Chương 828: Kẻ sau lưng Trịnh Thiếu Bằng


Người đàn ông trung niên tức tối. Thằng trước mặt cứng mềm đều không ăn. Dù hỏi như thế nào thì hắn đều nói không biết, không rõ. Người đàn ông trung niên dùng rất nhiều thủ đoạn nhưng tên bảo vệ vẫn ngậm miệng không nói.
Tên bảo vệ luyện ngoại công đến trình độ rất cao nên da thịt rất dày. Chút đau đớn về da thịt đó hắn vẫn chịu được.
"Giỏi đó, mày nếu không nói thì tao dùng đao cắt từng miếng từng miếng thịt của mày, xem mày có nói không?" người đàn ông trung niên đúng là không còn cách nào, chỉ có thể dùng chiêu lăng trì.
"Hừ" tên bảo vệ hừ lạnh một tiếng. Muốn hắn nói? Nói ra người đàn ông trung niên thả hắn thì về cũng khó thoát chết, như vậy thà không nói thì may ra còn đường sống. tên bảo vệ lén nhìn trộm kết cấu thùng xe để xem có thể cơ hội bỏ chạy không.
Người đàn ông trung niên mắt ráng sáng, thoáng cái nhìn ra ý đồ tên bảo vệ: "Mày đừng nghĩ đến chạy trốn, vô dụng thôi"
Tên bảo vệ kéo dài thời gian thực ra là vì cho mình lấy lại sức. hắn bị Dương Minh đá trúng nên bây giờ dù tỉnh nhưng đầu óc vẫn mơ hồ. Bây giờ cuối cùng đã khôi phục lại một chút.
Vừa kéo dài thời gian, tên bảo vệ vừa thầm đoán thực lực của người đàn ông trung niên. Ngoại công của hắn đâu có kém, ăn đòn vừa nãy đối với hắn mà nói như không có gì.
Người đàn ông trung niên mặc dù cũng học được ít thủ đoạn hỏi cung, nhưng hắn không học cách điểm huyệt như Dương Minh nên chỉ có thể dùng sức mạnh tra tấn chứ không có thủ đoạn nào khác.
Thủ đoạn này đối phó người bình thường còn được, nhưng đối với kẻ không sợ đánh như tên bảo vệ thì đúng là không có tác dụng.
Người đàn ông trung niên đúng là bó tay rồi. Y muốn tìm chút thông tin có giá trị từ miệng tên bảo vệ nhưng không ngờ rằng hắn lại cứng miệng như thế.
Đang khi người đàn ông trung niên định dùng thủ đoạn tàn nhẫn hơn thì tên bảo vệ đã nhảy bật lên vung quyền đánh vào đối phương.
Quyền này đã dùng hết lực lượng của hắn. Nếu đánh trúng người đàn ông trung niên thì dù không bị thương thì cũng bị chậm một lát. Đang lúc tên bảo vệ vui mừng thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nòng súng đen ngòm chỉ giữa trán hắn, người đàn ông trung niên cười lạnh một tiếng rồi nói: "Mày còn động nữa thì tao giết mày"
Tên bảo vệ không thể không dừng cánh tay mình lại giữa không trung, không dám động nữa. Hắn quá sơ suất. Hắn vốn tưởng một kích này sẽ thành công nhưng không ngờ đối phương còn có súng. Nắm tay lợi hại đến đâu cũng không phải đối thủ của súng mà.
Thực ra người đàn ông trung niên nếu như mang tên bảo vệ về trụ sở thì có rất nhiều biện pháp bắt hắn mở miệng nói. Nhưng khó khăn là làm như thế nào để mang về. Bản thân người đàn ông trung niên thì không vấn đề gì nhưng mang theo tên bảo vệ thì có chút phức tạp.
Người đàn ông trung niên không dám làm chủ nên tiêm cho tên bảo vệ liều thuốc ngủ sau đó gọi điện cho Mộc quản gia. Mộc quản gia nghe thấy liền rất coi trọng chuyện này nên đã xin chỉ thị của lão gia. Sau đó Mộc quản gia nói với người đàn ông trung niên: "Anh trông kỹ người này đừng để hắn chạy. Lão gia sẽ bố trí người đến Macao hỗ trợ anh"
"Vâng" người đàn ông trung niên lập tức đáp ứng.
Trịnh Thiếu Bằng thấy Dương Minh vô cùng dũng mãnh đánh ngã hai tên bảo vệ chuyên nghiệp mà Ông chủ phái tới, hắn rất sợ. Trịnh Thiếu Bằng biết mình dù ở lại cũng chẳng làm được gì.
Trịnh Thiếu Bằng sợ hãi lén lút đi vào trong một căn phòng nhỏ hẹp. Ở đây có một người đàn ông không rõ tuổi đang ngồi đó.
"Sao cậu lại chỉ về một mình vậy?" Giọng người đàn ông không lớn nhưng rất nghiêm khắc làm cho Trịnh Thiếu Bằng sợ hãi.
"Ông chủ, hai tên bảo vệ đều bị một tên Trình Giảo Kim hạ rồi" Trịnh Thiếu Bằng cẩn thận nói chuyện đã trải qua với Ông chủ.
"Cái gì? Đều bị hạ?" Giọng người đàn ông lớn hơn một chút như không tin lời Trịnh Thiếu Bằng nói. Hai bảo vệ đó chính là quân át chủ bài trong tay hắn mà cũng bị người hạ ư?
Hai người này đều là phản đồ của Thiếu Lâm, từ nhỏ đã học tập công phu nhưng sau đó không tuân theo quy củ mà đi đánh nhau, lừa gạt nên bị đuổi ra khỏi chùa. Nếu hai tên này không gặp vài chuyện thì người đàn ông cũng không thể dễ dàng thu thập bọn họ.
Chẳng qua người đàn ông này biết Trịnh Thiếu Bằng không dám nói dối mình. Trịnh Thiếu Bằng mặc dù lá gan không lớn nhưng tuyệt đối trung thành với hắn, vì thế hắn đổi giọng mà nói: "Là ai?"
"Tôi cũng không biết nhưng nhất định không phải Dương Minh kia" Trịnh Thiếu Bằng nói: "Có lẽ là người mà Vương Tiếu Yên mang theo"
"Không đúng, khi Vương Tiếu Yên tới tôi đã điều tra, cô ta chỉ đi một mình" người đàn ông nhíu mày rồi đột nhiên nói: "Hừ, tôi hiểu rồi. Thì ra bên cạnh Vương Tiếu Yên vẫn có cao thủ. Mẹ nó chứ, tôi nói rồi mà, đường đường đại tiểu thư của Vương gia thì bên cạnh chẳng lẽ lại không có người bảo vệ"
Trịnh Thiếu Bằng không biết Ông chủ đang nói gì nhưng không dám hỏi, hắn chỉ cẩn thận đứng bên.
"Được rồi, chuyện này không trách cậu. Do tôi sơ sót" người đàn ông thở dài nói: "Tôi vốn tưởng đây là cơ hội tốt nhưng bây giờ đừng nói một mũi tên hạ hai con chim, ngay cả một việc cũng không xong. Xem ra sau này muốn hạ chúng sẽ không dễ như vậy đâu"
"Cảm ơn Ông chủ đã tha thứ" Trịnh Thiếu Bằng vội vàng nói. hắn chỉ có thể nói như vậy mà thôi.
"Cậu cứ yên tâm làm công việc cố vấn của mình đi, chuyện đó sau này không cần cậu nữa" người đàn ông phất tay mà nói.
"Ông chủ . ngài không cần tôi nữa sao?" Trịnh Thiếu Bằng sợ hãi, vội vàng nói.
"Cậu lo lắng quá rồi đó. Cậu đã bị lộ nên sau này không thể dùng làm con mồi nữa. Vì thế sau này cậu làm tốt công việc của mình là được"
Trịnh Thiếu Bằng nghe người đàn ông nói vậy mới thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Ông chủ không có ý trách tội hắn, hơn nữa về sau hắn cũng không phải làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa.
Trịnh Thiếu Bằng đi rồi, người đàn ông từ từ đứng lên vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài: "Vốn tưởng lần này có thể dễ dàng giết chúng nhưng xem ra mình nghĩ quá đơn giản rồi"
Hai tên bảo vệ có chết hay không, người đàn ông không hề nghĩ đến, không chết cũng thành tàn phế nên không có giá trị lợi dụng. Huống hồ hắn cũng không sợ hai người này rơi vào tay đối phương, vì chúng có biết gì mấy đâu.
Dương Minh về đến khách sạn thì Trương Tân và Vương Mi đang lo lắng chờ hắn. Bố mẹ Vương Mi rơi vào tay Lưu Cát Hạo, cô ta đang rất lo lắng.
"Lão Đại, mày đã về" Trương Tân thấy Dương Minh mãi không về nên định gọi điện nhưng nghĩ lại lại thôi. Dương Minh nếu không có việc thì nhất định sẽ về, còn không gọi cũng vô dụng.
"Ừ, tình hình thế nào rồi?" Dương Minh cởi áo ngồi xuống giường và định nghiên cứu một chút tại sao Lưu Cát Hạo làm như vậy.
"Dương ca" Vương Mi cẩn thận nói một câu, cô ả không dám nói đùa với Dương Minh nữa.
"Đừng gọi Dương ca gì hết, tôi và Trương Tân là bạn thân, gọi Lão Đại chỉ là đùa mà thôi" Dương Minh phất tay mà nói: "Cô cũng là chị em tốt của Nhạc Nhạc nên sau này gọi tôi là Dương Minh"
"Vâng." Vương Mi vội vàng gật đầu, xem ra Dương Minh rất coi trọng Hoàng Nhạc Nhạc. Vương Mi không khỏi vui thay Hoàng Nhạc Nhạc.
"Đây là tờ giấy mà Lưu Cát Hạo lưu lại. Lão Đại mày xem chút" Trương Tân nói xong liền rút một tờ giấy đưa cho Dương Minh xem: "Tao thấy trên bàn trong nhà bố mẹ Vương Mi"
Dương Minh cầm lấy đọc.
"Bố mẹ Vương Mi trong tay tao, nếu muốn bọn họ không có việc gì thì bảo Dương Minh tự mình tới tìm tao"
Cuối tờ giấy ký tên" Lưu" , ba người liền đoán được đó chính là Lưu Cát Hạo. Có lẽ hắn không muốn lưu lại chứng cứ để cảnh sát túm.
"Bảo tao đi?" Dương Minh có chút khó hiểu nhìn tờ giấy.
"Đúng vậy Lão Đại, bây giờ nên làm như thế nào?" Trương Tân gật đầu nói.
"Cô có số điện thoại của Lưu Cát Hạo không?" Dương Minh hỏi Vương Mi: "Cô đưa tôi số điện thoại, tôi gọi"
"Số điện thoại của hắn là 66." Lưu Cát Hạo tự nhiên biết số điện thoại của Lưu Cát Hạo, liền vội vàng đưa máy của mình cho Dương Minh.
Dương Minh cầm lấy rồi gọi cho Lưu Cát Hạo.
Đầu bên kia lập tức bắt máy, Lưu Cát Hạo lớn tiếng nói: "Con điếm mở máy rồi à"
"Tao là Dương Minh, có chuyện gì thì nói đi" Dương Minh nói thẳng vào vấn đề.
"Dương Minh?" Lưu Cát Hạo có chút sửng sốt. hắn không ngờ Dương Minh lại gọi điện cho mình. Theo hắn thấy quan hệ giữa Dương Minh và Trương Tân mặc dù tốt nhưng chưa chắc đã đối tốt với Vương Mi.
Nói thật bắt bố mẹ Lưu Cát Hạo có khiến Vương Mi tới hay không, Lưu Cát Hạo cũng không rõ. Lưu Cát Hạo làm như vậy là do không còn cách nào. Tối qua hắn tìm rất nhiều khách sạn nhưng không thấy Dương Minh đâu cả.
Nhận tiền của Âu Dương Quân Uy thì hắn phải làm việc gì đó chứ? Sáng hôm nay Âu Dương Quân Uy lại gọi tới hỏi đã tra được chỗ Dương Minh ở chưa, Lưu Cát Hạo chỉ có thể nói rất nhanh sẽ tìm ra.
Lưu Cát Hạo biết nếu hôm nay mình không có tin tức thì Âu Dương Quân Uy sẽ nghi ngờ năng lực của mình. Như vậy các mối làm ăn sau này đừng mong thực hiện.
Cho nên Lưu Cát Hạo đang không có cách nào thì một thằng đàn em của hắn đưa ra ý kiến này.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #828


Báo Lỗi Truyện
Chương 828/2205