Chương 811: An bài


Tay Dương Minh vừa cầm lấy tờ chi phiếu thì một tên sau lưng Lưu Cát Hạo đã đi tới, tay hắn như cầm vật gì đó rút từ sau lưng ra: "Bỏ ra"
Dương Minh nhíu mày. hắn vốn không thích gây chuyện, nếu Trương Tân thật sự thích Vương Mi mà Vương Mi lại nợ tiền Lưu Cát Hạo thì trả lại là được.
Chẳng qua hắn không muốn gây chuyện nhưng Lưu Cát Hạo lại muốn cướp tiền.
Dương Minh tức giận đưa tay ra trước giữ được thứ mà tên kia kéo ra, thì ra đó là một thanh đao.
Dương Minh cười lạnh một tiếng rồi vứt đao đến trước mặt Lưu Cát Hạo: "Đừng giở trò trước mặt tao. Lúc tao ra ngoài thì bọn mày không biết đang làm gì"
Lưu Cát Hạo không khỏi sợ hãi. Hắn vốn tưởng dễ bắt nạt cả Dương Minh và Trương Tân nhưng không ngờ đối phương lại có thân thủ như vậy.
Nghe Dương Minh nói như vậy, Lưu Cát Hạo thầm nghĩ chắc tên này cũng là côn đồ, hắn không khỏi thầm than xem ra không dễ làm người này. Lưu Cát Hạo cũng sợ phức tạp vì thế lựa chọn thu tiền thôi. Hắn có chút xấu hổ lấy giấy vay tiền ra, cười nói: "Ha ha, chỉ đùa chút thôi. Chúng ta đều là người lịch sự, không nên động đao động súng"
"Như vậy còn được" Dương Minh thầm khinh bỉ Lưu Cát Hạo hèn hạ.
Cầm lấy giấy vay, Dương Minh nhìn thoáng qua thấy không có vấn đề gì liền xé đôi rồi ném vào cốc nước của Trương Tân. Chữ trên giấy bị nước làm mờ và trở nên mơ hồ.
Trương Tân càng tuyệt hơn, bưng cốc lên uống sạch.
"Đi thôi" Dương Minh vừa nói liền đứng dậy, hắn nói với Trương Tân: "Mang cô ta về khách sạn"
Trương Tân lặng lẽ đứng dậy kéo Vương Mi. Vương Mi lúc này cũng đã run rẩy đứng cạnh Trương Tân. Cô hiểu rõ Trương Tân vừa nãy uống cốc nước và kéo tay mình là có ý gì.
Vương Mi không khỏi cảm thấy mình được giải thoát, sau này không cần phải làm người dối trá nữa. Ở bên Trương Tân thì dù nghèo hay giàu đều được mà. Vương Mi đột nhiên cảm thấy mình không cần gì hết, chỉ cần có thể sống hạnh phúc bên người đàn ông này là được rồi.
Dương Minh mới đi được hai bước đã quay lại, đi tới trước mặt Lưu Cát Hạo rồi cầm thanh đao lên.
"Mày. mày muốn làm gì?" Lưu Cát Hạo sợ hãi, hắn nghĩ Dương Minh đổi ý muốn ra tay với mình.
"Đao này rất tốt, cho tao mượn mấy năm" Dương Minh vỗ vai Lưu Cát Hạo mà nói.
"A?" Lưu Cát Hạo ngẩn ra một chút rồi gật đầu. Một thanh đao mà thôi, thích thì cứ cầm.
Dương Minh cầm đao rồi cùng Trương Tân, Vương Mi đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, Dương Minh đã tiện tay vứt thanh đao vào thùng rác.
"Lão Đại, sao mày lại ném đi vậy?" Trương Tân có chút khó hiểu nhìn Dương Minh.
"Lừa hắn thôi, tao cần đao này làm gì?" Dương Minh cười nói.
Trương Tân nghe không hiểu nhưng cũng không hỏi. Trương Tân nắm chặt tay Vương Mi mà nói: "Lão Đại, mày yên tâm, tao nhất định nghĩ cách trả tiền cho mày"
"Tiền, không cần đâu" Dương Minh khoát tay rồi móc một tờ giấy trong túi ra đưa cho Trương Tân.
Trương Tân bực mình cầm lấy mở ra thì thấy đúng là chi phiếu Dương Minh vừa ký tên. Hắn kinh ngạc nói: "Lão Đại, chuyện gì thế này? Không phải cho hắn rồi sao?"
"Tao định cho hắn, nhưng hắn định giở trò nên đòi lại" Dương Minh vừa cười vừa nói: "Vừa nãy lấy đao chỉ là gạt hắn mà thôi"
"Mẹ nó chứ" Trương Tân nghe xong hưng phấn hét lớn: "Lão Đại, mày quá giỏi. Tao còn tưởng rằng sau này phải làm công không cả đời"
"Dù cho hắn thì mày cũng không phải trả mà" Dương Minh lắc đầu nói. Sau đó hắn vẫy một chiếc taxi rồi nói: "Đi thôi không bọn chúng phát hiện ra"
Ba người vào taxi, Dương Minh ngồi trên, Trương Tân và Vương Mi ngồi ghế sau. Về đến khách sạn, Trương Tân lấy thêm phòng nữa ở đối diện phòng lúc trước.
"Mày lau thuốc cho cô ấy rồi lát nữa sang phòng tao" Dương Minh nói.
"Được, Lão Đại" Trương Tân gật đầu rồi dẫn Vương Mi vào phòng. Vừa nãy ở dưới lầu hắn đã mua thuốc cho Vương Mi.
"Trương Tân, anh hình như rất sợ Dương Minh?" Vương Mi có chút khó hiểu mà nói.
"Ha ha, không phải là sợ, chẳng qua đúng là phục và kính trọng" Trương Tân chân thành nói: "Nếu nói đến tốc độ phát tài của Lão Đại thì không ai sánh bằng"
Vương Mi gật đầu. Cô biết từ nay về sau mình sẽ đi theo Trương Tân.
Hai người cùng sang phòng Dương Minh. Dương Minh đang đọc báo, thấy hai người sang liền ra hiệu hai người ngồi xuống nói chuyện.
"Nói một chút, sau này hai người định như thế nào?" Dương Minh nhìn Trương Tân rồi nói.
"Sau này." Trương Tân đúng là không nghĩ đến sau này nên làm như thế nào. Trương Tân lúc này đã tỉnh táo lại. Nếu mang Vương Mi về, đầu tiên không nói đến Triệu Tư Tư mà ngay cả bố hắn cũng không cho qua.
Trương Giải Phóng mặc dù không phải người bảo thủ nhưng không thể cho phép Trương Tân tùy tiện mang phụ nữ về nhà. Chơi ở ngoài thì không sao, nhưng dắt về thì lão nhất định không đồng ý.
"Cô thì sao?" Dương Minh nhìn Vương Mi.
"Em. em không biết" Vương Mi cúi đầu không biết nói gì. Cô đột nhiên cảm thấy mình trước mặt Dương Minh liền trở nên rụt rè.
"Vậy tôi an bài như sau. Cô đưa người nhà đến Tùng Giang, công việc tiếp viên hàng không cũng đừng làm, hoặc tôi đổi chuyến cho cô. Không bay đến Macao, được chứ?" Dương Minh mặc dù là hỏi ý Vương Mi nhưng trong giọng không cho phép ý kiến.
Vương Mi lúc này cũng không có biện pháp gì, Dương Minh an bài vậy cô cũng không có ý kiến. Cô biết Lưu Cát Hạo không phải kẻ tốt đẹp gì. Nếu mình còn bay đến Macao thì rất có thể gặp lại hắn.
Dương Minh nói với Trương Tân: "Mày cầm lấy tờ chi phiếu rồi mua một căn nhà ở Tùng Giang cho nhà Vương Mi ở. Chuyện về sau từ từ nghiên cứu"
"A. cái này sao được?" Trương Tân vô thức lắc đầu. hắn mặc dù không biết tiền này như thế nào mà có nhưng nghĩ không phải của Dương Minh. Hắn sao có thể để Dương Minh vay tiền của người cho mình. Huống hồ mua nhà thì không cần số tiền này. Mua một căn hộ nhỏ khoảng 40 m2 ở Tùng Giang chỉ cần 400 ngàn, tiền đó hắn có thể bỏ.
"Yên tâm, tiền này tao không mượn của Hoàng Nhạc Nhạc, là của tao" Dương Minh nhìn ra Trương Tân đang nghĩ gì liền cười nói: "Có một số việc khi rảnh tao sẽ nói với mày"
Vương Mi nghe vậy không khỏi giật mình. Xem ra mình coi thường Dương Minh rồi. Dương Minh giàu không kém Hoàng Nhạc Nhạc, có khi còn hơn. Hoàng Nhạc Nhạc cũng không thể tùy tiện ném ra 10 triệu được, mà Dương Minh lại không coi vào đâu.
Chẳng qua Dương Minh giàu như vậy, Trương Tân là đàn em thì cũng không kém, ít nhất tương lai rất sáng. Đi theo Trương Tân tốt hơn Lưu Cát Hạo gấp trăm lần.
Quan trọng là ở bên Trương Tân, Vương Mi có cảm giác rất tốt. Lưu Cát Hạo còn lâu mới bằng.
"Được rồi, hai ngày này cô đừng ra ngoài, không lại có chuyện" Dương Minh nói với Vương Mi.
Ra khỏi phòng Dương Minh, Vương Mi thở phào nhẹ nhõm rồi nhỏ giọng nói với Trương Tân: "Lão Đại của anh ở Tùng Giang rất lợi hại sao?"
Trương Tân mặc dù không biết rõ nhưng từ những người Dương Minh tiếp xúc thì biết lúc này Dương Minh lăn lộn tốt như thế nào. Trương Tân liền hơi khoác lác: "Lão Đại ở đây là nhẫn nhịn lắm rồi đó. Ở Tùng Giang thì có lẽ không ai dám như vậy với Lão Đại. Đương nhiên ngoại trừ anh và bố Lão Đại. Ha ha, còn có mấy bạn gái của Lão Đại"
Trương Tân cười lớn.
Vương Mi bĩu môi, chẳng qua lời này của Trương Tân cũng có mấy câu là thật. Chỉ riêng việc Dương Minh là con trai chủ tịch tập đoàn Danh Dương thì đã không ai dám xem thường.
Lại nói Lưu Cát Hạo, hắn đang cao hứng mình phát tài vì thế về công ty lập tức muốn đổi tiền từ chi phiếu ra. Nhưng hắn sờ túi áo không thấy chi phiếu đâu.
Lưu Cát Hạo muốn nhảy dựng lên, không phải chứ, sao không thấy chi phiếu. hắn cởi áo khoác ngoài ra tìm đi tìm lại vẫn không thấy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #811


Báo Lỗi Truyện
Chương 811/2205