, đã bị động tác của Dương Minh làm cho thở gấp, không nói được nữa.
.
"Lúc đầu thì hơi đau, nhưng sau đó thì rất thoải mái" Hoàng Nhạc Nhạc nằm trên người Dương Minh, lười biếng nói: "Nhưng mà bây giờ lại bắt đầu đau."
"Mấy lần đầu như vậy đó, về sau sẽ hết" Dương Minh cười cười, vuốt ve da thịt của Hoàng Nhạc Nhạc: "Cảm giác sau này sẽ như thế đó"
"Nhưng mà, em không thấy là lần này bớt đau hơn lần đầu sao?" Dương Minh cười nói.
"Cũng đúng." Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu, sau đó ngồi dậy nói: "Dương Minh, hay là chúng ta làm vài lần đi?"
"Làm nữa?" Dương Minh hoảng sợ, khó tin nhìn Hoàng Nhạc Nhạc.
"Ừ, dù sao cũng không còn đau nhiều, hôm nay chúng ta làm nhiều lần, về sau sẽ không còn đau nữa, đúng không?" Hoàng Nhạc Nhạc nghiêm trang nói.
Dương Minh nghe Hoàng Nhạc Nhạc nói xong, nhất thời không biết nên khóc hay nên cười, ý của mình là chờ vài ngày sau, Hoàng Nhạc Nhạc khôi phục lại mới làm tiếp, sao có thể trong một ngày là hết đau được? Nếu như vậy mà tiếp tục Hoàng Nhạc Nhạc không đau chết mới là lạ. Không chừng là hôm sau khỏi đi lại luôn!
Bất đắc dĩ, Dương Minh đành phải lấy ví dụ ra, kể chuyện xưa cho Hoàng Nhạc Nhạc nghe, làm cho nàng hiểu được, loại chuyện này không thể miễn cưỡng. Hoàng Nhạc Nhạc nghe xong mới từ bỏ, ngượng ngùng nói: "Người ta làm sao biết? Anh có nói đâu."
Trong lòng Dương Minh lại nói rằng, ai ngờ em gấp gáp như vậy. gấp gáp, từ này có vẻ rất ý nghĩa.
Nằm thêm một lát nữa, Dương Minh mới nói: "Hai ta dậy thôi, lát nữa nếu mà Vương Mi lên thì hai ta không kịp mặt đồ đâu"
Hoàng Nhạc Nhạc nghe vậy, vội vàng ngồi dậy mặc quần áo, chỉ là giữa hai chân hơi bị đau, cho nên lúc nàng mặc quần bị đau làm cho nàng nhăn mặt, liếc nhìn Dương Minh.
"Đúng rồi, cố vấn sòng bạc của em, có phải tên là Trịnh Thiếu Bằng không?" Dương Minh bỗng nhiên nhớ ra Trịnh Thiếu Bằng vẫn chưa chết, hơn nữa còn rất khả nghi, nếu hắn làm ở chổ khác thì Dương Minh cũng chẳng quản hắn, bởi vì chẳng có quan hệ với Dương Minh.
Nhưng bây giờ thì khác, Trịnh Thiếu Bằng là cố vấn sòng bạc Hoa Uy, mà sòng bạc Hoa Uy lại là sản nghiệp của gia đình Hoàng Nhạc Nhạc, nếu như vậy, Dương Minh không thể mặc kệ được.
"Ừ, đúng vậy, sao anh lại hỏi cái này?" Hoàng Nhạc Nhạc mặc quần áo xong, lại nằm lên giường, bởi vì nàng cảm thấy ngồi không được thoải mái.
"Em có tư liệu về người này không?"
"Tư liệu à, em có thể kêu người lấy cho anh, bây giờ được không?" Hoàng Nhạc Nhạc tò mò tại sao Dương Minh lại cảm thấy hứng thú với người này: "Anh còn chưa nói cho em biết, tại sao anh lại hỏi cái này?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #844


Báo Lỗi Truyện
Chương 844/2205