Chương 827: Đồng hành


"Máy nghe trộm?" Vương Tiếu Yên mặc dù biết rõ nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Ừ, xem ra lần này cô đến Macao đã sớm bị người tính kế" Dương Minh cười cười. Hắn xem ra Vương Tiếu Yên còn quá non, sau khi vào phòng lại không nghĩ có người lắp máy nghe trộm." Khách sạn này cô đặt từ trước hay đến đây mới chọn"
"Đến đây mới thuê" Vương Tiếu Yên nói đến đây không khỏi giật mình kêu lên: "Nói như vậy tức là tôi vừa đến Macao đã bị người theo dõi?"
Xem ra Vương Tiếu Yên cũng không ngu.
"Tôi thấy chính là như vậy" Dương Minh gật đầu nói: "Nói như vậy chuyện này chắc là do Trịnh Thiếu Bằng tự đạo diễn với mục đích là đối phó cô"
"Đối phó tôi?" Vương Tiếu Yên có chút ngạc nhiên.
"Đúng vậy, cô có phải đắc tội ai không?"
"Tôi . tôi đắc tội ai chứ. Đây là lần đầu tiên tôi tới Macao" Vương Tiếu Yên càng thêm khó hiểu.
"Tôi cũng không rõ lắm, ít nhất từ bề ngoài câu chuyện chính là như vậy" Dương Minh nhún vai nói.
"Anh chưa nói mình là ai đấy?" Vương Tiếu Yên đột nhiên nghĩ đến chuyện này. Dương Minh còn chưa nói cho nàng tại sao hắn lại xuất hiện đúng lúc như vậy.
"Tôi? Ha ha, cô có thể coi tôi là một người tò mò" Dương Minh cười nói.
"Tò mò? Có ý gì? Ở đây không có ai mà, anh có thể nói không?"
"Vương Nghiên không phải tên thật của cô chứ?" Dương Minh không trả lời mà cười cười nhìn Vương Tiếu Yên.
"Ừ, nhưng anh cũng không phải Lưu Lỗi mà" Vương Tiếu Yên cười nói: "Làm nghề này của chúng ta thì không dễ dàng cho người khác biết tên thật mà"
"Cô đã đoán được thân phận của tôi thì cần gì hỏi nữa" Dương Minh nói: "Tôi cũng là sát thủ, nhưng là sát thủ tự do không thuộc về tổ chức nào"
Dương Minh nói vậy cũng không phải gạt nàng. Bởi vì vua sát thủ luôn hoạt động một mình, chưa bao giờ nghe lệnh ai.
"Vậy. anh đi theo tôi làm gì?" Vương Tiếu Yên không tin lời Dương Minh nói. Từ các biểu hiện thì thấy đối phương kiểu gì cũng có tổ chức.
"Tạp chí Tiêu dùng Châu Úc chắc không lạ với cô phải không?" Dương Minh nhìn Vương Tiếu Yên mà nói. Mặt nàng thay đổi ngay. Dương Minh không thèm để ý đến phản ứng đó, tiếp tục nói: "Trong lúc vô tình ngồi uống cafe tôi đọc được quyển tạp chí này, sau đó mở ra thì thấy quảng cáo khá kỳ lạ. Bên trên có không ít ký hiệu vô nghĩa"
"Chẳng qua làm sát thủ nên tôi thấy những ký hiệu đó có ý nghĩa. Vì thế tôi lưu chúng vào điện thoại di động, rồi tìm nhân viên phục vụ quán lấy mấy quyển tạp chí trước đó. Sau khi về tôi gửi hình ảnh này cho bạn của mình. Bạn của tôi vừa vặn hiểu được ý nghĩa của các ký hiệu đó. Vì thế anh ta phiên dịch cho tôi, tôi biết kế hoạch của cô"
Đương nhiên Dương Minh cũng không nói mình biết loại mật mã này. Bởi vì theo Phương Thiên nói thì đây là mật mã đặc biệt của gia tộc Hồ Điệp, không phải ai cũng có thể biết.
Nhưng Dương Minh làm vậy là phí công. Lúc Vương Tiếu Yên học mật mã này thì không ai nói cho nàng biết lai lịch của nó. Cho nên người khác biết mật mã này thì nàng cũng không thấy lạ.
Làm Vương Tiếu Yên khó hiểu là Dương Minh lại rảnh rỗi tham gia chuyện này. Phải biết rằng sát thủ bình thường rất lạnh lùng, chuyện không liên quan đến mình sẽ đứng ngoài mặc kệ. Dương Minh chỉ là tò mò nên theo dõi đến đây.
"Anh nói là thật?" Vương Tiếu Yên nhìn Dương Minh, nàng muốn từ trên mặt của Dương Minh nhìn ra gì đó.
"Là thật" Dương Minh nói: "Nếu không cô nghĩ tôi tới làm gì?" Tôi nếu cùng phe với Trịnh Thiếu Bằng thì sẽ không cứu cô. Tôi nếu cùng phe với cô thì càng không thể"
Vương Tiếu Yên suy nghĩ một chút thấy Dương Minh nói có lý. Đúng là như vậy. Dương Minh không phải bên phe mình hoặc là phe Trịnh Thiếu Bằng.
"
Cảm ơn anh hôm nay đã cứu tôi" Vương Tiếu Yên hiểu có ơn phải báo. Nếu Dương Minh chỉ vì tò mò mà cứu nàng, vậy Vương Tiếu Yên hoàn toàn không đề phòng Dương Minh nữa.
"
Chuyện nhỏ" Dương Minh thản nhiên nói: "Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đề nghị cô mau rời khỏi Macao đi. Mặc dù tôi không rõ Trịnh Thiếu Bằng hoặc kẻ sau lưng hắn có ân oán gì với cô. Nhưng lúc này bọn chúng không thành công thì rất có thể không chịu bỏ qua. Nếu bọn họ có thể dễ dàng cài máy nghe trộm vào phòng cô vậy rất có thể trực tiếp vào đây mà hại cô"
"
Hả" Vương Tiếu Yên sợ hãi. Nàng ngghe Dương Minh nói vậy liền sợ.
"
Được rồi, tôi còn có chuyện khác phải làm. Cô có số điện thoại không, có gì sau này liên lạc"
Vương Tiếu Yên do dự một chút cuối cùng vẫn cầm bút viết một số điện thoại đưa cho Dương Minh: "
Đến Tùng Giang thì có thể gọi cho tôi"
Sát thủ kiêng kị nhất là nói thân phận của mình cho người khác, nhưng Vương Tiếu Yên chưa vào xã hội mấy. Mà Dương Minh lại vừa cứu nàng, nên Vương Tiếu Yên do dự một chút rồi vẫn cho Dương Minh số điện thoại của nàng.
"
Gọi như thế nào?" Dương Minh cầm lấy rồi cười nói. Đây là số điện thoại cá nhân của Vương Tiếu Yên, trong điện thoại của Dương Minh cũng có. Xem ra tính cảnh giác của Vương Tiếu Yên còn quá kém.
"
Tôi họ Vương, không lừa anh" Vương Tiếu Yên mặc dù không nói mình tên gì nhưng nói rõ họ.
"
Tôi họ Dương" Dương Minh cười nói với Vương Tiếu Yên.
"
Dương? Dương Lỗi?" Vương Tiếu Yên vô thức hỏi.
"
Đương nhiên không phải" Dương Minh lắc đầu nói: "Sau này tiếp xúc thì cô tự nhiên biết tên tôi. Được rồi, tôi còn có chuyện, chúc cô may mắn"
Dương Minh đang thầm nghĩ chuyện của Trương Tân và Vương Mi nếu không hắn có thể cùng Vương Tiếu Yên về Tùng Giang, nhân cơ hội dò xét tổ chức kia.
Chẳng qua so sánh thì chuyện của Trương Tân quan trọng hơn nên hắn chỉ có thể tạm để Vương Tiếu Yên đó. Mà những điều cần nói hắn đã nói, xem ra Vương Tiếu Yên nhất định sẽ lập tức rời khỏi Macao mà về Tùng Giang.
người đàn ông trung niên ngồi trong một chiếc xe màu trắng và đeo tai nghe. Chiếc xe này đỗ ở một nơi rất bí mật, xung quanh là các tòa nhà cao tầng nhưng có thể từ khe hở quan sát được cửa khách sạn Tân Hải.
"
Rẹt." âm thanh rất lớn truyền tới làm người đàn ông trung niên ù tai. Y bỏ tai nghe xuống không ngừng xoa lỗ tai.
"
Chắc không phải do tiểu thư phát hiện" người đàn ông trung niên cười khổ một tiếng rồi nói: "Xong rồi, bây giờ không nghe được tiểu thư nói gì thì báo cáo với lão gia thế nào"
Người đàn ông trung niên thở dài một tiếng rồi ra phía sau thùng xe. Thùng xe này kín như bưng, bên trong tối om nếu không bật đèn.
Người đàn ông trung niên tiện tay bật đèn trong thùng xe, bên trong liền sáng ngời. Bên trong có một người nằm và một xác chết.
Nếu Dương Minh và Vương Tiếu Yên ở đây nhất định nhận ra hai tên này là bảo vệ của Trịnh Thiếu Bằng.
Người đàn ông trung niên mở thùng nước trên nóc xe vào bồn rửa tay, sau đó túm cổ tên bị ngất dìm vào trong nước, lặp đi lặp lại mấy lần.
"
Khụ khụ" Tên này ho khan liên tục, hắn đã tỉnh.
"
Hừ" người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng rồi vứt tên bảo vệ xuống mặt đất.
Bảo vệ vừa tỉnh lại nên hoảng sợ nhìn xung quanh.
"
Nói, ai phái mày tới" người đàn ông trung niên không đợi tên bảo vệ lấy lại tỉnh táo đã quát hỏi.
"
Ai phái là sao? Lão là ai?" Bảo vệ lấy lại bình tĩnh nhìn người trước mặt.
"
Có những thứ không nên nói quá rõ ràng, tao nghĩ mày cũng hiểu" người đàn ông trung niên cười lạnh nói: "Đừng chọc tao, tính tao không tốt đâu. Nếu không mày sống không bằng chết cũng đừng trách tao"
Dương Minh ra khỏi khách sạn Tân Hải đang định bắt taxi thì đột nhiên dừng lại.
Hắn đột nhiên cảm thấy có người nhìn chằm chằm vào mình. Hôm nay hắn vẫn có cảm giác này nhưng không tìm được là ai. Giác quan thứ sáu của Dương Minh rất nhạy cảm nên hắn không nghĩ đây là ảo giác.
Nhưng khi hắn quay đầu lại thì thấy đều là những khuôn mặt rất bình thường, thậm chí hắn dùng dị năng nhìn khắp nơi cũng không thấy chỗ nào đặc biệt.
Đúng, Dương Minh đột nhiên nghĩ ra một việc đó là tết năm nay khi mình ở bên cạnh Vương Tiếu Yên thì cũng có cảm giác này.
Chẳng lẽ người đấy nhằm vào Vương Tiếu Yên? Lần này cũng như vậy? Nói cách khác Vương Tiếu Yên từ lúc ở Tùng Giang đã bị theo dõi.
Bỏ đi, việc này không quan hệ nhiều tới Dương Minh. Quả nhiên Dương Minh vừa lên xe rời đi thì cảm giác bị người theo dõi đã biến mất.
Lúc này hắn có thể khẳng định dù là ai thì mục đích chính là nhằm vào Vương Tiếu Yên, mà không phải mình. Dương Minh thở dài một tiếng rồi về khách sạn hắn ở.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #827


Báo Lỗi Truyện
Chương 827/2205