Chương 832: Ra chiêu trước đi


Lưu Cát Hạo tham lam mở cặp thì thấy trong đầy tiền. hắn vô cùng kích động. Chi phiếu 20 triệu không làm người ta kích động như thế này.
Lưu Cát Hạo hưng phấn cầm một tệp tiền lên đếm thử xem bên trong có tiền giả hay không?
"Yên tâm, tiền này tao mới lấy ra từ trong ngân hàng nên không có vấn đề gì" Dương Minh nói.
Lưu Cát Hạo lại kiểm tra thêm mấy tệp nữa mới yên tâm. Trong thời gian ngắn như vậy Dương Minh cũng không có thời gian đổi tiền giả.
Lưu Cát Hạo đóng cặp lại rồi nói: "Người tao chắc chắn sẽ thả, chẳng qua."
"Chẳng qua gì?" Dương Minh nhíu mày hỏi.
"Chẳng qua nếu mày đã tới thì không dễ dàng đi như vậy đâu" Lưu Cát Hạo nói xong liền cầm cặp lui về sau thật nhanh giống như sợ Dương Minh mà tức sẽ thịt hắn vậy.
"Mày có ý gì?" Dương Minh có chút kinh ngạc nhìn Lưu Cát Hạo.
Lúc này một căn phòng trên lầu đột nhiên mở ra. Một người đàn ông đeo kính mắt cọng vàng khoảng hơn 30 tuổi trông khá nho nhã đi ra.
"Dương Minh, mày nhận ra tao chứ?" người đàn ông này nói.
Dương Minh nhìn thoáng qua thì thấy đối phương trông cũng quen mắt nhưng hắn không nhận ra đã gặp ở đâu. Lúc này Dương Minh có chút khó hiểu, mình vốn đến chuộc bố mẹ Vương Mi, nhưng bây giờ có thể thấy đối phương nhằm vào mình.
Tên đó là ai, hắn có quan hệ gì với Lưu Cát Hạo? Dương Minh nghĩ thế nào cũng không rõ.
"Tao là Âu Dương Quân Uy, tên này chắc mày nghe quen chứ?" Âu Dương Quân Uy thấy Dương Minh kinh ngạc như vậy liền cười nói.
"Âu Dương Quân Uy." Dương Minh đột nhiên nghĩ ra Âu Dương Quân Viễn đã bị hắn chặt đứt một ngón tay.
Âu Dương Quân Uy, Âu Dương Quân Viễn hai cái tên này rất giống nhau. Chẳng lẽ là anh của Âu Dương Quân Viễn? Dương Minh đột nhiên nghĩ ra Tôn Khiết nói bố thằng Âu Dương Quân Viễn hình như là Lão Đại tổ chức sát thủ gì đó.
"Mày là anh của Âu Dương Quân Viễn?" Dương Minh nghĩ vậy liền trở nên bình tĩnh. Nếu biết lai lịch của đối phương rồi thì hắn lập tức bình tĩnh lại. Chỉ khi không biết thứ gì mới khiến Dương Minh lo lắng.
"Hừ hừ, mày cũng thông minh nhỉ" Âu Dương Quân Uy cười lạnh một tiếng rồi rồi nói: "Không xai, Quân Viễn là em của tao. Mày chặt ngón tay của nó, mày nói tao nên xử mày như thế nào?"
Nghe Âu Dương Quân Uy nói, Dương Minh không nhịn được cười: "Mày cho rằng có thể làm gì được tao?"
Dương Minh có tư cách để kiêu ngạo như vậy. Đám người như Âu Dương Quân Uy, Dương Minh không coi vào đâu. Cho dù Dương Minh đánh không lại chẳng lẽ không thể chạy sao?
Bây giờ chỉ có một mình Dương Minh, hắn có chạy cũng không vấn đề gì.
"Thằng ranh, mày kiêu ngạo nhỉ?" Lúc này một lão già mũi ưng đi ra mà nói: "Chẳng qua mày có biết là con người quá kiêu căng sẽ dễ chết không?"
"Phì" Dương Minh nghe lão già này nói chút nữa cười phá lên. Đối phương từng đó tuổi mà nói lời này đúng là buồn cười: "Ai thế?"
"Tao là bố của Quân Viễn" Âu Dương Kham Khởi lạnh lùng nhìn Dương Minh mà nói: "Thằng ranh, mày nói rất khó nghe. Hôm nay tao vốn định cho mày một bài học mà thôi, nhưng mày lại chọc giận tao"
"Thôi đi, đừng nhiều lời vô ích" Dương Minh vung tay lên mà nói: "Định lấy lý do cho hành động của mình phải không. Tôi nghĩ lão ngay từ đầu đã không định để tôi đi"
"Hừ" Âu Dương Kham Khởi bị Dương Minh nói trúng tim đen làm mặt lúc trắng lúc đỏ trông rất khó coi.
"Được rồi, chỉ bằng hai cha con rác rưởi nhà lão mà đòi lưu tôi lại đúng là nực cười" Dương Minh chẳng muốn ra tay với hai bố con nhà này, hắn sợ không cẩn thận giết người.
Âu Dương Kham Khởi nghe xong có chút tức giận nhưng dù sao cũng đã lớn tuổi nên không dễ bị thanh niên chọc tức. mặc dù mặt khá khó coi nhưng Âu Dương Kham Khởi vẫn đè được cơn tức giận trong lòng: "Thằng ranh, mày là ếch ngồi đáy giếng rồi. Mày đã từng nghe nói đến núi cao còn có núi cao hơn chưa?"
"Tôi nghe rồi, chẳng qua hai tên kém cỏi này chẳng phải người, chẳng phải trời thì sao tôi phải sợ" Dương Minh không thèm để ý mà nói.
"Mày biết tao làm gì không?"
Âu Dương Kham Khởi cười lạnh một tiếng. hắn cảm thấy Dương Minh như một thằng bé đang nhảy múa ra vẻ trước mặt mình, rất buồn cười.
"Tôi nói lão già này, lão có phải là bị mất trí không? Mình đang làm gì cũng không biết ư?" Dương Minh khinh bỉ nói: "Từng này tuổi không ở nhà mà dưỡng già còn chạy rông ra ngoài, đúng là không biết xấu hổ"
"Hừ" Âu Dương Kham Khởi nhìn Dương Minh đầy thương xót: "Thằng ranh, mày bây giờ cứ mạnh miệng đi nhưng lát lại khóc ròng. Tao có thể nói đã nói rồi. Tao muốn mày chết một cách rõ ràng"
"Được rồi, lão muốn nói thì nói, đừng lảm nhảm nữa. Lão cảm thấy mình rất giỏi ư?" Dương Minh cắt ngang lời Âu Dương Kham Khởi rồi nói: "Lão cảm thấy làm như vậy sẽ khiến mình thấy tài giỏi phải không?"
Âu Dương Kham Khởi đúng là rất giận, thằng ranh Dương Minh này quá láo. Mình nói bằng thừa à.
"Tao nói với mày, thủ hạ của tao đều là sát thủ đó" Âu Dương Kham Khởi cảm thấy phải nói rõ thân phận của bản thân ra mới được. Ít nhất làm cho Dương Minh sợ trước khi chết: "Mà tao chính là tổ trưởng tổ Ưng Nhãn – tổ chức sát thủ nổi tiếng thế giới"
Âu Dương Kham Khởi vừa nói vậy làm Lưu Cát Hạo ở bên vô cùng hoảng sợ. Hắn không ngờ Âu Dương Kham Khởi là Lão Đại của tổ chức sát thủ.
"Ha ha ha" Lời này làm Dương Minh há miệng cười to. Dương Minh muốn ôm bụng mà cười. Âu Dương Kham Khởi này đúng là nói dối không đỏ mặt.
Lời này nói với ai khác có khi còn tin là thật, nhưng muốn lừa Dương Minh ư? Dương Minh là ai chứ?
Vua sát thủ tương lai chẳng lẽ không quen với giới sát thủ? Tổ Ưng Nhãn này ngay ở nước Nga đã không thuộc mấy tổ chức nổi tiếng, lão già này đúng là biết trát vàng lên mặt.
"Mày cười cái gì?" Âu Dương Kham Khởi đâu biết Dương Minh đang nghĩ gì, thấy Dương Minh cười vậy nên có chút khó hiểu.
"không có gì" Dương Minh khoát tay chẳng muốn nhiều lời với đối phương.
Âu Dương Kham Khởi vốn đang muốn thấy vẻ sợ hãi trước khi chết của Dương Minh, nhưng bây giờ thấy mặt Dương Minh quá kiêu ngạo nên chẳng còn hứng thú. Âu Dương Kham Khởi rất giận nên chỉ muốn mau giải quyết vấn đề.
"Duyên Trì 001" Âu Dương Kham Khởi quát lớn: "Chuyện tiếp theo giao cho cậu"
Một người nữa lại đi ra từ trong phòng kia.
Người này trông rất nham hiểm khiến người ta thấy là khó chịu.
Dương Minh có chút buồn bực, phòng nhỏ thế mà sao không ngừng có người chạy ra. Hắn tò mò nhìn vào thì thấy không còn ai nữa.
"Thằng ranh, nghe nói mày có công phu hả? Mày đúng là quá kiêu ngạo" Duyên Trì 001 khinh thường nhìn Dương Minh. Theo hắn thấy để một sát thủ như hắn ra tay giải quyết Dương Minh đúng là như dùng dao mổ trâu để giết gà.
"Công phu có một ít, chẳng qua cũng hơn mày" Dương Minh đáp.
"Hừ" Duyên Trì 001 cười lạnh một tiếng rồi nói: "Mày mất lưỡi ngay thôi. Như vậy đi, cho mày ra đòn trước, tao xem mày rốt cuộc kiêu căng đến mức nào"
"Tao? Không tốt lắm đâu" Dương Minh nhìn Duyên Trì 001 rồi ra vẻ khó xử.
"Sao?" Duyên Trì 001 có chút buồn bực.
"Tao vừa ra tay thì mày không còn việc để làm" Dương Minh rất kiêu ngạo mà nói: "Cho nên mày ra tay trước đi. Nếu không chết nhanh quá thì chán"
Dương Minh sở dĩ trêu chọc đối phương là do hắn biết trước thực lực của tổ chức sát thủ này. Nếu không cho dù không cho Dương Minh ra tay trước, hắn cũng phải đoạt trước.
Duyên Trì 001 thiếu chút nữa tức đến điên lên. Thằng ranh này nói bố láo thật. Đây không phải là coi thường mình sao?
"Được, mày đã muốn chết thì đừng trách tao một chiêu đã lấy mạng mày" Duyên Trì 001 nghiến răng nghiến lợi chỉ vào Dương Minh.
"Được rồi, mày muốn ra tay thì mau đi, đừng nhiều lời vô ích" Dương Minh xua tay nói: "Mày sao giống chủ thế không biết, thích nói nhảm"
"Đừng nhiều lời với nó, giết" Lúc này Âu Dương Kham Khởi đã lên tiếng. hắn không thể không thừa nhận Dương Minh rất giỏi miệng lưỡi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #832


Báo Lỗi Truyện
Chương 832/2205