Chương 839: Tự thú


Dương Minh nhìn chằm chằm vào Lưu Danh Quý. Lưu Danh Quý mặc dù sợ hãi nhưng vẫn dám nhìn thẳng vào mắt Dương Minh, chắc là không phải đang nói dối. Dương Minh gật đầu, xem ra Lưu Danh Quý không biết thân phận Ông chủ kia.
Chẳng qua nghĩ cũng thấy đây là việc bình thường mà. Nếu để Dương Minh đi làm thì còn cẩn thận hơn tên Ông chủ kia. Dương Minh hiểu mình trước đã nghĩ nhầm, đây không phải là người ta nhằm vào Trương Tân mà nhằm vào hắn. Chỉ là người thực hiện sai nên mới thành ra như vậy.
"Tên Ông chủ kia trông như thế nào? Có thấy rõ không?" Dương Minh thở dài nói. mặc dù vấn đề này chỉ là hỏi cho có nhưng Dương Minh vẫn muốn biết.
"Không. mặt Ông chủ hóa trang, hơn nữa đeo kính rất to nên tôi không nhận ra như thế nào" Lưu Danh Quý cẩn thận nói.
"Mấy lời vừa rồi mày nói đến đồn cảnh sát lặp lại được chứ?" Dương Minh thả lỏng Lưu Danh Quý ra: "Đương nhiên mày đừng hy vọng may mắn. Tao có thể bắt được mày không phải do ngẫu nhiên đâu. Cho nên tao có thể bắt mày một lần, thì bắt được hai ba lần.
Lưu Danh Quý nghe vậy liền càng sợ hơn. Hắn đúng là ôm hy vọng bỏ chạy, hơn nữa hắn cũng tính Dương Minh sẽ tự mình giải hắn đến đồn cảnh sát. Lời này của Dương Minh làm hắn sợ. Lưu Danh Quý vừa nãy không biết Dương Minh làm như thế nào mà tìm được hắn, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ.
Mình đã chạy xa như vậy mà tên Dương Minh còn đuổi theo được. Điều này có thể thấy thế lực của Dương Minh ở Macao lớn như thế nào, tai mắt nhiều như thế nào. Cũng khó trách Lưu Danh Quý nghĩ như vậy. Bởi vì hắn căn bản không thể nghĩ Dương Minh có dị năng.
Chẳng qua nếu hắn biết khả năng của Dương Minh thì càng không dám nữa.
"
Không đâu, anh yên tâm. Anh cũng không giết tôi, tôi về cũng không bị phạt quá nặng. Tôi nếu trái ý anh có phải là tự mình muốn chết" Lưu Danh Quý lắc đầu nói: "Tôi không ngu mà"
"
Hy vọng mày không ngu" Dương Minh nhìn Lưu Danh Quý rồi điểm lên chân hắn: "Chẳng qua tao vẫn lo lắng, mày chịu khổ bị tàn tật trong một lúc đi"
Tàn tật? Dương Minh có ý gì? chẳng qua ngay lập tức Lưu Danh Quý hiểu là như thế nào. Bởi vì Lưu Danh Quý đột nhiên phát hiện chân mình không thể động, không có cảm giác.
Lưu Danh Quý sợ hãi. Tên Dương Minh này chỉ chạm nhẹ vào chân hắn mà đã làm chân hắn xong rồi. Nửa đời sau của hắn sẽ trên xe lăn sao? Nghĩ vậy Lưu Danh Quý chút nữa khóc: "
Dương ca, em sai rồi. Em sẽ đàng hoàng cùng ngài về đồn cảnh sát. Ngài cho chân em hoạt động lại đi"
"
Đừng nhiều lời, nếu mày ngoan ngoãn nghe lời thì tao tha. Nếu không cả đời mày sẽ như vậy" Dương Minh trừng mắt nhìn Lưu Danh Quý rồi lạnh lùng nói.
Lưu Danh Quý nghe Dương Minh nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói: "
Tôi không dám làm chuyện mất trí đó đâu. Tôi nhất định nghe theo ngài. Ngài bảo sao tôi sẽ làm vậy"
Lưu Danh Quý đâu biết dù Dương Minh không giải huyệt thì sau một thời gian chân hắn cũng có thể tự hoạt động mà.
Hơn nữa Lưu Danh Quý đúng là rất sợ Dương Minh. Trong mắt hắn thì Dương Minh rất tàn nhẫn. Hắn đang hối hận sao lúc đầu mình lại chọn sẽ đối đầu với tên này.
Trong lòng hắn đang chửi thầm tên Ông chủ kia. Bọn mày là Lão Đại đấu nhau kéo bọn ông là nhân vật kém cỏi vào làm gì. Mẹ nó chứ, cấp bậc như bọn mày đấu nhau, tao tham gia có tác dụng gì.
Lưu Danh Quý không dám có ý định bỏ trốn. Hắn ngồi ngây ra đó. Lưu Danh Quý bây giờ chỉ hy vọng mình về bị pháp luật xử phạt, nếu không tên Dương Minh này nóng lên thì xong.
"
Cano mày từ đâu mà có" Sắp đến bến tàu, Dương Minh đột nhiên nói với Lưu Danh Quý.
"
Là. là Ông chủ cho tôi" Lưu Danh Quý vội vàng nói.
"
" Dương Minh gật đầu nói: "Lát lên bờ tao sẽ cho chân mày hoạt động. Mày ngoan ngoãn cho tao, nếu không"
"
Dương ca, ngài yên tâm, trừ phi tôi quá ngu nếu không sao dám trái ý ngài" Lưu Danh Quý mặc dù mặt mày nhăn nhó nhưng trong lòng đang mừng rỡ. Dương Minh rốt cuộc đồng ý cho chân hắn hoạt động, hắn yên tâm rồi.
Dương Minh gật đầu rồi điểm vào đùi Lưu Danh Quý. Lưu Danh Quý lập tức cảm thấy chân mình đã về.
Dương Minh dừng tàu rồi kéo Lưu Danh Quý xuống. Lưu Danh Quý cũng ngoan ngoãn đi theo Dương Minh. Dương Minh dừng hắn dừng, Dương Minh đi hắn đi.
"
Ông chủ, xin lỗi. Thuyền của anh không còn rồi" Dương Minh nói với chủ chỗ thuê thuyền.
"
A. ồ, không có gì" Ông chủ mặc dù cảm thấy đáng tiếc, nhưng lúc nãy Dương Minh đã trả tiền đủ mua cái mới. Tính ra hắn vẫn lãi.
"
Chẳng qua chiếc thuyền này cho anh, chắc là cũng tương đương" Dương Minh vứt chìa khóa cano mà Lưu Danh Quý lái lên bàn.
Ông chủ ngẩng đầu nhìn cano ở bến tàu, thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Cano của Lưu Danh Quý là đồ mới, mà cái của hắn là cũ. Bây giờ đổi lại đồ mới sao hắn không vui.
Dương Minh không để ý đến hắn, kéo Lưu Danh Quý rời đi. Tên chủ thuyền lúc này mới lấy lại tỉnh táo lớn tiếng nói với Dương Minh: "
Cảm ơn"
Trên đường đi đến đồn cảnh sát, Lưu Danh Quý rất ngoan ngoãn. Dương Minh khá hài lòng. Đến cửa đồn, Dương Minh nói với Lưu Danh Quý: "
Coi như mày thông minh. Chuyện tiếp theo xem biểu hiện của mày đó"
"
Yên tâm đi, tôi đã quyết định nhận tội" Lưu Danh Quý gật đầu, nhưng chần chờ nói với Dương Minh: "Dương ca. tôi có chuyện muốn nhờ ngài được không?"
"
Mày có tư cách nói điều kiện với tao ư?" Dương Minh vừa trừng mắt nhìn, Lưu Danh Quý sợ chút nữa ngồi bệt xuống đất.
Lưu Danh Quý vội vàng nói: "
Không có. tôi có một việc thôi"
"
Mày nói đi" Dương Minh xua tay nói.
"
Tôi không nói . tôi thật sự không có việc gì" Lưu Danh Quý bị dọa nên sao dám nói.
"
Tao bảo mày nói thì nói đi. Mày muốn tàn tật hả?" Dương Minh nhíu mày nói.
"
Mẹ ơi" Lưu Danh Quý nghe Dương Minh nói vậy chút nữa ngất, vội vàng nói: "Tôi nói, tôi nói, tôi chỉ muốn xin ngài khi vào đồn thì coi như tôi tự thú được không?"
"
Cũng được, mày cứ nói tao tìm được mày, mày áy náy nên về tự thú" Dương Minh suy nghĩ đề nghị của Lưu Danh Quý. Lưu Danh Quý sợ cảnh sát sẽ hỏi hắn làm như thế nào mà bắt được Dương Minh, lại làm cách nào khiến Lưu Danh Quý theo hắn về đồn. Như vậy sẽ khó tránh khỏi cảnh sát nghi ngờ mình có thủ đoạn với Lưu Danh Quý. Dương Minh không muốn sinh sự nên đồng ý với Lưu Danh Quý.
"
Tôi biết, cảm ơn ngài" Lưu Danh Quý cảm kích mà nói. Tự thú và bị bắt khác nhau mà. Tự thú sẽ được khoan hồng.
Sau khi vào đồn cảnh sát, Lưu Danh Quý nói với cảnh sát trực ban: "
Tôi đến tự thú"
Cảnh sát trực ban đâu dám chậm trễ, vội vàng hỏi tại sao Lưu Danh Quý đến tự thú. Lưu Danh Quý nói hết chuyện ra, cả việc Dương Minh tìm hắn rồi nói chuyện với hắn. Hắn áy náy trong lòng nên quyết định đến đồn cảnh sát tự thú.
Cảnh sát trực ban nghe xong liền dẫn Lưu Danh Quý đến chỗ cảnh sát Vương – người xử lý: "
Vụ án Trương Tân" . Cảnh sát Vương đang không biết làm gì với vụ án này. hắn không thể xác định Dương Minh giết người nên đang buồn bực. Bây giờ đột nhiên có người đến tự thú nên hắn vui vẻ.
Cảnh sát Vương vừa đi ra liền thấy Dương Minh đứng cạnh một người đàn ông, đầu tiên chào Dương Minh rồi nói với cảnh sát trực ban: "
Ai tự thú.
"Là người đàn ông này, tên Lưu Danh Quý" cảnh sát trực ban chỉ vào Lưu Danh Quý mà nói.
"Nói, sao anh lại muốn tự thú?" cảnh sát Vương hỏi Lưu Danh Quý.
Lưu Danh Quý bị Dương Minh dọa nên rất phối hợp, nói hết mọi chuyện ra một lần với cảnh sát Vương.
Cảnh sát Vương nghe Lưu Danh Quý nói không khỏi có chút kinh ngạc: "Anh là nói Dương Minh nghi ngờ anh có vấn đề nên tìm anh. Sau đó khuyên anh rồi anh đi tự thú"
"
Đúng là như vậy" Lưu Danh Quý vội vàng gật đầu: "Thực ra tôi cảm thấy tội mình không lớn. Hơn nữa Dương Minh nói với tôi không ít đạo lý. Tôi cảm thấy mình nên đi tự thú"
Cảnh sát Vương nghe xong mừng rỡ. Một vụ án không đầu mối đã xử lý xong. Hắn chỉ không ngờ tên Dương Minh này khá thông minh, lại dám một mình đi tìm tội phạm.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #839


Báo Lỗi Truyện
Chương 839/2205