Chương 813: Tiếu Tình, Tôn Khiết và Triệu Oánh


"Là thế này, người này đã chặt đứt một ngón tay của em trai anh, Âu Dương Quân Viễn!" Âu Dương Quân Uy oán hận nói.
"Mẹ kiếp, thằng nào to gan vậy? Dám động đến em trai của Âu Dương đại ca?" Lưu Cát Hạo cả kinh, thế lực của Âu Dương gia thế nào hắn biết, dám khiêu khích đến Âu Dương gia, quả thật là hết muốn sống rồi!
"Hừ, đúng vậy, lần này anh đến chính là làm cho hắn có đi không có về!" Âu Dương Quân Uy cười lạnh nói.
Lưu Cát Hạo không khỏi rùng mình, tuy rằng ở đây Âu Dương gia không có thế lực gì, nhưng mà muốn báo thù một người cũng không phải là việc khó gì!
"Rốt cục là ai?" Lưu Cát Hạo tò mò hỏi.
"Là một người tên Dương Minh, có nói em cũng không biết đâu" Âu Dương Quân Uy nói.
"Dương Minh. Dương Minh?" Lưu Cát Hạo ngẩn người, sao có tên này nghe quen tai thế nhĩ? Giống như là đã nghe ở đâu đó rồi?
"Sao, em biết à?" Trong lòng Âu Dương Quân Uy căng thẳng, cảnh giác hỏi.
"Không biết. chỉ là nghe tên này thấy quen tai mà thôi" Lưu Cát Hạo lắc đầu, hắn chỉ nhớ được tên của Trương Tân mà thôi, còn tên của Dương Minh chỉ là ngẫu nhiên nhắc đến, Lưu Cát Hạo làm sao mà nhớ được? Huống chi, bây giờ rượu vào người rồi, căn bản là không suy nghĩ rõ được.
Âu Dương Quân Uy nghe Lưu Cát Hạo nói thế, mới yên tâm hơn, lấy trong túi ra một phong thư, đưa cho Lưu Cát Hạo nói: "Trong này có ảnh của hắn, hắn đang ở Macao, tìm được hay không là nhờ vào lão đệ!"
"Ồ, có ảnh à, vậy thì tốt rồi! Để em nhờ mấy thằng đệ!" Lưu Cát Hạo cầm lấy phong thư nói: "Bốn thằng đệ của em, nếu sốt ruột quá, em có thể."
"Haha, cái này anh hiểu! Muốn các anh em bán mạng, đương nhiên phải có ưu đãi!" Âu Dương Quân Uy lại lấy ra thêm một phong thư đã chuẩn bị sẳn đưa cho Lưu Cát Hạo: "Đây là một triệu, để anh em yên tâm làm việc, tìm được người rồi sẽ có thưởng lớn!"
Lưu Cát Hạo nghe trong này có một triệu, lập tức hớn hở, nhưng vẫn giả bộ nói: "Theo lý thì chuyện của anh em không nên lấy tiền, nhưng mấy thằng đệ này không phải là người của em, không cho bọn chúng ưu đãi thì chúng nó không làm gì đâu!"
"Lão đệ không cần phải nói, anh hiểu mà, không đủ thì cứ việc mở miệng, anh chỉ cần tìm người nhanh thôi, không nên làm rầm rộ lên!" Âu Dương Quân Uy nói.
"Được, yên tâm đi! Cứ để em lo!" Lưu Cát Hạo cất phong thư tiền vào túi, trong lòng bắt đầu tính toán xem lần này có thể thu được bao nhiêu, cho dù mướn người thì cùng lắm chỉ bỏ ra hai trăm ngàn là đủ! Vậy còn tám trăm ngàn kia không phải lọt vào túi của mình sao?
Lưu Cát Hạo mở cái phong thư hình ra, lấy mấy tấm hình bên trong ra, muốn nhìn xem rốt cục là thần thánh phương nào mà dám trêu chọc vào người của Âu Dương gia.
"Hả?" nhìn thấy người trong tấm ảnh, Lưu Cát Hạo sửng sốt ngay! Người trong tấm ảnh này không phải là ai khác, mà chính là người mình vừa gặp buổi chiều nay, người bạn của tình nhân Vương Mi!
Đúng rồi, hèn chi vừa nghe đến tên Dương Minh, liền thấy quen tai, thì ra là hắn!
"Sao thế? Có gì không ổn?" Âu Dương Quân Uy thấy Lưu Cát Hạo sửng sốt, liền hỏi.
"Em biết người này!" Lưu Cát Hạo hô lên.
"Cái gì? Em biết?" Âu Dương Quân Uy nhíu mày! Hắn không ngờ Lưu Cát Hạo lại quen với Dương Minh! Vậy quan hệ của hai người là gì? Mình đã để lộ ra ý muốn giết Dương Minh, không biết hắn có đi báo hay không?
Nghĩ đến đây, trong lòng Âu Dương Quân Uy nhất thời nổi lên sát khí, quả thật là mình bất cẩn rồi, chỉ có thể giết luôn Lưu Cát Hạo mới an toàn.
Lưu Cát Hạo lập tức cảm nhận được sát khí, không khỏi run lên, lập tức hiểu được tại sao lại như vậy, liền giải thích: "Âu Dương đại ca, anh đừng hiểu lầm, em chỉ biết tiểu tử này thôi, căn bản là không có qua lại! Hắn có chết thì cũng không quan hệ với em!"
"Là sao?" Âu Dương Quân Uy cười cười, nhưng trong lòng vẫn vô cùng cảnh giác.
"Là như vậy." Lưu Cát Hạo đem chuyện hôm nay kể ra cho Âu Dương Quân Uy nghe, rồi nói công ty bị thiếu nợ, cần mười triệu để trả, sau đó tấm chi phiếu lại biến mất, tất cả đều kể cho Âu Dương Quân Uy nghe, không chút giấu diếm.
"Thì ra là vậy!" Âu Dương Quân Uy nghe xong gật đầu, nói: "Nếu anh đến sớm một ngày, thì sẽ không tốn nhiều sức như vậy, bây giờ tìm hắn đã không còn dễ dàng."
Bởi vì Âu Dương Quân Uy nghe nói rằng người ta đã tắt điện thoại, cho nên không thể liên hệ được.
"Không sao, em sẽ cố hết sức!" Vì một triệu này, Lưu Cát Hạo đành phải liều mạng.
"Đúng rồi, chuyện chi phiếu bị mất của em có vẻ rất khả nghi!" Âu Dương Quân Uy nói: "Em cất chi phiếu vào túi xong, tên Dương Minh kia có làm ra hành động kì quái gì với em không?"
"Không có." Lưu Cát Hạo sửng sốt, đột nhiên nói: "A, ý của anh không phải là tên Dương Minh đã lấy chi phiếu của em lại?"
"Đúng vậy!" Âu Dương Quân Uy gật đầu: "Cái tên Dương Minh ấy không đơn giản, thân thủ rất cao, muốn nói hắn thần không biết quỷ không hay trộm lấy chi phiếu của em cũng không phải việc khó gì!"
"Em nhớ rồi!" Lưu Cát Hạo đột nhiên nói: "Lúc bọn chúng rời đi, thì tên Dương Minh kia đột nhiên trở lại nói là muốn lấy con dao của em làm kỉ niệm, lúc ấy, hắn còn vỗ bả vai của em."
"Vậy thì đúng rồi!" Âu Dương Quân Uy khẳng định: "Nhất định là hắn đã trộm lại tấm chi phiế, không thể nghi ngờ!"
Kì thật, Âu Dương Quân Uy cũng không dám chắc là tấm chi phiếu rốt cục có phải là do Dương Minh trộm lại hay không, vốn đây là chuyện không có chứng cớ, nhưng vì để làm cho Lưu Cát Hạo hận Dương Minh, cho nên hắn liền thêm dầu vào lửa. Bởi vì nếu Lưu Cát Hạo càng hận Dương Minh, thì hắn sẽ càng bỏ sức ra tìm người!
"Mẹ kiếp!" Lưu Cát Hạo vỗ mạnh bạn: "Hèn chi em nghĩ mãi không hiểu tại sao hắn lại làm vậy, thì ra là có thủ đoạn!"
"Không phải chỉ là mười triệu hay soa?" Âu Dương Quân Uy cười nói: "Lưu lão đệ yên tâm, nếu chuyện này thành công, số tiền anh gửi chú, tuyệt đối là không ít hơn mười triệu kia!"
"A, vậy thì tốt quá!" Lưu Cát Hạo vừa nghe, hứng phấn đến nổi xém tí đã nhảy dựng lên! Nếu mình có thể kiếm được mười triệu này thì vị trí thừa kế kia sẽ là của mình! Liền vội nói: "Em lập tức sẽ cho người đi tìm hắn, mẹ nó, dám lừa lão tử!"
"Vậy làm phiền Lưu lão đệ!" Âu Dương Quân Uy thấy mục đích đã đạt được, cũng không nhiều lời nữa, hắn còn muốn trở về khách sạn nhanh đển chuẩn bị vài thứ cho cha và" lùi lại 1" nữa.
"Âu Dương đại ca cứ yên tâm, chuyện này để em lo!" Lưu Cát Hạo vỗ ngực cam đoan.
Âu Dương Quân Uy đi rồi, Lưu Cát Hạo cắn răng, tức giận mắng: "Dương Minh, thằng khốn nạn, dám lừa lão tử, để cho Âu Dương đại ca giết chết mày!"
.
Tôn Khiết đăng kí đi học thạc sĩ nghiên cứu sinh môn kế toán văn phòng ở đại học Tùng Giang, cái này cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng trùng hợp chính là Tiếu Tình lại chính là chủ nhiệm của môn này!
Nhìn thấy thời khóa biểu được công bố trên mạng xong, Tôn Khiết liền dở khóc dở cười, mình tự nhiên biến thành học sinh của Tiếu Tình! Cái quan hệ này càng ngày càng hỗn loạn!
Từ cái đêm ở trong khách sạn ấy, sau khi bị Dương Minh làm loạn cả hai một phen, tư tương và sinh hoạt của Tôn Khiết cũng bị thay đổi. Tuy rằng vẫn còn giữ mối quan hệ khắng khít với Tiếu Tình, nhưng bây giờ cảm thấy giữa hai người đã có chút ngăn cách.
Sau một đêm hoang đường ấy xong, nàng mới chính thức cảm giác rằng, quan hệ của mình và Tiếu Tình đã gần nhau hơn một bước, thật sự trở thành" chị em" rồi.
Bởi vì hai người vốn là" tình nhân" , cho nên không có địch ý gì cả, cũng không có khả năng sinh ra địch ý. Nói thế nào bây giờ, túm lại là cái mối quan hệ tay ba này làm cho quan hệ của hai người càng trở nên chặt chẽ.
Sau lễ tình nhân, Tôn Khiết còn đến nhà Tiếu Tình ngủ một đêm, nhưng mà hai người cũng không có làm gì, bởi vì cả hai chẳng ai còn hứng thú để" chơi" cái trò trước kia.
Chỉ lẳng lặng nằm trên giường trò chuyện về một số đề tài, tuy rằng không ai nhắc đến Dương Minh, nhưng nghiễm nhiên là đã có sự ăn ý rồi.
Được rồi. làm học sinh thì làm học sinh, Dương Minh cũng không phải là học sinh sao? Sau khi coi và chép lại thời khóa biểu xong, Tôn Khiết tắt máy tính đi, nhìn thoáng qua cửa số, buổi sáng lại có người đem hoa đến, thầm nghĩ, Dương Minh này, hổng biết lãng mạn gì hết, mỗi ngày chỉ biết tặng hoa.
Và cũng có một người cũng nhận được hoa, chính là Vương Tiếu Yên.
Giờ phút này Vương Tiếu Yên đang tức đến hộc máu, nhìn chằm chằm vào" tấm thiệp tỏ tình" ! Cái tên Dương Minh chết tiệt này không thể để yên sao? Ngày nào cũng tặng hết vậy!
Vương Tiếu Yên rất muốn đi tìm hắn để nói chuyện, nhưng mà, cho dù chỉ cách có vài mét, nhưng cả ngày không thấy bóng dáng của Dương Minh đến! Cho nên, mặc dù Vương Tiếu Yên tức muốn điên lên, nhưng cũng không có chổ phát tiết.
Chuyện này về sau còn phức tạp nữa, không chỉ đơn giản là tặng hoa thôi đâu, nhưng mà, về sau thì để về sau nói tiếp.
Khi Tôn Khiết ở bên kia lên mạng coi thời khóa biểu, thì bên này Triệu Oánh cũng đang xem.
Kế toán văn phòng là một ngành học quan trọng đối với sinh viên học kinh tế, cho nên Triệu Oánh thuận lợi trong việc đăng kí môn học.
Cẩn thận nhớ kĩ lại tên của chủ nhiệm – Tiếu Tình. Nhớ tên người dạy và phương thức liên lạc là một trong những chuyện cần phải làm của một sinh viên.
Bởi vì đại học không giống như trung học, sau khi giảng bài xong thì thầy cô sẽ rời đi, nếu có câu hỏi gì thì phải hỏi trực tiếp trên giảng đường. Đương nhiên, Triệu Oánh không biết Tiếu Tình có quan hệ với Dương Minh, càng không biết là tình nhân của Dương đại thiếu gia cũng xuất hiện trong cái lớp này.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #813


Báo Lỗi Truyện
Chương 813/2205