Chương 826: Người đàn ông trung niên


Thằng thanh niên hùng hùng hổ hổ lên xe. Xe từ từ rời khỏi quán thịt bò, thằng thanh niên vừa lái xe vừa chửi thầm: "Mẹ nó chứ, dám chạy trước à"
Xe rẽ vào trong một ngõ nhỏ, đây là đại bản doanh của thằng thanh niên. Đó là một nhà kho đã bỏ hoang từ lâu.
"Két" thằng thanh niên đột nhiên phải phanh gấp.
Một người đàn ông trung niên mặt không chút thay đổi đứng trước xe. Xe đúng là dừng ngay trước người y.
"Mẹ nó chứ, mày mjuoons chết à?" thằng thanh niên hạ cửa kính xuống thò đầu ra chửi: "Cút ngay nếu không ông đâm chết"
Thằng thanh niên mặc dù nói như vậy nhưng không dám lao tới. Nếu đâm thì vừa nãy hắn đã đâm mà không dừng xe. Thằng thanh niên mặc dù ra ngoài lăn lộn nhưng không dám dính đáng mạng người. Làm lưu manh thì được nhưng nếu có mạng người thì lại to chuyện.
Người đàn ông trung niên vẫn đứng trước đầu xe không thèm động, miệng cũng không thèm nói gì.
"Mày điếc à thằng chó?" thằng thanh niên mở cửa từ trên xe nhảy xuống, hắn đưa tay ra định đẩy người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên rất dễ dàng tránh thoát.
"Mày giỏi nhỉ, dám trốn à?" thằng thanh niên vừa nãy đang tức giận vì không tìn được Dương Minh, bây giờ bị người trêu chọc như vậy liền rất giận: "Anh em xuống đi, cho thằng chó này biết làm người như thế nào"
Thằng thanh niên vừa nói thì mấy thằng đàn em lập tức xách hàng xuống xe muốn cho người đàn ông trung niên ngu ngốc này một trận. bọn chúng lập tức người đàn ông trung niên vào giữa.
"Hắc hắc, tao nói lão già này, thiên đường có cửa mà không đi mà lại chui vào địa ngục à" thằng thanh niên cười lạnh nói: "Tao đang tức không có chỗ phát tiết thì lão lại tự đưa lên cửa. Hôm nay nếu không cho lão một trận thì đúng là có lỗi với bản thân"
Người đàn ông trung niên vẫn không nói gì đứng yên tại chỗ.
"Lão này điếc rồi. Lão Đại không cần nhiều lời với lão ta, đánh" Một thằng đàn em không nhịn được vung gậy sắt trong tay lên đánh vào người đàn ông trung niên.
Nói thì chậm nhưng hành động lại rất nhanh. Khi cây gậy được đánh xuống, người đàn ông trung niên đã động nhưng không ai thấy rõ lão động như thế nào.
Chỉ trong nháy mắt đó người đàn ông trung niên đã vung chân lên đá trúng ngực tên này, xương ngực đối phương rắc một tiếng gãy ra. Tên đàn em hét thảm một tiếng rồi trợn trừng mắt, mũi và miệng trào máu.
Thằng thanh niên ngây ra vì động tác quá nhanh của người đàn ông trung niên. Hắn cứ ngơ ngác đứng đó. Mấy tên đàn em của hắn cũng ngây ra nhìn người đàn ông trung niên.
Cuối cùng không biết ai hét lên: "Chạy mau" thì những người này mới từ trong cơn khiếp sợ tỉnh lại. Bọn chúng muốn lao lên xe. Nhưng người đàn ông trung niên đã nhặt một thanh đao trên mặt đất vung lên vài cái. Mấy thằng lưu manh ngã xuống, máu chảy thành sông.
Người đàn ông trung niên khinh thường nhìn mấy xác chết rồi vứt thanh đao trong tay xuống mặt đất.
"Chỉ mấy thằng bọn mày mà cũng dám tìm tiểu thư sao?" người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng rồi kéo mấy xác chết vứt vào trong xe. Sau đó y lái xe rời đi.
Trong một khu rừng nhỏ mà yên tĩnh, người đàn ông trung niên cầm lấy xẻng đào một hố thật to vứt xác mấy người này vào rồi vùi đất. Cuối cùng y cắm một tấm gỗ bên trên có khắc hai chữ" Bia mộ" lên đó.
Đây là thói quen của người đàn ông trung niên. Sau khi giết người nếu như có thể thì y đều lập một bia mộ cho người chết.
Thực ra rất nhiều sát thủ có thói quen khá lạ. Người đàn ông trung niên này cũng là như vậy. Mà Duyên Trì 001 thuộc tổ Ưng Nhãn của bố Âu Dương Quân Uy cũng là như vậy.
Chẳng qua thói quen của Duyên Trì 001 kia làm cho hắn mất mạng mà thôi.
Sau khi làm xong mọi việc, người đàn ông trung niên rất bình tĩnh rời đi. Y rút điện thoại di động ra gọi.
"Mộc quản gia, là tôi" người đàn ông trung niên nói với đầu bên kia.
"Tình hình thế nào rồi? Biết rõ chưa?" Mộc quản gia có chút lo lắng mà hỏi.
"Đã tìm hiểu rõ, người đến chính là tiểu thư" người đàn ông trung niên nói.
"Anh làm rất tốt" Mộc quản gia thở dài một tiếng rồi nói: "Nhớ, dù ở bất cứ tình huống nào cũng phải đảm bảo an toàn cho tiểu thư"
"Tôi hiểu" người đàn ông trung niên đương nhiên hiểu rõ, nếu không y cũng không ra tay giết mấy thằng kia.
"Được, vậy cậu tiếp tục, có tình huống gì lập tức báo cáo với tôi" Mộc quản gia nói: "Còn chuyện gì nữa không, nếu không thì tôi dập máy. Tôi đang phải pha cafe cho gia chủ"
Người đàn ông trung niên nói: "Còn có một việc"
"Chuyện gì?" Mộc quản gia.
"Vừa nãy khi tiểu thư chấp hành nhiệm vụ thì gặp nguy hiểm. Tôi đang định ra tay thì có người khác đã làm trước" người đàn ông trung niên báo cáo.
"Ai?" Mộc quản gia hỏi.
"Tôi cũng không rõ, là người tôi chưa từng gặp nhưng theo thân thủ của đối phương thì có thể thấy là người trong ngành. Khi ấy hắn chỉ dùng hai chiêu nên tôi không nhận ra là của phái nào" người đàn ông trung niên nói.
"Hắn bây giờ ở đâu?" Mộc quản gia hỏi.
"Hắn ở cạnh tiểu thư" Đây là điểm là người đàn ông trung niên lo lắng nhất. Y không biết đối phương là thù hay bạn. Nếu không ở trên thế giới nhiều sát thủ như vậy, sao y lại đi quan tâm đến tên này làm gì.
"Cái gì?" Mộc quản gia kêu lên: "Anh nhất định phải tra rõ ràng thân phận của hắn và cả mục đích của hắn. Tuyệt đối không được để tiểu thư xảy ra chuyện. Nếu không anh mang đầu về gặp gia chủ"
"Tôi biết" người đàn ông trung niên vội vàng nói.
"Có tin gì lập tức gọi cho tôi" Mộc quản gia dặn.
Người đàn ông trung niên dập máy rồi lau mồ hôi trán. Một tên giết người không chớp mắt không ngờ cũng có lúc sợ như vậy.
Tiểu thư mà người đàn ông trung niên nói đương nhiên là Vương Tiếu Yên, mà người kia chính là Dương Minh. Lúc đầu gia chủ giao cho người đàn ông trung niên nhiệm vụ bảo vệ Vương Tiếu Yên, nhưng lại không muốn để Vương Tiếu Yên phát hiện ra y. Cho nên người đàn ông trung niên không dám tùy tiện xuất hiện trước mặt Vương Tiếu Yên. Bây giờ y cũng không có biện pháp trực tiếp đi tìm Dương Minh. Vì thế y chỉ có thể chờ đến khi Dương Minh và Vương Tiếu Yên chia tay rồi tính tiếp.
Người đàn ông trung niên lúc này không tiếp tục theo dõi Vương Tiếu Yên và Dương Minh nữa. Bởi vì y đã sớm biết phòng mà Vương Tiếu Yên ở. Người đàn ông trung niên liền trực tiếp đi đến đó.
Dương Minh và Vương Tiếu Yên bắt xe đi đến siêu thị Tân Hải rồi dạo quanh một vòng. Dương Minh vốn không định mua gì nhưng Vương Tiếu Yên lại thích mấy món đồ hình con bướm nên hắn mua tặng nàng. Cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền mà.
Vương Tiếu Yên cũng không hề cảm ơn, thản nhiên nhận lấy. Theo nàng thấy hai người vừa trải qua nguy hiểm cùng nhau, coi như là có chút quan hệ.
Nơi này cách khách sạn Tân Hải không xa nên hai người ra khỏi siêu thị liền đi bộ về đó.
Khách sạn Tân Hải cũng là khách sạn lớn nên nhiều người ra vào, nhân viên phục vụ cũng không thể nhớ hết mặt khách. Thấy Vương Tiếu Yên và Dương Minh đi vào, nhân viên lễ tân chỉ kiểm tra thẻ phòng của Vương Tiếu Yên thấy đúng là khách liền để bọn họ vào thang máy.
Vương Tiếu Yên ở phòng đơn, trong phòng chỉ có một chiếc giường. Vương Tiếu Yên lấy phòng này là do không thích ngủ giường nhỏ.
Sau khi hai người vào phòng, Vương Tiếu Yên mới rút tay đang khoác tay Dương Minh ra, vở kịch đến đây là hết.
- Lưu Lỗi, anh rốt cuộc là ai?
Vương Tiếu Yên lúc này đã không thể tin lời Dương Minh nói lúc trước rằng chỉ là công chức bình thường. Vương Tiếu Yên biết đối phương chỉ bịa đặt, ngay cả cái tên kia cũng là giả.
"Chờ chút" Dương Minh không trả lời câu hỏi của Vương Tiếu Yên mà đưa tay ra hiệu cho nàng không lên tiếng. Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn quanh phòng.
"Hả?" Vương Tiếu Yên có chút khó hiểu. nàng không sợ Dương Minh làm hại mình. Cho nên mặc kệ Dương Minh muốn làm gì, Vương Tiếu Yên cũng không để ý.
Dương Minh khoát tay ra hiệu cho Vương Tiếu Yên im lặng, sau đó hắn đi tới bê chiếc ghế đặc ở cạnh cửa phòng.
Sau đó Dương Minh đứng lên ghế, với tay lấy một món đồ nhỏ màu đen ở trên mép cửa.
Sau khi gỡ xuống, Dương Minh tiện tay ném nó lên bàn rồi. Tiếp theo hắn đi dép lên giường Vương Tiếu Yên rồi cũng với tay lấy một vật nhỏ như vậy ở trên bóng đèn.
Vương Tiếu Yên ngơ ngác nhìn Dương Minh. Nàng đúng là không thể tin nổi.
Dương Minh tìm được tổng cộng năm vật nhỏ màu đen này ở những nơi khá khuất mắt trong phòng. Cuối cùng hắn bỏ xuống mặt bàn rồi đập lát.
Vương Tiếu Yên từ lúc Dương Minh lấy được mảnh đầu tiên liền biết đây là thứ gì. nàng cũng là sát thủ nên đâu lạ gì mấy thứ này.
Đây là máy nghe trộm không dây, có thể truyền âm thanh ra ngoài trong phạm vi 300 mét. Chẳng qua Vương Tiếu Yên mặc dù biết nhưng nằm mơ cũng không ngờ trong phòng mình lại có thứ này.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #826


Báo Lỗi Truyện
Chương 826/2205