Chương 841: Chỉ có thể nhìn


Vương Mi bất đắc dĩ nói: "Sau đó Chu Hữu Hoa mời em và Nhạc Nhạc ăn cơm, bọn em cũng không tiện từ chối nên cùng đi"
"Hắn theo đuổi Nhạc Nhạc?" Dương Minh hỏi một câu.
"Vâng, chỉ là gần đây mới phát hiện" Vương Mi nói: "Trước đó Chu Hữu Hoa chỉ biểu hiện như bạn bè tốt với bọn em. Hắn thường xuyên đi chuyên bay của em và Nhạc Nhạc. Sau khi xuống máy bay, Chu Hữu Hoa luôn mời em và Nhạc Nhạc ăn cơm"
"Vậy thái độ của Nhạc Nhạc như thế nào?" Dương Minh không quá quan tâm việc này, hắn chỉ muốn hỏi suy nghĩ của Hoàng Nhạc Nhạc. mặc dù hai người bây giờ là tình nhân nhưng tình cảm không mạnh.
"Nhạc Nhạc sau khi biết ý của Chu Hữu Hoa liền tránh xa hắn" Vương Mi nói: "Nhạc Nhạc không thích người như Chu Hữu Hoa. Chu Hữu Hoa còn không biết gia cảnh nhà Nhạc Nhạc nên luôn ra vẻ mình có tiền. Điều này làm Nhạc Nhạc cảm thấy người này đáng ghét"
Dương Minh nghe xong buồn cười. Mặc dù hắn không biết nhà Nhạc Nhạc làm gì, nhưng có thể mở sòng bạc lớn vậy thì sao nghèo được. Ra vẻ giàu có trước mặt Nhạc Nhạc ư? Nực cười.
"Chẳng qua em vẫn thấy khó hiểu. Anh còn kiêu căng hơn cả Chu Hữu Hoa kia, sao Nhạc Nhạc lại thích anh nhỉ?" Uống vài chén rượu nên Vương Mi nói thoáng hơn. Theo nàng thấy Dương Minh rất dễ gần, chỉ là do mình nghĩ hắn quá nghiêm túc mà thôi. VÌ thế bây giờ Vương Mi cũng bắt đầu nói đùa được.
"Anh không có mà. Em thấy anh uống rượu miễn phí chứ đâu ra vẻ như Chu Hữu Hoa kia" Dương Minh cười khổ một tiếng.
"Hì hì, em nói là phương diện khác mà. Nếu không có Trương Tân thì không biết chừng em yêu anh đó" Vương Mi cười nói.
"Đừng có nói linh tinh không tối Trương Tân cầm đao chém anh" Dương Minh cười nói.
"Tao không thể mà. Tao không muốn vào đồn nữa đâu" Trương Tân nhăn nhó nói.
Ba người cùng cười phá lên.
Chu Hữu Hoa vừa lúc về bàn, đi theo hắn còn có nhân viên phục vụ của phòng ăn.
"Mọi người nói chuyện gì vui vẻ vậy, sao không đợi tôi" Chu Hữu Hoa ra vẻ rất quen.
"Không có gì" Vương Mi lắc đầu nói: "Anh làm gì vậy? Thực ra không cần quá nhiều, chúng tôi cũng ăn gần xong rồi"
"Như vậy sao được, anh mời khách cơ mà" Chu Hữu Hoa vung tay lên nói: "Anh lấy một chai Philippines 2000, còn mấy món nữa. Em chọn món cho Nhạc Nhạc đi"
Nhân viên phục vụ đặt thực đơn xuống trước mặt Vương Mi.
Vương Mi giở giở chọn vài món mà Nhạc Nhạc thích, sau đó đưa trả cho nhân viên phục vụ.
"Đúng, anh bạn này, tôi muốn bàn với anh chuyện này" Chờ nhân viên phục vụ rời đi, Chu Hữu Hoa liền nói với Dương Minh.
"Ồ, chuyện gì thế?" Dương Minh đang ăn nghe thấy Chu Hữu Hoa nói vậy liền nhổ ra khúc xương rồi nói: "Đồ ăn ở đây ngon thật"
"Lát anh sang bàn bên ngồi được không?" Chu Hữu Hoa chỉ vào bàn trống bên cạnh mà nói.
"Sang bàn bên à?" Dương Minh ra vẻ không biết mà hỏi.
"Lát nữa còn người nữa đến, ở đây không đủ chỗ" Chu Hữu Hoa nói. hắn trước đó chưa gặp Dương Minh, cũng không nghe Vương Mi hoặc Hoàng Nhạc Nhạc nhắc đến người này nên cho rằng Dương Minh là bạn của Trương Tân mà thôi.
"Ồ, tôi vẫn chưa no mà" Dương Minh tiếp tục ăn"
"
Không sao, anh sang kia ăn tiếp được mà. Anh ăn gì cứ gọi, tôi thanh toán" Chu Hữu Hoa vỗ ngực nói.
"
Thật à? Tôi có thể ăn món mình thích?" Dương Minh ra vẻ kinh ngạc.
"
Đương nhiên, tôi mời khách cơ mà" Chu Hữu Hoa rất hào phóng mà nói.
"
Ồ, đề nghị này được đó" Dương Minh nhổ miếng xương trong miệng ra rồi nói: "Anh mời khách"
"
Đương nhiên là thật rồi" Chu Hữu Hoa dở khóc dở cười, hắn tưởng Dương Minh là thằng nghèo nên sợ sang bàn bên ăn nhưng mình không thanh toán: "Anh hỏi Vương Mi xem, ăn với tôi có bao giờ không phải tôi thanh toán không?"
"
Tôi cũng mới quen Vương Mi thôi. Lát nữa anh không thanh toán thì tôi chẳng phải bị lừa sao?"
"
Cái này, chưa thấy ai như anh" Chu Hữu Hoa chỉ vào nhân viên phục vụ rồi nói:
"
Thế này đi, tôi đưa thẻ của mình cho nhân viên phục vụ. Lats tôi sẽ thanh toán hai bàn này"
Vừa nói Chu Hữu Hoa móc thẻ tín dụng của mình đưa cho nhân viên phục vụ.
"
Vậy được, tôi yên tâm rồi" Dương Minh rất hài lòng mà nói.
Chu Hữu Hoa chưa thấy tên nào như vậy. Chẳng qua hắn đoán Dương Minh là kẻ không có tiền, đến đây ăn có lẽ là do Vương Mi hoặc Trương Tân mời. Nhìn cách tên Dương Minh này ăn cũng không giống người có tiền.
Trương Tân và Vương Mi đang rất kinh ngạc, Dương Minh lại trực tiếp xách áo khoác song bàn bên ngồi.
Trương Tân và Vương Mi không biết Dương Minh muốn làm gì, không phải uống nhầm thuốc đó chứ? Hoàng Nhạc Nhạc là người phụ nữ của Dương Minh, không ngờ lại lui ra? Đây không phải tính cách của Dương Minh mà.
Theo Trương Tân thấy tên Chu Hữu Hoa dám có ý với Hoàng Nhạc Nhạc, Dương Minh không đạp cho hắn một cái là may rồi, không ngờ còn nhường chỗ?
Dương Minh gọi nhân viên phục vụ đến và gọi món. Nhân viên phục vụ vừa nãy nghe Chu Hữu Hoa cam đoan nên trực tiếp ghi tên Chu Hữu Hoa.
"
Lấy hai phần trứng cá hồi, hai phần thịt dê nướng" Dương Minh lúc này toàn chọn món đắt tiền. Vừa nãy Trương Tân và Vương Mi gọi món vừa phải. Hai người cảm thấy Dương Minh đã vất vả vì mình nên xấu hổ không dám để hắn mất nhiều tiền. Hơn nữa Vương Mi chủ động bảo do cô ta thanh toán, nên Dương Minh chỉ có thể gọi món vừa tầm.
Chẳng qua bây giờ Dương Minh không muốn tên Chu Hữu Hoa tiêu ít. Người này thích ra vẻ thì cho hắn đi.
"
Thêm một chai, ừ, chỗ này có rượu vang bao năm? Có chai năm 82 không?" Dương Minh hỏi.
"
Xin lỗi quý khách, chúng tôi không có rượu đó" nhân viên phục vụ nói.
"
Vậy chai sớm nhất là năm nào?" Dương Minh nói.
"
Có rượu Lafite 90" nhân viên phục vụ nói.
"
Được, bao tiền?"
"
66 ngàn 800" nhân viên phục vụ nói.
"
Vậy cho chai" Dương Minh nói.
"
Vâng" nhân viên phục vụ toát mồ hôi. Người này đúng là giỏi, người ta mời khách mà cũng như vậy. Chẳng qua tiêu càng nhiều thì nhân viên phục vụ được phần trăm càng nhiều. Hắn vui mừng còn không kịp.
Nhưng vì sợ Chu Hữu Hoa lát không thanh toán, nhân viên phục vụ quyết định đi hỏi Chu Hữu Hoa.
"
Thưa ngài, vừa nãy người bên kia gọi thức ăn, ngài có cần xem một chút không?" nhân viên phục vụ đi tới bên cạnh Chu Hữu Hoa mà hỏi.
Chu Hữu Hoa đang hỏi Vương Mi về tình hình gần đây của Hoàng Nhạc Nhạc, hỏi Hoàng Nhạc Nhạc sẽ đi chuyến bay nào đến Đông Hải nên đâu để ý nhân viên phục vụ. Chu Hữu Hoa có chút khó chịu nói: "
Cái này cần xem sao? Thẻ tín dụng của tôi thì cậu đã cầm. Cậu sợ gì?"
"
Xin lỗi ngài" nhân viên phục vụ thầm nghĩ tao có ý tốt nhắc nhở mày thích ra vẻ thì thôi, lát đừng có khóc. Nhân viên phục vụ cung kính rời đi.
Không lâu sau Hoàng Nhạc Nhạc đã tới. Hôm nay Hoàng Nhạc Nhạc mặc chiếc áo xườn xám rất đẹp, nàng trông như búp bê trong Tv vậy.
Chu Hữu Hoa mặc dù đang nói chuyện với Vương Mi nhưng mắt thi thoảng vẫn nhìn ra cửa phòng. Thấy Hoàng Nhạc Nhạc đến, hắn vui mừng đứng dậy vẫy tay: "
Nhạc Nhạc, bên này"
Hoàng Nhạc Nhạc sau khi vào tự nhiên thấy Vương Mi đang vẫy mình. Khi thấy Vương Mi, Trương Tân và Chu Hữu Hoa, nàng nhíu mày thầm nghĩ sao không có Dương Minh?
Nàng vốn tưởng Vương Mi gọi mình đi ăn nhất định có Dương Minh, nhưng bây giờ. Hoàng Nhạc Nhạc đang nghi hoặc thì đột nhiên thấy bàn hai người cách chỗ Vương Mi không xa, Dương Minh đang ngồi ở đó.
Hoàng Nhạc Nhạc liền cười tươi như hoa bước nhanh đến đó.
Chu Hữu Hoa thấy Hoàng Nhạc Nhạc đi tới liền kéo ghế để mời Hoàng Nhạc Nhạc. Chu Hữu Hoa còn cố ý làm ra một tư thế tự nhận rất đẹp để đợi mỹ nữ tới.
Nhưng Hoàng Nhạc Nhạc không thèm để ý, đi qua bên cạnh Chu Hữu Hoa và không hề dừng lại. Nàng đi tới trước bàn Dương Minh, sau đó tự mình kéo ghế đến bên cạnh Dương Minh, nhẹ nhàng ngồi xuống.
"
A. sao. sao thế này?" Trong lúc nhất thời Chu Hữu Hoa không thể hiểu, hắn không biết xảy ra chuyện gì nên chỉ có thể ngây ra đó mà nhìn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #841


Báo Lỗi Truyện
Chương 841/2205