Chương 815: Ăn ý


Tuy rằng mùa động ở Macao ấm áp hơn ở Tùng Giang nhiều, nhưng đêm đã khuya rồi, nên gió đêm vẫn mang theo hơi lạnh thấu xương, thổi đến mặt hai người, làm rối loạn mái tóc của Tô Nhã.
"Lạnh sao?" Dương Minh nhẹ nhàng giơ tay lên, kéo Tô Nhã ngồi sát lại.
Tô Nhã lắc đầu, thuận thế tựa vào vai Dương Minh, nói: "Em đã quen với khí hậu bên này rồi"
"Vì sao trước kia không nói cho anh biết?" Dương Minh nói rất hàm hồ, nhưng người nghe vẫn có thể hiểu được.
"Anh biết mà" Tô Nhã cười nói.
"Bởi vì Trần Mộng Nghiên?" Dương Minh cũng đoán được lý do.
"Trước kia thì đúng, bây giờ khác!" Tô Nhã cười nói: "Bởi vì em đã nói chuyện với Mộng Nghiên"
"Nói chuyện? Các em?" Dương Minh kinh ngạc! Bây giờ hắn thật sự rất giật mình! Trần Mộng Nghiên tự nhiên còn biết trước hắn, và hình như đã kí hiệp định gì với Tô Nhã rồi thì phải?
Có đôi khi, chuyện của con gái quả thật làm cho người ta không hiểu nổi, Tô Nhã tự nhiên lại đem thân phận của mình nói cho Trần Mộng Nghiên biết.
"Lúc ở Tùng Giang, là em dặn nàng không nói cho anh biết, cho nên anh cũng đừng trách nàng" Tô Nhã nói.
Dương Minh gật đầu, tuy rằng hai cô gái nay sau lưng gạt mình làm cho hắn thấy không thoải mái, nhưng mà cũng giải quyết được vấn đề lớn nhất, chính là quan hệ của Trần Mộng Nghiên và Tô Nhã.
Nhưng bây giờ xem ra, vấn đề này đã không còn tồn tại, nghĩ rằng nếu mình đứng ra giải quyết, chỉ sợ còn khó hơn như vậy nhiều.
"Đúng rồi, vì sao em lại đổi điện thoại?" Nói chuyện với một cô gái về một cô gái khác có vẻ là một đề tài rất rất ngu.
"Đổi điện thoại?" Tô Nhã sửng sốt, kì quái nhìn Dương Minh, không trả lời, mà hỏi lại: "Quà em tặng cho anh không mở ra sao?"
"Quà? Không có. vốn định mở, nhưng ra cửa lại gặp chú Tô, sau đó anh vội vã đến Macao tìm em" Dương Minh đáp.
"Anh gặp cha em?" Lần này đến phiên Tô Nhã kinh ngạc! Lúc trước cứ tưởng rằng Dương Minh vì nhìn thấy món quà của mình nên mới đến đây, nhưng bây giờ không phải là vậy: "Là cha nói thân phận của em cho anh biết?"
"Đúng vậy, bằng không thì sao anh có thể xác định được. dung mạo của em thay đổi nhiều lắm, tuy rằng anh có hoài nghi, nhưng không dám khẳng định."
"Thì ra là cha em." Tô Nhã giật mình: "Nhưng mà tại sao ông lại đến Tùng Giang?" Sau đó lại oán trách: "Không ngờ cha lại đem chuyện của em nói cho anh biết, nhưng mà lúc trước anh không nghĩ là em mang mặt nạ hay cái gì khác sao?"
"." Dương Minh do dự cười khổ: "Thật ra anh đã có nghĩ đến. nhưng mà, sỡ dĩ lúc ấy anh khẳng định em không phải, bởi vì trên người của anh cũng có bí mật giống như của em."
"Bí mật giống em?" Tô Nhã kinh ngạc nhìn Dương Minh, trước đó, nàng cũng hoài nghi Dương Minh rốt cục có thể tin tưởng mình nhờ có cặp mắt kính mà thay đổi khuôn mặt hay không, bởi vì chuyện này thật sự quá hoang đường!
Nhưng mà, lúc nàng lấy khuôn mặt thật của Tô Nhã ra để đi gặp Dương Minh thì Dương Minh lại không có nhiều biểu hiện nghi vấn, hơn nữa từ nãy đến giờ cũng không đề cập đến những vấn đề tương tự, điều này làm cho Tô Nhã buồn bực, Dương Minh tại sao lại không có chút hoài nghi nào hết vậy?
Bây giờ nghe Dương Minh nói xong, Tô Nhã cũng ngây người, trên người của Dương Minh cũng có bí mật giống như mình? Là cái gì?
"Chuyện này, bắt đầu từ thời anh học trung học." Đối với Tô Nhã, Dương Minh căn bản là không cần phải giấu diếm, thứ nhất là sự tin tưởng đối với Tô Nhã, thứ hai là trên người Tô Nhã cũng có bí mật giống như mình!
Ngay cả Tiếu Tình, Dương Minh cũng không đề cập đến dị năng của hắn như thế nào, bởi vì quá trình sử dụng dị năng rất là ly kỳ, người bình thường sẽ không dễ dàng tin tưởng.
Dương Minh đem chuyện mình có được cặp mắt kính nói cho Tô Nhã biết, Tô Nhã cũng kinh ngạc vô cùng: "Anh. cũng có một cặp mắt kính?"
"Ừ. nghe có vẻ khó tin phải không? Nhưng mà, chuyện này rất trùng hợp, có lẽ đây là hai cặp mắt kính duy nhất trên đời, chia ra cho anh và em" Dương Minh cười nói: "Nhưng mà công năng thì có vẻ khác nhau. nhưng mà, cặp kính của anh rốt cục còn công năng gì thì anh cũng không rõ"
"Anh vừa nói là, cặp mắt kính của anh từ mấy cái kia ra, còn rất nhiều công năng?" Tô Nhã nhíu mày, bắt đầu suy tư.
"Thế nào? Có gì không ổn?" Dương Minh thấy bộ dáng của Tô Nhã, lập tức ý thức được là Tô Nhã đang nghĩ đến cái gì đó!
Quả nhiên, sau một hồi, Tô Nhã mới nói: "Lúc ấy, Tôn gia gia đưa cho em cặp mắt kính có nói, cái này vẫn cón thiếu hụt một chút. mà cặp kính của anh sau này mới có, đại khái là có đủ các công năng!"
"Cặp kính của anh và của em, đều là của. Tôn gia gia cho?" Dương Minh kì quái hỏi.
Thật ra thì hắn cũng đã hoài nghi hai người này là một người từ lâu rồi.
"Dạ, theo lời anh nói và tướng mạo thì hẳn là vậy" Tô Nhã gật đầu: "Cho nên, cặp kính của anh hẳn là có đầy đủ công năng"
"Ý của em là, cặp kính của anh có thể dịch dung?" Dương Minh kinh ngạc! Đây chính là chuyện từ hồi đầu truyện đến giờ hắn vẫn chưa nghĩ tới, suy nghĩ của hắn chỉ quanh quẩn giữa nhìn thấu nhìn xa và nhìn thấy tương lai, chứ không nghĩ đến chuyện này!
Nghe Tô Nhã nói xong, liền hiểu được! Xem ra hồi trước mình nghĩ chưa tới, cho nên mới đi vào ngõ cụt!
"Nếu em đoán không sai, thì hẳn là như vậy!" Tô Nhã nói.
Nghe Tô Nhã nói xong, Dương Minh nhất thời có chút kích động! Bởi vì năng lực này ảnh hưởng không chỉ đến một người, nó lớn đến nổi thậm chí có thể khơi mào chiến tranh giữa các quốc gia!
"Dịch dung như thế nào? Để anh thử xem!" Dương Minh khẩn trương, muốn xác định một chút xem cặp kính này có công năng dịch dung hay không?
"Trong đầu của anh chỉ cần nghĩ đến một khuôn mặt khác, sau đó làm cho mình biến thành như vậy là được" Tô Nhã nói: "Của em là như vậy, nhưng mà của anh thì em không rõ"
Dương Minh không ngờ lại đơn giản như vậy, cẩn thận nghĩ lại, năng lực của mình chẳng phỉa là dùng đầu để ra lệnh sao? Bây giờ chắc cũng là vậy! Nhưng mà, Dương Minh vẫn chưa thử qua, hơn nữa cũng không rõ ràng ra sao cả!
Bây giờ Dương Minh rất muốn thử cho biết, nhưng vẫn không quên cảnh giác! Tuy rằng gần đây không có ai, nhưng mà, Dương Minh không dám bất cẩn, lỡ như trong lúc thay đổi khuôn mặt mà bị người khác phát hiện thì chẳng phải là to chuyện sao!
Dương Minh cởi áo khoác của mình ra, sau đó chụp lên đầu, nói với Tô Nhã: "Để anh thử xem, em nhìn giúp anh nhé"
"Dạ" Tô Nhã gật đầu, cũng chui vào trong cái áo khoát.
Dương Minh nhắm hai mắt lại, bắt đầu nghĩ đến khuôn mặt của Trương Tân, Dương Minh vừa định mở miệng thì đã nghe Tô Nhã kêu lên" a" một tiếng!
"Thật sự có thể!" Tô Nhã nhỏ giọng: "Anh đã biến thành bạn của anh."
"Thật sao?" Dương Minh nghe Tô Nhã nói xong, cũng hưng phấn sờ sờ mặt, quả nhiên là góc dáng đã thay đổi!
"Nhanh biến trở lại đi, em cảm thấy không quen!" Cũng khó trách, kêu Tô Nhã thân thiết với một người" xa lạ" như vậy, khẳng định là sẽ cảm thấy không ổn.
Dương Minh lặng lẽ cười, rồi suy nghĩ đến khuôn mặt của mình một chút, rồi mới nghe Tô Nhã nhẹ nhàng thở ra.
Mùi thơm trên cơ thể của nàng cùng hơi thở của nàng phà vào mặt của Dương Minh, làm cho hắn nhộn nhạo, hương vị rất quen thuộc, đây là loại nước hoa Tô Nhã rất thích dùng, đã nhiều năm như vậy mà vẫn không thay đổi!
Lúc đầu Dương Minh gặp lại Tô Nhã, tuy rằng cũng rất kích động, nhưng mà chỉ là loại cảm giác sau nhiều năm không gặp mà thôi, còn bây giờ, ở trong cái áo khoác, tình cảm trốn sâu trong lòng của Dương Minh lập tức bùng nổ.
"Tiểu Nhã?" Dương Minh nhìn cặp mắt đen lung linh của Tô Nhã, nhẹ giọng nói.
"Dạ?" Tô Nhã ngạc nhiên, đã lâu rồi Dương Minh không gọi nàng như vậy, cảm giác quen thuộc thân thiết làm cho tim nàng đập mạnh.
Dương Minh cũng nhân cơ hội này mà hôn lên đôi môi đang ngơ ngác của Tô Nhã. thân hình của Tô Nhã khẽ run lên, sau đó giống như là đã chuẩn bị trước, nhắm hai mắt lại.
Bây giờ, cảm xúc chờ đợi trong lòng đã lâu bùng nổ trong nháy mắt, ngọn lửa tình yêu lặng lẽ sưởi ấm hai con tim trong một đêm đông giá rét này.
Tuy rằng đây là nụ hôn đầu tiên của Tô Nhã, nhưng không gặp bất kì trục trặc nào, tất cả đều vô cùng tự nhiên, hai người trong lúc đó đều đang trao đổi tâm linh với nhau.
Cho dù chỉ vừa gặp lại, thì có nói hết những câu chữ trên đời này cũng không thể diễn tả hết được nội tâm của nhau, cũng giống như nhiều năm trước, hai người yêu nhau khi nói về những đề tài riêng tư, thường có một sự ăn ý.
Thời gian trôi qua từng giây, nhưng cả hai đều không cảm thấy chán cũng như mệt, ôm chặt lấy nhau, dũng lưỡi cuốn vào nhau, biểu đạt tình yêu của nhau.
"Lão Hắc, tao nghĩ chúng ta đã gặp tin tức lớn!" Cách đó không xa, hai người đàn ông mang nón lưỡi trai, tay cầm máy ảnh đang trốn, một người lên tiếng nói.
"Trụ tử, mày xác định kia là đại minh tinh Thư Nhã?" Người tên là lão Hắc lên tiếng hỏi.
"Tao đương nhiên xác định! Vừa rồi mày không tham gia buổi tiệc của Thư Nhã nên mày không biết, đây chính là bộ đồ Thư Nhã mặc lúc ấy!" Trụ tử đắc ý nói: "Khẳng định là như vậy, chiều cao và dáng người cũng giống nhau! Hơn nữa, nếu không phải là Thư Nhã, thì ai gặp mặt người khác còn phải giấu?"
"Vậy chúng ta làm gì bây giờ? Người ta đã che mặt rồi, có chụp thì người khác cũng không tin!" Lão Hắc nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #815


Báo Lỗi Truyện
Chương 815/2205