Chương 834: Vẫn là một chiêu mất mạng


"Được" Âu Dương Quân Uy mặc dù rất giận nhưng không nói gì. có thể ra chiêu trước thì tốt quá. Âu Dương Quân Uy rất tự tin vào việc một đấu một. Hắn có đai đen, người bình thường không phải đối thủ của hắn.
Âu Dương Quân Uy rất ít khi gặp đối thủ nên hắn khá tự tin vào thân thủ của mình.
Âu Dương Quân Uy vẫn cho rằng Dương Minh giết Duyên Trì 001 và bố mình đều do may mắn. Có thể nói Dương Minh nhanh nhạy, nhưng không có nghĩa là công phu của Dương Minh cao.
Đối với việc Dương Minh có súng, Âu Dương Quân Uy cũng không quá kinh ngạc. Tôn gia Đông Hải là gì? Dương Minh có súng cũng đâu lạ.
Âu Dương Quân Uy bây giờ cũng nghĩ đến nếu mình ra tay trước và giết chết Dương Minh thì tốt quá. Cho nên Âu Dương Quân Uy vừa nói xong cũng không lập tức ra tay. Hắn đang tìm một chiêu thức cao nhất để xem có thể lập tức giết chết Dương Minh hay không.
Nếu một chiêu không giết được Dương Minh thì không biết chừng đối phương sẽ ra chiêu và giết hắn. Âu Dương Quân Uy bây giờ đúng là rất sợ, thằng ranh Dương Minh khá giảo hoạt.
"Tao nói mày đó, mày có nhanh lên được không?" Dương Minh khó chịu nói: "Mày mà không ra tay là tao đổi ý đấy"
Âu Dương Quân Uy đang tập trung tinh thần suy nghĩ về chiêu thức thì Dương Minh nói, hắn đúng là sợ Dương Minh đổi ý. Nghe giọng điệu thì thằng Dương Minh chắc không định giở trò.
Âu Dương Quân Uy không dám chậm trễ nữa, hắn hét lên một tiếng rồi vung chân đá. Đây là cú đá rất tiêu chuẩn của Tae Kwon Do, lực chân rất mạnh nếu đá trúng thì đối phương nhất định sẽ bị thương nặng.
Chẳng qua chiêu thức này có thể làm Dương Minh bị thương sao? Dương Minh hơi tránh sang bên, Âu Dương Quân Uy liền đá trượt.
"Được rồi, mày xong rồi hả? Mày đã ra chiêu rồi thì giờ đến lượt tao" Dương Minh đúng là không muốn dây dưa với Âu Dương Quân Uy nữa. Nhưng nếu đã cho đối phương cơ hội đấu công bằng thì Dương Minh cũng không thể nuốt lời mà.
"Hả?" Âu Dương Quân Uy nghe Dương Minh nói không khỏi ngây ra. Chẳng qua hắn lập tức vui mừng. Hai người đang đánh nhau dù là ai ra chiêu trước thì kết quả đều là quấn lấy nhau. Bây giờ nghe ý của Dương Minh thì có vẻ như mày một chiêu, tao một chiêu.
Âu Dương Quân Uy đúng là sợ hai người quấn lấy nhau, lúc ấy Dương Minh dùng chiêu hiểm nào đối phó hắn thì sao? Hắn không cẩn thận là xong rồi. Bây giờ thì tốt rồi, theo lời Dương Minh nói thì mày một chiêu, tao một chiêu, như vậy mình sẽ tập trung toàn bộ tinh thần đối phó chiêu thức của thằng Dương Minh, như vậy không sợ hắn dùng âm chiêu.
"Được" Âu Dương Quân Uy gật đầu nói: "Vậy mày ra chiêu đi"
"Mày cẩn thận chút nếu không một chiêu đã mất mạng" Dương Minh cười hắc hắc nói.
"Mày yên tâm, tao không kém vậy" Âu Dương Quân Uy mặc dù rất giận nhưng vẫn phải nhẫn.
Dương Minh gật đầu nói: "Tao ra chiêu đây" Sau đó học theo dáng vẻ vừa nãy của Âu Dương Quân Uy, hắn nhảy lên đá vào Âu Dương Quân Uy.
Âu Dương Quân Uy liền vui vẻ. Thằng Dương Minh này quá kém, mình nhảy lên đá, hắn cũng vậy. Đá như vậy có thể làm gì mình. Nghĩ đến đây, Âu Dương Quân Uy liền có động tác đẹp hơn cả Dương Minh, đưa tay sờ kính, sau đó vén tóc rồi tránh sang một bên. Hắn tránh được cú đá của Dương Minh.
Đang lúc Âu Dương Quân Uy có chút đắc ý muốn châm chọc Dương Minh thì hắn cảm thấy một cơn gió xẹt qua tai mình, sau đó một lực lượng rất lớn đánh trúng huyệt Thái Dương của hắn như muốn làm nổ tung đầu ra.
Âu Dương Quân Uy chỉ cảm thấy đầu ong lên rồi thấy óc trong não bay ra, đầu hắn rất đau.
Âu Dương Quân Uy ôm đầu quỳ mọp xuống đất mà thở hổn hển. Mắt hắn nhìn chằm chằm ra ngoài, cuối cùng co quắp một chút, mắt mũi miệng chảy máu mà ngã xuống.
Chiêu này của Dương Minh chính là liên hoàn cước. Chẳng qua Âu Dương Quân Uy dù nghĩ như thế nào cũng không ngờ được Dương Minh đã bay lên không còn đá thêm cú nữa.
"Đã bảo mày cẩn thận rồi cơ mà, không ngờ mày yếu như vậy" Dương Minh nhìn Âu Dương Quân Uy nằm trên mặt đất, đầy thương xót mà nói"
Dương Minh quay đầu lại định xử lý Lưu Cát Hạo thì thấy hắn như con tôm bốc mùi hôi thối ngồi bệt dưới đất. Lưu Cát Hạo sợ quá nên đã không khống chế được.
Dương Minh cố nhịn thở quát lên: "
Mày muốn chết không?"
"
Tôi. tôi chết. a, không, tôi không chết" Lưu Cát Hạo bị Dương Minh quát vậy liền lấy lại tỉnh táo nói: "Dương ca, Dương Lão Đại, ông Dương, ông tha cho tôi đi, tôi không dám, tôi không dám chọc ngài nữa. Tôi không dám tiền của ngài, xin ngài đừng giết tôi, tôi sai rồi"
"
Bố mẹ Vương Mi đâu?" Dương Minh nhíu mày hỏi.
"
Ở hầm ngầm biệt thự. Tôi không lừa ngài, không tin tôi có thể dẫn ngài đi xem. Tôi không ngược đãi bọn họ, cho bọn họ ăn no uống đủ" Lưu Cát Hạo vội vàng nói.
"
Vậy ư?" Dương Minh dùng dị năng nhìn quanh thì thấy hai người già bị nhốt trong một căn phòng nhỏ, bọn họ không bị trói. Mà nhìn vẻ ngoài thấy cũng không giống bị ngược đãi.
Hai người đang ngồi trên ghế buồn bã nói chuyện với nhau. Dương Minh nhìn thấy vậy liền yên tâm. Xem ra thằng Lưu Cát Hạo còn có tính người, có nên tha không nhỉ?
Dương Minh suy nghĩ một chút có nên cho Lưu Cát Hạo thành thằng ngu để diệt trừ hậu họa không? Nếu không có trời mới biết một ngày nào đó thằng Lưu Cát Hạo này uống nhầm thuốc rồi giở trò.
Lưu Cát Hạo thấy Dương Minh không nói gì liền tưởng đối phương không tin. Hắn rất sợ. Ba người mà hắn thấy rất giỏi và tàn nhẫn, bây giờ đều đã thành xác không hôn. Lưu Cát Hạo biết mình không có tư cách chống lại Dương Minh.
"
Dương ca, tôi không lừa ngài mà, tôi mang ngài đi" Vừa nói Lưu Cát Hạo lảo đảo bò lên khỏi mặt đất. Nhưng không ngờ hắn do quá khẩn trương nên không cẩn thận giẫm trượt chân lao thẳng từ trên cầu thang xuống dưới.
"
A" Lưu Cát Hạo hét lên chói tai, bịch một tiếng lăn xuống dưới rồi không động đậy.
Dương Minh có chút buồn bực đi tới nhìn thoáng qua. Như vậy cũng tốt, mình đỡ phải ra tay. Nửa đầu Lưu Cát Hạo đã bị thụt vào, dù muốn cứu cũng không thể.
"
Tự gây chuyện không thể sống" Dương Minh thở dài một tiếng. Đây là ác giả ác báo.
Dương Minh thuận tay nhặt khẩu súng của Âu Dương Kham Khởi lên, sau đó cầm theo cặp tiền của mình đi tới tầng hầm. hắn nhẹ nhàng mở khóa cửa, loại khóa này đối với Dương Minh thì quá đơn giản.
"
Cậu là." Thấy một thanh niên đột nhiên từ bên ngoài đi vào, mẹ Vương Mi hoảng sợ hỏi.
"
Hai người là bố mẹ Vương Mi? " Dương Minh.
"
Là chúng tôi. cậu là ai?" Mẹ Vương Mi hỏi, chẳng qua giọng nói đã bình tĩnh hơn chút. Dương Minh hỏi như vậy thì nhất định không phải người của Lưu Cát Hạo. Bởi vì người của Lưu Cát Hạo biết thân phận của bọn họ.
"
Cháu là bạn của Vương Mi. Cháu đến cứu hai người" Dương Minh.
"
Ồ? Cháu là bạn Vương Mi? Tốt quá, chẳng qua cháu vào bằng cách nào. Lưu Cát Hạo rất ác" Mẹ Vương Mi có chút lo lắng mà nói.
"
Bên người có một nhóm người chắc là kẻ thù của Lưu Cát Hạo đến đây. Bọn chúng đang đánh nhau trên lầu, cháu nhân lúc chúng không chú ý mà lẻn vào" Dương Minh tùy tiện tìm lý do: "Chúng ta phải mau đi thôi, về nhà rồi nói"
"
Được được, bà nó, cậu thanh niên này nói đúng. Chúng ta phải đi ngay" Bố Vương Mi vội vàng nói.
Dương Minh mang theo bố mẹ Vương Mi ra khỏi biệt thự. Về phần mấy xác chết ở trong đó thì Dương Minh không để ý.
Bắt một chiếc taxi nhưng Dương Minh không trực tiếp về khách sạn. Hắn xuống giữa đường bắt xe khác. Hắn làm như vậy vì sợ lưu lại dấu vết.
Chẳng qua Dương Minh nói với bố mẹ Vương Mi rằng làm vậy để người của Lưu Cát Hạo có theo dõi cũng không được. Bố mẹ Vương Mi lại nghĩ Dương Minh cẩn thận.
Thấy bố mẹ mình đã bình an đứng trước mặt, Vương Mi òa khóc, nhào vào người bố mẹ mà nói: "
Bố mẹ có sao không? Tên Lưu Cát Hạo có làm khó bố mẹ không?"
"
Làm khó thì không, chẳng qua giữa hai đứa rốt cuộc có chuyện gì?" Mẹ Vương Mi có chút lo lắng hỏi con gái. Vương Mi là bạn gái của Lưu Cát Hạo, bà biết. Nhưng lần này Lưu Cát Hạo lao vào rồi cho tay chân bắt hai vợ chồng bà, sau đó vứt xuống tầng hầm.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #834


Báo Lỗi Truyện
Chương 834/2205