Chương 835: Phiền phức


"Một lời khó nói hết ạ. Con đã lấy phòng cho bố mẹ, bố mẹ đi nghỉ rồi lát nữa con sẽ kể rõ với bố mẹ"
"Ừ, không có việc gì là được rồi" Bố mẹ Vương Mi đều là người lương thiện nên gật đầu nghe theo con gái.
Sau đó Vương Mi kể chuyện mình đã chia tay với Lưu Cát Hạo với bố mẹ, sau đó mang Trương Tân giới thiệu với bọn họ.
Trương Tân cố làm cho mình trông đứng đắn, bố mẹ Vương Mi thấy tốt hơn tên Lưu Cát Hạo nhiều lần.
"Tiểu Mi, con nghĩ ra là được rồi" Bố Vương Mi nói: "Đừng nhìn Lưu Cát Hạo có tiền nhưng người này không tốt. Lần này Lưu Cát Hạo làm như vậy là rõ mà"
"Đúng thế. Mẹ thấy Trương Tân rất được, là người tốt. Không có tiền thì sao chứ, hạnh phúc là đủ rồi. Con xem mẹ và bố con đó, mặc dù không có tiền nhưng rất hạnh phúc mà" Mẹ Vương Mi nói: "Còn có bạn của Trương Tân nữa, cũng là người tốt. Mạo hiểm cứu bố mẹ, mẹ vui vì con có bạn tốt như vậy"
Dương Minh lúc này vừa lúc đẩy cửa vào thì nghe được mẹ Vương Mi nói, hắn cười nói: "Ai nói thằng Trương Tân này không có tiền ạ? Nó bây giờ có mấy chục triệu đấy ạ"
Nói xong Dương Minh nháy mắt với Trương Tân ra hiệu hắn không được mở miệng nói.
Mặc dù tiền không phải quan trọng nhất nhưng xã hội hiện nay không tiền là không được. Bố mẹ Vương Mi nghe Dương Minh nói Trương Tân có nhiều tiền như vậy không khỏi có chút sửng sốt. Bọn họ không ngờ được Trương Tân có nhiều tiền như vậy.
Xem ra con gái đã thật sự thích cậu Trương Tân này. Mà cậu thanh niên Trương Tân cũng tốt với Vương Mi, khác hẳn Lưu Cát Hạo kia.
"Trương Tân, mày ra ngoài đi, để Vương Mi tâm sự với bố mẹ một chút" Dương Minh vẫy Trương Tân. Vương Mi cũng bắt đầu nói chuyện chuyển nhà đến Tùng Giang với bố mẹ mình.
Trương Tân và Dương Minh ra khỏi phòng, đứng ở cửa hành lang. Cạnh phòng Dương Minh và Trương Tân không có phòng trống nên bố mẹ Vương Mi chỉ có thể ở dưới tầng.
"Lão Đại, mày bảo tao ra làm gì?" Trương Tân cười nói.
"Trương Tân, tao không biết thái độ của mày đối với Vương Mi là đúng hay sai. Mặc dù có lời tao không nên nói với mày, nhưng tao thấy vẫn phải nói ra" Dương Minh vỗ vai Trương Tân mà nói.
"Lão Đại, mày và tao cần gì phải khách khí. Lần này nếu không có mày, bố mẹ Vương Mi gặp chuyện thì cô ấy không tha cho tao" Trương Tân chân thành nói.
Dương Minh không nói chuyện Âu Dương Quân Uy với Trương Tân, nói vậy sẽ là Trương Tân lo lắng: "Mày cảm thấy sẽ duy trì được với Vương Mi trong bao lâu?"
"Mày hỏi vậy làm gì?" Trương Tân có chút buồn bực.
"Mày trả lời tao đi. Mày chỉ đột nhiên hứng thú với Vương Mi hay là tính cả đời với cô ấy" Dương Minh khoát tay hỏi.
"Có lẽ là cả đời" Trương Tân do dự một chút rồi nói.
"Tình yêu của mày chắc không giống tao" Dương Minh thở dài nói: "Mày xem bạn gái của tao tuy nhiều, thực ra tao rất quý trọng bất cứ ai. Tao không thích tình một đêm cho nên không bao giờ bạc tình bạc nghĩa. Tao hỏi mày như vậy bởi vì tao cảm thấy Vương Mi đã phải chịu thiệt không ít vì mày"
Trương Tân gật đầu, Dương Minh nói tiếp: "Tao vốn tưởng Vương Mi là một người phụ nữ tham tài và tùy tiện, chẳng qua tao đã thay đổi cái nhìn. Mày thấy thế nào?"
"Lão Đại, tao biết nên làm như thế nào" Trương Tân gật đầu nói: "Tao sẽ xử lý tốt"
"Còn có Triệu Tư Tư, cô ấy rất tốt với mày. Mày không nên vì Vương Mi phụ cô ấy" Dương Minh nhắc Trương Tân.
"Yên tâm đi Lão Đại" Trương Tân cười nói: "Lão Đại, mày có phải rất ghét chuyện tao có tình một đêm"
"Ghét thì không, chẳng qua tao không thích" Dương Minh cười nói.
Trương Tân đang định nói gì thì điện thoại di động của Dương Minh vang lên. Hắn nhìn thoáng qua thì thấy là Tô Nhã gọi tới.
"Alo, Tiểu Nhã" Dương Minh đưa tay ra hiệu cho Trương Tân im miệng rồi nghe điện.
"Dương Minh. mai em phải rời khỏi Macao . em muốn gặp anh nhưng lịch kín quá" Tô Nhã có chút oán giận nói.
"Em đi đâu? Anh có thể đến đó mà" Dương Minh nói.
"Điểm tiếp theo là Bắc Kinh, sau đó là Thượng Hải, chẳng qua em không ở lại mấy hôm nên chắc không có thời gian" Tô Nhã buồn bã nói.
"Vậy tối nay em có thời gian không?" Dương Minh nhỏ giọng nói.
"Nhưng em không thể ra ngoài. Ngày đó không ngủ đủ nên hôm sau thiếu chút nữa ngất trên sân khấu"
"Anh đến gặp em" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói.
"Khách sạn có nhiều người lắm, anh có thể vào không?"
"Em xem Spider Man chưa? Anh từ ngoài trèo vào"
"Không được, nguy hiểm lắm" Tô Nhã vội vàng nói: "Hay là em bảo Hứa Lệ ra ngoài đón anh"
"Vậy được không, để đám phóng viên chụp được cảnh anh và em gặp nhau, thì mai anh nổi tiếng khắp nước" Dương Minh cười nói.
"Anh không biết dịch dung à"
"Anh sợ sẽ có ảnh hưởng xấu đến em mà thôi" Dương Minh nói.
"Em thì không sao, cứ như vậy nhé. Em bảo Hứa Lệ đến đón anh" Tô Nhã nói xong liền dập máy.
"Thư Nhã?" Dương Minh dập máy, Trương Tân tò mò hỏi.
Dương Minh gật đầu nói: "Bây giờ không có chuyện gì rồi. Tối tao đến gặp cô ấy, mày ở lại chơi với Vương Mi"
"Lão Đại giỏi quá. Đúng, sau khi về Tùng Giang thì mày phải kể rõ chuyện với Tô Nhã cho tao nghe" Trương Tân nói.
Đang nói chuyện thì Vương Mi đẩy cửa đi ra, mặt đầy lo lắng.
"Sao thế em?" Trương Tân thấy Vương Mi có tâm sự nên khó hiểu hỏi.
"Bố mẹ em không muốn cùng chúng ta đến Tùng Giang" Vương Mi thở dài nói.
"Tại sao?" Trương Tân vội vàng hỏi.
"Bố mẹ em sống cả đời ở đây nên quen. Bây giờ từng đó tuổi nên không muốn sống xa quê. Nơi này có nhiều hàng xóm, bình thường còn có người nói chuyện. Nên bố mẹ không muốn đi" Vương Mi giải thích.
Dương Minh nghe xong không khỏi gật đầu. Rất nhiều người về già đều muốn về quê, bố mẹ Vương Mi sao còn có thể rời quê mà đi. Dương Minh nói: "Em khuyên thử lần nữa xem, nếu không được thì thường xuyên về thăm bọn họ là được"
"Nhưng Lưu Cát Hạo?" Vương Mi lo lắng Lưu Cát Hạo trả thù bọn họ.
Dương Minh cười nói: "Yên tâm đi, Lưu Cát Hạo lấy được tiền sẽ không gây phiền phức nữa đâu" Dương Minh đương nhiên không thể nói Lưu Cát Hạo đã bị giết, nếu nói vậy thì thân phận sát thủ của hắn sẽ bị lộ mà.
"Vâng. em về khuyên bố mẹ lần nữa. Hai anh về phòng đi" Vương Mi gật đầu nói.
Trương Tân và Dương Minh đi lên phòng thì gặp một nam một nữ. người đàn ông vừa đi vừa đọc báo, đi đến canh Trương Tân mà không nhìn đường, dẫm chân vào Trương Tân.
"A." Trương Tân kêu lên, tên kia không thèm quan tâm, không thèm nhìn Trương Tân, tiếp tục đi tới.
"Anh đi thế nào vậy?" Trương Tân có chút tức giận túm lấy người giẫm chân mình mà nói: "Giẫm chân người khác mà không xin lỗi hả?"
Lúc này người đàn ông đã ngẩng đầu lên. Thật trùng hợp, đó là tên la hét mình là" người Hoa quốc tịch Nhật" ban sáng.
"Xin lỗi? Là mày không cẩn thận đưa chân xuống dưới chân tao. Tao đang đọc báo sao nhìn thấy mày. Đây là do mày không có mắt" Thằng này nhìn Trương Tân, nhếch miệng nói.
"Anh nói như vậy mà được à?" Trương Tân thấy là tên này liền khó chịu. Mẹ nó chứ, nhập quốc tịch khác liền quên tổ tông, người như vậy còn là người không?
"Mấy bọn mày là đồ vô văn hóa" Thằng này nói.
"Mẹ nó chứ, có tin tao giết chết mày không?" Trương Tân lớn tiếng chửi.
Người trong hành lang dần nhiều lên, thấy bên này cãi nhau liền đi tới. Thấy là tên buổi sáng bị đánh liền chỉ trích hắn.
"Bỏ đi, đừng so đo với kẻ như thế này" Dương Minh lắc đầu nói với Trương Tân.
"Hừ không phải lãnh đạo lên tiếng thì hôm nay tao cho mày chết" Trương Tân trừng mắt nhìn tên kia.
Đang khi Trương Tân rời đi, một người đột nhiên chạy ra va vào Trương Tân, sau đó làm Trương Tân và tên đáng đánh kia lăn xuống đất. Trương Tân chạm vào tên kia nhưng lại giống như đẩy ngã vậy.
"Mẹ nó chứ" Trương Tân vừa cười vừa bò dậy, hắn ra vẻ muốn nôn.
"A" đột nhiên người phụ nữ bên cạnh tên đáng đánh kia kêu thảm một tiếng: "Giết người"
Giết người? Trương Tân sửng sốt, chẳng qua cũng kinh ngạc phát hiện tên đáng đánh kia không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh dao đâm vào ngực.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #835


Báo Lỗi Truyện
Chương 835/2205