Chương 842: Kẻ ngu xui xẻo


"Còn tưởng rằng anh không đến chứ?" Hoàng Nhạc Nhạc ngồi xuống xong, liền nói: "Sao anh lại ngồi ở chổ này?"
"Tên kia kêu anh đến, nói anh ngồi ở đây, sau đó mời anh ăn" Dương Minh cười nói: "Có thằng ngu trả tiền, đương nhiên là không thể phí của giời rồi"
Hoàng Nhạc Nhạc tuy rằng đơn thuần, nhưng không đến nỗi ngốc nghếch, nghe Dương Minh nói xong, cũng đại khái hiểu được chuyện gì xảy ra, khẳng định là trong lúc Vương Mi gọi điện kêu mình, Chu Hữu Hoa vì muốn ngồi bên cạnh mình nên đã đuổi Dương Minh ra bên cạnh, nhưng mà lại đồng ý trả tiền đồ ăn cho hắn, có lẽ Chu Hữu Hoa không nghĩ nhiều lắm, cho nên mới dám nói ra những lời như vậy.
"Nhạc Nhạc, sao em cứ ngồi ở đó thế?" Chu Hữu Hoa không nhịn được, đứng dậy, hỏi.
"Anh ấy là bạn trai của tôi, tôi ngồi ở đây thì sao?" Hoàng Nhạc Nhạc thẳng thắn nói.
"Bạn trai của em?" Chu Hữu Hoa nghe xong sửng sốt, trước đó hắn không nghĩ rằng Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc có quan hệ, bởi vì theo hắn thấy, sự chênh lệch của hai người thật sự quá lớn.
"Đúng vậy" Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu.
"Em có bạn trai khi nào? Sao anh không biết?" Sắc mặt của Chu Hữu Hoa nhất thời trở nên xám xịt.
"Tôi đâu có biết vì sao anh lại không biết đâu" Hoàng Nhạc Nhạc trả lời rất ngây ngô, nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ trả lời rằng: Tôi có bạn trai phải thông báo cho anh biết sao? Nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc thì.hổng được bình thường, cho nên đáp án cũng làm cho người ta bất ngờ.
Tuy rằng cảm thấy câu này không có áp lực bằng cái câu" Tôi có bạn trai còn phải thông báo cho anh sao" , nhưng mức độ gây shock vẫn không hề thua kém, nghe xong làm Chu Hữu Hoa nhất thời không biết nói gì. Người ta cũng không biết mình vì sao lại không biết.
Sắc mặt của Chu Hữu Hoa lập tức thay đổi, do dự một chút, cũng không biết nên nói cái gì, hắn cũng hiểu tính của Hoàng Nhạc Nhạc, nói chuyện là như vậy đó, nếu thay đổi sẽ không phải là Hoàng Nhạc Nhạc.
"Vương Mi, rốt cục có chuyện gì?" Chu Hữu Hoa quay sang hỏi Vương Mi.
Vương Mi cũng có chút khó xử, mặc kệ thế nào thì Chu Hữu Hoa cũng đã từng giúp mình và Nhạc Nhạc nhiều lần, cho nên cũng không thể quá tuyệt tình được, lựa lời một hồi mới nói: "Ông chủ Chu, có một số việc không thể miễn cưỡng được, có đôi khi, tình yên đến, cho dù có muốn cự tuyệt cũng không được"
Điểm này, Vương Mi đã gặp rồi, trước khi gặp Trương Tân, Vương Mi không biết cái gì gọi là cả, nhưng từ lúc gặp Trương Tân rồi, Vương Mi mới hiểu được như thế nào mới là tình yêu.
"Tình yêu? Tình yêu cũng phải thành lập trên cơ sơ kinh tế chứ?" Chu Hữu Hoa nhỏ giọng nói: "Không phải là tôi xem thường bạn trai của Nhạc Nhạc, nhưng hắn ta đủ sức nuôi sống Nhạc Nhạc sao?"
Trong lòng Vương Mi buồn cười, Dương Minh mà nuôi không nổi? Tùy tiện ném ra mấy triệu, còn gì mà nuôi không nổi? Còn anh hả, tuy rằng có sự nghiệp, nhưng mà, so với Dương Minh chẳng là cái thá gì cả.
Nhưng mà, lời này có vẻ gây tổn thương quá, cho nên không thể nói ra, Vương Mi chỉ nói: "Ông chủ Chủ, thật ra không làm người yêu, cũng có thể làm bạn mà"
Chu Hữu Hoa sắc mặt vốn đã khó coi rồi, lại thay đổi vài lần, có vẻ như đang cân nhắc gì đó ghê lắm, cuối cùng hình như đã có quyết định, đứng dậy đi về hướng bàn của Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc.
Chu Hữu Hoa vốn muốn tuyên chiến với Dương Minh, nhưng sau khi đến mới thì thấy Hoàng Nhạc Nhạc và Dương Minh đều không để ý đến mình, cho nên liền bị yếu thế, ho khan hai tiếng, muốn cho bọn Dương Minh chú ý.
"Khụ khụ" Chu Hữu Hoa ho khan hai tiếng, Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc chỉ ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, sau đó lại tiếp tục cúi đầu tâm sự.
Chu Hữu Hoa cẩn thận nghe, hình như là đang nói về Bubble gì đó, nhất thời ngây người, mình không bằng được một cái Bubble sao?
"E hèm. tôi có lời muốn nói" Chu Hữu Hoa rốt cục không thể nhịn nổi nữa, lớn tiếng nói.
"Ờ, nói đi" Hoàng Nhạc Nhạc đang kể cho Dương Minh nghe chuyện Tiểu Hồ Tiên thì bị Chu Hữu Hoa chặn lời, bực mình ngẩng đầu lên nói.
"Nhạc Nhạc, anh mặc kệ tiểu tử này dùng thủ đoạn gì theo đuổi em, nhưng mà anh sẽ không từ bỏ, chỉ cần em chưa gả cho hắn, anh vẫn có quyền theo đuổi em" Chu Hữu Hoa tập trung sức lực, dõng dạc nói.
"Ờ" Hoàng Nhạc Nhạc làm ra một hành động miễn cưỡng gọi là gật đầu: "Còn gì nữa không?"
"Còn gì?" Chu Hữu Hoa sửng sốt, lập tức nói: "Không. không có"
Gặp phải loại con gái cực phẩm như Hoàng Nhạc Nhạc, Chu Hữu Hoa quả thật là rất dễ bị điên, Hoàng Nhạc Nhạc đơn thuần thẳng thắn như vậy đó, nói chuyện với nàng mà cứ lòng vòng hay "nói chung là", thì khỏi nói luôn đi.
Chu Hữu Hoa cũng biết, càng đứng lâu sẽ càng xấu hổ, cho nên liền dừng lại, dù sao những lời cần nói cũng đã nói, vì thế đi nhanh về hướng quầy tính tiền, nói: "Tính tiền"
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng người phục vụ cười trộm không ngừng, người này đúng là xài tiền như rác, bỏ tiền ra mời người ta ăn cơm, mà còn bị người ta làm xấu mặt, đúng là không thể không cười, nhưng cũng không thể cười được, đành ráng nín cười, nghiêm trang nói: "Tiên sinh, tổng cộng là 221.638 đồng, giảm giá còn 220.000 đồng"
"Ờ, tính đi" Chu Hữu Hoa vẫn còn đang rất buồn bực, nên đáp không nghĩ, chợt thấy hình như không thích hợp, quay lại nói: "Cậu nói là bao nhiêu tiền?"
"Tiên sinh, của ngài tổng cộng là 221.638 đồng, giảm giá còn 220.000" Phục vụ lập lại một lần nữa.
"Cái gì?" Chu Hữu Hoa sửng sốt, khó hiểu hỏi: "Sao có thể chứ? Các người có tính nhầm không?"
Theo Chu Hữu Hoa thấy, bữa cơm này cùng lắm chỉ khoảng mười ngàn là cùng, sao có khả năng nhiều như vậy?
"Không sai đâu, tiên sinh, tất cả hóa đơn đều được tính bằng máy, không có khả năng sai" Phục vụ giải thích.
"Không có khả năng?" Chu Hữu Hoa nhất thời nổi giận: "Trên thế giới này có bao nhiêu cái không có khả năng đã biến thành có khả năng? Hóa đơn đâu, tôi muốn tự mình xem, cái gì cũng có thể"
Vốn Chu Hữu Hoa đang rất là ức chế, muốn kiếm chổ trút giận, lại nghe người phục vụ báo giá xong, nhất thời nổi giận!
Người phục vụ tuy khó chịu, nhưng thấy Chu Hữu Hoa nói chuyện đàng hoàng, cũng không trách, lúc quay lưng lấy tờ hóa đơn, nhỏ giọng tự thầm thì: "Không có tiền mà bày đặt ra vẻ, hai ba vạn cũng không có"
"Cái gì, cậu nói cái gì? Nói tôi không có tiền?" Chu Hữu Hoa vừa nghe xong, nhất thời lửa giận phun trào, giơ tay chỉ vào mặt người phục vụ, nói: "Một thằng phục vụ nho nhỏ như cậu mà cũng dám ăn nói với tôi như vậy? Có tin tôi tìm ông chủ của cậu nói chuyện không?"
Người phục vụ ráng nhịn xuống, đương nhiên là hắn chưa đủ tuổi để đứng ra tranh chấp với Chu Hữu Hoa, cho nên không đáp, chỉ cầm tờ hóa đơn để lên, nói: "Tự xem đi"
Chu Hữu Hoa cũng lười so đo với một thằng phục vụ, vừa nhìn vào đã thấy có một chai rượu năm 90, nhất thời sửng sốt, chỉ vào tờ giấy nói: "Đây là cái gì? Tôi gọi loại 2000, cậu lại lấy cho tôi chai của mười năm trước? Còn nữa, cái gì đây, bào ngư vi cá yến xào? Ai kêu? Còn hai phần nữa?"
"Tiên sinh, ngài đúng là không có gọi, nhưng vị tiên sinh bên kia đã gọi" Người phục vụ chỉ về hướng Dương Minh nói: "Ngài không phải đã nói, bàn bên kia cũng là do ngài trả sao?"
Trong lòng người phục vụ vô cùng sảng khoái, chửi nữa đi, chửi tiếp đi, giờ thì hay lắm, móc tiền ra đi!
"Hắn gọi? Hắn gọi những thứ này?" Chu Hữu Hoa sửng sốt, nhất thời không biết nên nói cái gì cho tốt, quả thật hắn đã nói là bàn của Dương Minh là do hắn trả! Nhưng mà, cái này thái quá lắm rồi! Ăn một bữa cơm mà hơn hai trăm ngàn, cho dù Chu Hữu Hoa có tiền cũng không chịu nổi, bữa cơm này, giống như đã ăn một chiếc xe hơi.
Công ty của Chu Hữu Hoa, lợi nhuận một năm cũng hơn một triệu, không phải là không thể trả được, nhưng mà, hắn không cam lòng. Trong đầu vừa chuyển, sắc mặt liền trầm xuống, nói: "Nếu gọi mấy thứ này, tại sao trước đó cậu không nói cho tôi biết? Tôi có quyền không trả"
"Tiên sinh, ngài nói vậy là không đúng, tôi đã nói với ngài rồi, nhưng ngài lại nói là" Còn phỉa xem sao? Thẻ tín dụng của tôi đặt ở chổ cậu, cậu còn sợ cái gì?" " Người phục vụ bắt chước lời nói của Chu Hữu Hoa.
Chu Hữu Hoa ngây người, lập tức nhớ lại quả thật khi nãy mình đã nói như vậy, chẳng lẽ cái này phải ngậm bồ hòn cho qua sao? Không được, hắn không cam lòng.
Khoe khoang thì có thể, nhưng khoe khoang đến mức táng gia bại sản thì không được, Chu Hữu Hoa do dự một chút, rồi đi lại bàn của Dương Minh.
"Sao anh lại trở về" Dương Minh tuy đã biết rõ như vậy cố hỏi, tình hình ở quầy tính tiền nãy giờ hắn đã nhìn thấy rất rõ.
"Cậu gọi những món này là có ý gì?" Chu Hữu Hoa không nói hai lời, đặt hóa đơn xuống trước mặt Dương Minh nói: "Cậu cố ý phải không? Chơi tôi à?"
"Là anh tự nói, tôi muốn ăn cái gì cũng được" Dương Minh nhún vai cười nói.
"Đúng vậy, cậu ăn cái gì cũng được" Chu Hữu Hoa cười lạnh: "Vậy được, cậu trả đi"
"Ồ, cũng được" Dương Minh phất tay nói: "Xong rồi phải không? Xong rồi thì phắng lẹ đi, về sau đừng chém gió trước mặt tôi nữa, trình độ cỡ anh mà đòi theo đuổi Nhạc Nhạc, thật buồn cười"
Chu Hữu Hoa vốn định làm xấu mặt Dương Minh, theo hắn nghĩ, Dương Minh không có khả năng trả nhiều tiền như vậy, đến lúc đó Dương Minh không có tiền trả, thì Hoàng Nhạc Nhạc sẽ lại cầu mình, nhưng không ngờ rằng Dương Minh lại nói" cũng được" nhẹ nhàng.
Cái này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của Chu Hữu Hoa, làm cho hắn sửng sốt, nói: "Cậu xác định?"
"Anh xác định là về sau không xuất hiện nữa, thì tôi cũng xác định" Dương Minh nói.
Nhưng lời này vào tai của Chu Hữu Hoa, lại có ý là kêu hắn từ bỏ ý định đeo đuổi Hoàng Nhạc Nhạc? Khó mà làm được. Nghe Dương Minh nói vậy, hẳn là có ý, nếu không trả tiền nổi, thì về sau đừng bám theo Nhạc Nhạc.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #842


Báo Lỗi Truyện
Chương 842/2205