Chương 843: Tỏ vẻ nguy hiểm không thành


Vì thế, Chu Hữu Hoa đã tự cho rằng, Dương Minh không trả tiền nổi, nhưng vì mặt mũi nên không dám thừa nhận. Vì thế nói ra những lời này, để mình chủ động trả tiền.
Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Hữu Hoa nhất thời trấn định, chuyện này hẳn là như vậy, vì thế quyết tâm đi theo đén cùng, muốn nhìn xem bộ dạng xấu mặt của Dương Minh.
Sau khi xác định suy nghĩ xong, Chu Hữu Hoa cũng không để ý ánh mắt của người khác, tỏ vẻ bình tĩnh đi lại nói với người phục vụ: "Khoan trả trước, vị tiên sinh kia nói để hắn tự trả"
Người phục vụ mặc kệ là ai trả, chỉ cần có trả tiền là được rồi.
Thức ăn được đưa lên từng món, Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc hai người ngồi ăn vui vẻ, Chu Hữu Hoa ngồi ở bên cạnh nhìn, nhưng mà trong lòng hắn đang chảy máu vô cùng, đồ ăn này, chính là tiền của hắn!
Bây giờ hắn đã xác định, Dương Minh chỉ được cái mạnh miệng, đến cuối cùng vẫn muốn hắn trả, mà cái giá này quả thật hơi lớn!
Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc tất nhiên là không quan tâm đến Chu Hữu Hoa, hắn ta muốn làm gì thì làm, cũng đâu có liên quan đến hai người.
Trương Tân và Vương Mi cũng không hiểu, nhìn Chu Hữu Hoa, lại nhìn Dương Minh, không biết hai người này rốt cục đang chơi trò gì.
Thật ra, Dương Minh cũng chẳng muốn làm Chu Hữu Hoa bị gì cả, chỉ cần hắn không quá đáng, thì Dương Minh cũng sẽ không can thiệp vào. Cái này phải để cho những tên theo đuổi người phụ nữ của mình tự hiểu rõ, nếu cứ mãi đi dọn mấy tên này hoài, thì làm gì còn thời gian làm chuyện khác?
Dương Minh đã gọi hai phần, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc cũng không cần phải gọi, trực ngồi ăn. Sau khi đã ăn no xong, Dương Minh mới gọi phục vụ, nói: "Phục vụ ơi, tính tiền"
"Tính chung hai bàn sao?" Người phục vụ nhìn bàn của Trương Tân, hỏi.
"Tính chung đi" Dương Minh gật đầu.
Chu Hữu Hoa thầm nghĩ, mày cứ tiếp tục giả bộ đi, tao xem mày có thể giả bộ được bao lâu, tao sẽ không mắc mưu đâu! Chu Hữu Hoa cho rằng Dương Minh nhất định là đến thời khắc cuối cùng mới nhờ vả mình trả tiền, cho nên không vội vả.
"Vâng, tiên sinh, của ngài tổng cộng là 221.638, giảm giá còn 220.00" Người phục vụ mỉm cười nói.
"Ồ, hai trăm hai mươi ngàn à, tính vào thẻ đi" Dương Minh tùy tay móc thẻ tín dụng ra đưa cho người phục vụ.
Người phục vụ cầm lấy cái thẻ tín dụng, cung kính đi lại chổ quầy tính tiền, trong lòng thầm khinh bỉ Chu Hữu Hoa, cái này mới gọi là chênh lệch nè! Nhìn người ta đi, không nói hai lời, móc tiền ra trả!
Chu Hữu Hoa nhìn thấy Dương Minh móc thẻ tín dụng ra, nhất thời sửng sốt, nhưng mà lập tức tự an ủi mình, nói rằng, hắn ta nhất định là đang giả vờ! Móc thẻ tín dụng ra chưa chắc là đã có tiền bên trong.
Vì thế, Chu Hữu Hoa liền chờ xem náo nhiệt, nhìn chằm chằm Dương Minh, chờ cho Dương Minh bị xấu mặt, chờ hắn mở miệng cầu xin mình. Chu Hữu Hoa cũng tự nói với bản thân là trăm ngàn lần không được thỏa hiệp, Dương Minh nhất định là đang diễn trò.
Không lâu sau, người phục vụ cầm cái thẻ của Dương Minh trở về, Chu Hữu Hoa liền đắc ý, hừ, khẳng định là trong thẻ không có tiền, người phục vụ liền quay lại tìm hắn.
Nhưng mà, chuyện kế tiếp làm cho Chu Hữu Hoa ngẩn người! Chỉ thấy người phục vụ trả thẻ cho Dương Minh, rồi lấy ra biên lai đưa cho Dương Minh: "Tiên sinh, mời"
Dương Minh cầm lấy cái thẻ bỏ vào túi, sau đó kí tên vào biên lai, đưa lại cho phục vụ.
"Cảm ơn đã đến" Người phục vụ nói xong, liền xoay người rời đi.
Chu Hữu Hoa vẫn đứng ở đó, ngơ ngác cả nửa ngày, chỉ vào Dương Minh hỏi: "Cậu. cậu trả tiền?"
"Đúng vậy" Dương Minh tùy ý gật đầu.
"Cậu có thể trả?" Chu Hữu Hoa không dám tin, hỏi.
"Anh có bệnh không?" Dương Minh nhíu mày nói: "Về sau anh đừng xuất hiện trước mặt Nhạc Nhạc nữa, tôi không có thời gian lộn xộn với anh, té đi, chúng tôi còn phải đi"
"Không đúng, không có khả năng" Chu Hữu Hoa không thể nào tin được Dương Minh có khả năng trả tiền! Bởi vì trước đó thấy gọi đồ ăn của người nghèo ra, không có gì nhìn giống kẻ có tiền cả.
"Anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ" Dương Minh kéo tay Hoàng Nhạc Nhạc, đi ra cửa.
"Tôi biết rồi, cậu nhất định là lấy toàn bộ tiền để dành ra trả bữa cơm này!" Chu Hữu Hoa đột nhiên kêu to lên, rồi cản trước mặt Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc, nói: "Nhạc Nhạc, em đừng để tên này mê hoặc, tiểu tử này nhất định là đang giả vờ!"
Sau đó lại nói với Dương Minh: "Tiểu tử, bây giờ cậu nhất định là đang đau lòng lắm phải không? Cậu vốn muốn tôi trả tiền mà! Cuối cùng vì mặt mũi mà cậu phải giả vờ! Nhưng trong lòng cậu đang chảy máu, đúng không?"
Dương Minh nhíu mày, thầm nghĩ, tên này bị điên rồi sao? Vì thế nói: "Tôi nghĩ thế nào thì cũng không liên quan đến anh"
Những lời này của Dương Minh càng làm cho Chu Hữu Hoa hiểu lầm, nghĩ rằng Dương Minh sỉ diện thà chịu chết chứ không chịu nhục, vì thế nói: "Vậy tôi đưa tiền cho cậu, về sau cậu không quấn quít lấy Nhạc Nhạc nữa, tôi đưa cậu hai trăm năm mươi ngàn, cậu còn có thể kiếm được thêm ba mươi ngàn, thế nào?"
"Ồ, vậy sao?" Dương Minh cười cười nhìn Chu Hữu Hoa: "Vậy bây giờ tôi cho anh hai trăm năm mươi để anh cút khỏi mắt tôi, thế nào? "
Hai trăm năm mươi vạn (hai triệu rưỡi)? Chu Hữu Hoa thật sự động tâm, kế hắn cút cũng đáng, nhưng mà, hắn căn bản là không tin Dương Minh có tiền, còn tưởng rằng Dương Minh đang chửi mình ngu, vì thế cười lạnh nói: "Được, chúng ta chờ xem"
Dương Minh không quan tâm đến hắn nữa, cùng Hoàng Nhạc Nhạc và Trương Tân Vương Mi đi ra khỏi quán, bỏ Chu Hữu Hoa lại sau lưng.
"Hừ hừ, tiểu tử, so giàu với tao à? Mày có thể chống được bao lâu!" Chu Hữu Hoa đã đã quyết chủ ý, luôn cho rằng Dương Minh đang đóng kịch trước mặt mình.
"Lão đại, sao mày không đập cho tên kia một trận" Ra khỏi quán, Trương Tân khó chịu nói với Dương Minh.
"Đánh hắn?" Dương Minh lắc đầu: "Không phải chuyện gì cũng nhất định phải giải quyết bằng bạo lực, làm cho hắn biết khó mà lui là được rồi, hơn nữa trước mặt mọi người mà đánh hắn thì không được tốt, đến lúc đó chúng ta lại đuối lý nữa"
"Nói cũng đúng, nhưng mà bắt hắn trả tiền cũng được, xẻ hắn một miếng thịt!" Trương Tân tiếc nuối nói.
"Lúc đầu tao cũng tính như vậy, nhưng sau đó lại thấy, nếu vì chuyện này mà làm cho hắn hết hy vọng thì chút tiền cơm kia chẳng là bao nhiêu cả, huống chi cũng chẳng nhiều" Dương Minh nói.
Không nhiều? hai trăm hai mươi ngàn đó mà không nhiều? Vương Mi xém tí đã cắn đứt lưỡi, lúc nàng còn quen với Lưu Cát Hạo, cũng chưa từng được ăn sang như vậy. Còn Trương Tân thì càng thêm tò mò về lão đại của mình, lão đại tựa hồ đã không còn là lão đại của trước kia rồi. Nhất là lần biểu hiện thực lực ở Macao, làm sao mà giống với Dương Minh chỉ có mấy chục đồng trong túi thời trung học?
Hoàng Nhạc Nhạc thì chẳng hề quan tâm đến tiền, Dương Minh cũng tốt, giàu cũng được, mà nghèo cũng được, đều không sao cả, chỉ cần nàng thấy vui là được.
"Đúng rồi, lão đại, bây giờ không còn chuyện gì, tên Lưu Cát Hạo kia cũng đã thu phục, vậy chúng ta đến sòng bài chơi chút nhé?" Trương Tân bắt đầu rủ: "Lần trước chưa được chơi, vừa có chút xíu đã xảy ra chuyện"
Dương Minh do dự một chút, trong đầu của hắn quả thật không nghĩ đến, nhưng ngẫm lại hai ngày nay cũng đã rất nhiều buồn bực, lại bởi vì chuyện của mình mà liên lụy đến người ta, cho nên Dương Minh cũng gật đầu nói: "Được, vậy đi chơi thôi"
"Lão đại, mày đối với tao rất tốt!" Trương Tân nghe xong vui mừng nói.
Sau đó kêu một chiếc taxi, hắn và Vương Mi cùng lên xe, còn Dương Minh thì leo lên chiếc Proche Boxster màu vàng của Hoàng Nhạc Nhạc. Khi leo lên xe xong, Dương Minh liền cảm thấy không được tự nhiên, người ta vừa là mỹ nữ, vừa lái xe thể thao, còn mình, thì được mỹ nữ chở.
Nhưng mà, ngẫm lại cũng không phải là lần đầu tiên, trước kia lúc làm quen với Tôn Khiết cũng trong tình cảnh này.
"Đi sòng bài nhà em nha, sẽ không gây phiền toái cho em chứ?" Sau khi lên xe, Dương Minh quay sang hỏi.
"Đâu có" Hoàng Nhạc Nhạc lắc đầu nói: "Cho dù có thua, thì cũng là góp lời cho sòng bạc thôi"
Xem ra dù Hoàng Nhạc Nhạc có ngây thơ nhưng cũng không ngốc, mười lần cược thì chín lần thua, đạo lý trong sòng bạc là như thế. Người đến sòng bạc cơ hồ đều thua cả, chứ nếu không, sòng bạc làm sao mà kiếm ăn?
"Nhưng mà tiền của hắn là của em cho mà" Dương Minh buồn cười, quả thật suy nghĩ của Nhạc Nhạc rất đặc biệt.
"Thì cuối cùng cũng thua cho sòng bài thôi" Hoàng Nhạc Nhạc nói: "Cũng chẳng sao"
"Lỡ như hắn thắng thì sao?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Cũng chẳng sao, coi như là cho hắn tiền" Hoàng Nhạc Nhạc nghĩ một hồi rồi nói ra đáp án bất ngờ.
Dương Minh nghe xong, không khỏi vui vẻ, mỗi lần nói chuyện với Hoàng Nhạc Nhạc, hắn đều cảm thấy rất thoải mái, Hoàng Nhạc Nhạc là một người như vậy đó, luôn có lối suy nghĩ khác với người thường.
Đại khái là lớn lên trong một đại iga tộc, từ nhỏ đã được yêu thương cưng chiều, cũng chưa từng chịu ủy khuất gì, cho nên mới hình thành cái tính cách kì lạ như thế.
Chiếc Porche màu vàng đậu ngay chổ giữ xe của sòng bạc Hoa Uy, liền có bảo vệ ra đón: "Đại tiểu thư"
Đây chính là đội trưởng bảo vệ đã dẫn Trương Tân đi chơi, khi thấy xe của Hoàng Nhạc Nhạc vừa tiến vào bãi giữ xe, liền nhận được tin tức của nhân viên, tự mình chạy ra bãi giữ xe.
"Tôi mang theo bạn đến chơi, lát nữa chú dẫn họ đi đi" Hoàng Nhạc Nhạc không có hứng thú với bài bạc cho lắm, cũng khó trách, gia đình mở sòng bạc, cho nên quy tắc và tin tức cũng như mánh lới bên trong nàng đều rất rõ, đương nhiên là không còn hứng thú rồi.
Nếu so ra, Hoàng Nhạc Nhạc thì lại cảm thấy thích những trò như Bubble hơn.
"Được" Người đội trưởng nhìn thoáng qua phía sau, vẫn thấy là người lần trước, cho nên gật đầu, đại tiểu thư đã lên tiếng rồi, cho nên thu xếp phải ổn thỏa.
Dương Minh cũng chẳng thích đánh bài, nếu đi đánh bài, không bằng ở trong phòng hí hú với Hoàng Nhạc Nhạc, tăng thêm chút tình cảm òn tốt hơn. Thông qua vài lần tiếp xúc, Dương Minh bây giờ đã thích tính cách đặc biệt của Hoàng Nhạc Nhạc rồi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #843


Báo Lỗi Truyện
Chương 843/2205