Chương 84: Nữ giáo viên dã man


"Em không có tiền!" Dương Minh chậm rãi uống một ngụm trà, rồi từ từ nói.
"Không có tiền cũng không sao!" Chu Bưu đến đây vì mục đích sợ Dương Minh không có tiền, chính hắn là một tay cho vay nặng lãi, vì thế lập tức tìm sinh ý" Anh chuyên cho mượn tiền, em có thể vay của anh! Được rồi, mượn chín trả mười một, thế nào?"
Lúc Chu Bưu nói ra, hắn cảm giác được mình nói vẫn chưa đủ, dù sao cùng Phạm Cửu Long đến đây, chỉ là muốn hù dọa thằng học sinh này, cho hắn biết xã hội rất tàn nhẫn, nếu mượn tiền không trả, mày sẽ biết thế nào là cho vay nặng lãi! Nhưng dưới tình huống này, ngay cả Phạm Cửu Long cũng không dám lên tiếng, hắn sẽ báo cáo lại cho Đức ca, còn về phần Dương Minh có đồng ý hay không thì Chu Bưu hắn không quan tâm!
"Em mượn tiền làm gì? Bữa đó em chỉ định đùa thôi!" Dương Minh cười lạnh nói.
Vài người nghe Dương Minh nói xong, đưa mắt nhìn nhau, quả thật điên rồ, đẩy người khác vào chổ chết mà bảo là đùa thôi?
Phạm Cửu Long di chuyển mười ngón tay, nhưng lại không có đủ dũng khí tức giận, nếu quả thật Dương Minh là tên học sinh đã đánh chết Cơ Thủy Sanh, Phạm Cửu Long không nắm chắc được phần thắng, mặc dù là bốn người, nhưng ngoại trừ Phạm Cửu Long ra, Chu Bưu là cái loại chỉ thích hưởng thụ, còn tên Tào Lực Ngõa kia vừa nhìn đã biết tửu sắc quá độ, bước đi cũng lắc lưu, còn tên Kim Cương kia, Phạm Cửu Long không biết rõ thực lực của hắn, nhìn bộ dáng phỏng chừng mấy năm chưa đánh nhau. Còn Dương Minh, cánh tay tráng kiện, ngón tay thô to, vừa nhìn đã biết là thường xuyên đánh nhau, cho nên Phạm Cửu Long vẫn chưa dám động thủ.
"Không có việc gì hết phải không? Vậy em đi nha" Dương Minh đứng dậy, đi ra cửa, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, quay đầu lại, chỉ vào Kim Cương nói: "Con mẹ mày, lần này do mày mời tao uống trà, tao cũng không so đo cái vụ xe đạp với mày, hạn cho mày ba ngày đi mua một chiếc giống như đúc, nếu không mày sẽ biết hậu quả"
"?" Kim Cương nghe xong, xanh mặt, nhưng sự tình bây giờ đã đổi khác, làm cho hắn không dám kiêu ngạo, không ngừng nháy mắt với Tiểu Tào, còn Tiểu Tào chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.
"Nói cho mày biết, tao là một người tàn nhẫn, nhưng tính tao tốt lắm! Mày và chiếc xe đạp của tao cũng có nét giống nhau, nếu mày thích, tao có thể làm cho mày thành chiếc xe đạp của tao" Dương Minh nói xong, tiêu sái bước ra.
Đến hành lang rồi, Dương Minh thở phào một hơi, thật ra thì hắn đã tính sẽ đánh nhau một trận ác chiến, nhưng không ngờ mình vừa nhắc đến Cơ Thủy Sanh, đám người kia lại tự nhiên sợ hãi! Hắc hắc, xem ra Cơ Thủy Sanh là vận may của mình.
Dương Minh không sợ đánh nhau, nhưng lại sợ kiểu đánh xong không để yên! Lúc trước thời trung học, Dương Minh cũng đánh không ít thằng, những thằng bị hắn đánh xong đều tìm người đến báo thù, khiến cho Dương Minh gặp không biết bao nhiêu phiền toái. Bây giờ nói vài câu lừa tình là tốt nhất, có lẽ tên Phạm Cửu Long kia sẽ không dám dính dáng đến chuyện của Kim Cương nữa!
Trong phòng trà, Phạm Cửu Long sau khi do dự một chút rồi nói: "Tiểu Tào, hôm nay thật xin lỗi, tao không nắm chắc ăn, chuyện của Dương Minh tao sẽ giải thích với Đức ca"
Nói xong, liền cùng Chu Bưu đi ra, Phạm Cửu Long lần này đến đây vì để giúp Kim Cương, không có quan hệ lợi ích với Dương Minh, cho nên cũng không cần phải vì Kim Cương mà phát sinh xung đột với Dương Minh!
"Mẹ kiếp!" Kim Cương hung hăng đập một đấm xuống bàn: "Cái gì vậy, Tiểu Tào, đại ca xã hội đen của mày đó hả? Bị một thằng chưa ráo máu đầu hù cho mấy câu bỏ chạy"
"Chuyện này …" Tiểu Tào cũng thấy hổ thẹn, dù sao người cũng là do hắn tìm đến, nhưng mặt mũi thì đã bị mất hết: "Vậy đợi tao trở về thương lượng với Đức ca, được không?"
"Được" Kim Cương tức giận gật đầu: "Hai vạn đồng còn thiếu của mày, để tao nghĩ cách đã"
"Không sao đâu, không cần phải vội …" Ngày hôm qua, Kim Cương đã đưa cho hắn ba vạn, còn thiếu hai vạn, vốn nghĩ rằng có thể móc ra từ trên người Dương Minh, kết quả lại biến thành thế này! Tiểu Tào cũng không dám thúc dục Kim Cương, đành phải gật đầu.
Kim Cương buồn bực đến cực điểm! Không ngờ rằng tiền trà cuối cùng lại do mình trả! Một trăm tám mươi đồng! Đắt quá vậy! Sớm biết thì không gọi trà long tỉnh rồi!
Xem ra nhờ Tiểu Tào cũng không được, không thể nào, nhất định phải tìm ra biện pháp giáo huấn Dương Minh! Kim Cương phẫn hận nghĩ, một thằng học sinh lại có dũng khí chơi đùa với mình, truyền ra ngoài thì mặt mũi để ở đâu bây giờ Nghĩ đến đây, trên mặt Kim Cương lộ ra một nụ cười âm hiểm! Mày không phải là muốn thi đại học sao? Ha ha ha
Tiền đồ của mày.
Sau khi ăn no, Dương Minh đi bộ lòng vòng, cơm này cũng ngon thật, tốt nhất là ngày nào Kim Cương cũng tìm đến mời mình uống trà!
Liên tiếp vài ngày nay vô cùng yên tĩnh, Kim Cương cũng không tìm phiền toái đến cho Dương Minh, còn tên Phạm Cửu Long kia cũng không có tin tức, quan hệ giữ Triệu Oánh và Dương Minh vẫn xa cách như cũ, nhưng chỉ có quan hệ cùng Trần Mộng Nghiên là tiến triển cực nhanh!
Cuối tuần rãnh rỗi, Dương Minh mở máy tính lên, bật Yahoo lên và …
"Add nick tôi!" Dương Minh gửi đi một tin nhắn.
Một lát sau, Dương Minh nhận được tin trả lời, đối phương đã add nick của hắn.
"Cái gì" Dương Minh nhìn nickname của Trần Mộng Nghiên mà hết hồn! Xém một tí nữa là rớt hai tròng mắt ra ngoài.
"Nữ giáo viên dã man!" Tên này cũng rất là có cá tính. Xem tin tức của đối phương, thấy Trần Mộng Nghiên đang chơi game, Dương Minh nghĩ rằng, không bằng hù nàng một chút!
Thế giới nào có chân tình: Chơi game đó không tốt cho học sinh đâu!
Một lúc sau, Trần Mộng Nghiên hồi đáp.
Nữ giáo viên dã man: Có lầm hay không? Không thấy nickname của tôi sao? Tui là cô giáo, có đc chơi k?
Dương Minh cười, Trần Mộng Nghiên cũng biết nói dối! Cậu mà là cô giáo sao? Hắc hắc.
Thế giới nào có chân tình Phải không? Vậy cô dạy trường nào, môn gì?
Nữ giáo viên dã man: Vì seo phải nói cho cậu bít? Cậu là ai?
Thế giới nào có chân tình: Tôi là người theo đuổi cô!
Dương Minh lại cười, hắn muốn thử xem Trần Mộng Nghiên rốt cuộc có thích hắn hay không?
(abc …xyz không hiểu sao bị cắt)
Hả? Khấu khí này là của Trần Mộng Nghiên sao chứ? Dương Minh cảm thấy khó tin, một người bình thường khi online lại có thể có khác biệt lớn như vậy sao?
Dương Minh nghi hoặc nhìn lại cái địa chỉ của" Nữ giáo viên dã man" thì ra trong lúc kích động hắn đã gõ nhầm số 2 ở cuối cùng, làm ra một sự nhầm lẫn!
Thế giới nào có chân tình: Thật xin lỗi, tôi add nhầm nick của cô và của bạn gái tôi.
Nữ giáo viên dã man: Ồ, Tui cũng cảm thấy lạ, lúc đầu còn tưởng là tên đồng nghiệp đáng ghét kia.
Thế giới nào có chân tình: Người theo đuổi cô
Dương Minh cảm thấy" Nữ giáo viên dã man" này cũng là một mỹ nữ, huống chi quen biết đã là có duyên, dù sao cũng chỉ là do nhầm lẫn. Cho nên Dương Minh cũng không tiếp tục tò mò về người này nữa, dù sao" ta là đại minh tinh" vẫn chưa online, hắn cứ tiếp tục trò chuyện với" nữ giáo viên dã man" này đã.
Nữ giáo viên dã man: Ha ha, vừa rồi đã add nick của bạn gái lại phải k?
Thế giới nào có chân tình: Ha ha, cũng chỉ đang theo đuổi thôi.
Nữ giáo viên dã man: Biết chơi" Đấu Địa Chủ" không?"
Thế giới nào có chân tình: Chơi thế nào?
Nữ giáo viên dã man: Tui thất tình, tâm tình bất hảo, chơi cùng cho vui.
Mấy trò chơi trên internet đa phần giống nhau, nên Dương Minh chỉ cần nghe sơ sơ cũng đã hiểu.
Thế giới nào có chân tình: Thất tình? Nhiều người theo đuổi vậy còn thất tình?
Nữ giáo viên dã man: Những người kia tui k thix!
Thế giới nào có chân tình: Ồ, tôi biết rồi, người cô thích không thích cô phải không?
Nữ giáo viên dã man im lặng một hồi rồi mới trả lời: Hắn cũng thix tui.
Thế giới nào có chân tình: Vậy cha mẹ không đồng ý?
Nữ giáo viên dã man: cha mẹ của tui cũng không phong kiến như zậy, ai, túm lại là do vài nguyên nhân làm cho k thể đến zới nhau, hỏi nhìu wa zậy, rốt cuộc có chơi k?
Thế giới nào có chân tình: Được rồi, bất quá chơi không thì chán lắm, vừa chơi vừa nói chuyện đi.
Nữ giáo viên dã man: ? Cg đc, cậu thật là xấu.
Thế giới nào có chân tình: Chờ chút, để tôi download về đã, vừa mua máy, bên trong cả có gì.
Nữ giáo viên dã man: đc, chờ cậu ở điểm XX YY
Thế giới nào có chân tình: Ok.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #84


Báo Lỗi Truyện
Chương 84/2205