Chương 808: Tình nhân ngây ngô


Vương Mi thấy cảnh này sao dám vào quấy rầy chứ, vì thế lặng lẽ đi ra ngoài. Hoàng Nhạc Nhạc đang hưng phấn nên không chú ý đến Vương Mi đi vào.
Nhưng Dương Minh lại khác, cửa vừa có tiếng động hắn đã chú ý đến. Bây giờ đang có người muốn ám sát Trịnh Thiểu Bằng của yy này, ai biết có âm mưu với Hoàng Nhạc Nhạc không. Vì thế Dương Minh đâu dám buông lỏng.
Chẳng qua thấy Vương Mi thì Dương Minh liền không để ý nữa. Thấy cô ta lui ra, Dương Minh lại buồn cười.
Tiểu Hồ Tiên bên kia đúng là không còn gì để nói. Ván trước thì Hoàng Nhạc Nhạc còn có thể hack, nhưng đánh ở trang web kia thì sao dùng được. Vì thế Tiểu Hồ Tiên thua cũng không tìm lý do được nữa.
Hoàng Nhạc Nhạc đang vui vẻ thì Tiểu Hồ Tiên bên kia đột nhiên có phản ứng, chát lại: "Tôi biết rồi, cô nhất định kiếm tay súng, người chơi không phải là cô"
Hoàng Nhạc Nhạc kinh ngạc, không ngờ Tiểu Hồ Tiên thông minh như vậy, đoán được mình tìm người đánh thay. Cũng khó trách, Tiểu Hồ Tiên và Hoàng Nhạc Nhạc đánh nhiều rồi, sao không biết nhau. Hoàng Nhạc Nhạc đột nhiên thắng hai ván liền, nên Tiểu Hồ Tiên kiểu gì cũng nghi ngờ.
Vừa nãy chưa kịp có phản ứng vì thua quá thảm. bây giờ Tiểu Hồ Tiên lấy lại bình tĩnh liền cảm thấy không ổn.
Vừa nãy rõ ràng Hoàng Nhạc Nhạc thua, sao đột nhiên thắng vậy? Tiểu Hồ Tiên liền nghĩ ra một điểm.
Chẳng qua Hoàng Nhạc Nhạc bị nói trúng nên có chút xấu hổ, mặt đỏ ửng lên, chu miệng chat lại: "Vừa nãy đúng là đồ đệ của tôi. Cô ngay cả đồ đệ của tôi cũng không thắng"
Tiểu Hồ Tiên sao có thể tin? Đồ đệ ư? Chơi trò này mà cũng thu đồ đệ? Vì thế chat lại: "Cô nói khoác"
Hoàng Nhạc Nhạc còn định tiếp tục lên mặt thì Dương Minh đã tắt bụp cửa sổ.
"Anh làm gì thế?" Hoàng Nhạc Nhạc nhíu mày có chút khó hiểu nhìn Dương Minh.
"Đừng nghịch nữa, tôi hỏi em chuyện này" Dương Minh tắt bụp màn hình.
Thấy Dương Minh bá đạo như vậy, Hoàng Nhạc Nhạc tức tối chu miệng nói: "Lần này anh giúp tôi đánh thắng cô ta, tôi không chấp anh"
Dương Minh Cười cười một tiếng: "Chuyện hôm qua, em nghĩ như thế nào? "
"Cái gì mà nghĩ?" Hoàng Nhạc Nhạc có chút sửng sốt. nàng chỉ nghĩ đến game nên không biết Dương Minh đang nói gì.
"Em không phải quên tối qua chúng ta đã làm gì chứ?" Dương Minh lắc đầu nói.
"Ồ, anh nói ngày hôm qua?" Hoàng Nhạc Nhạc cũng nghĩ ra mình đã làm gì với Dương Minh, chẳng qua nàng lập tức hưng phấn: "Hắc, anh không phải rất cao sao, không phải cho mình là quân tử ư? Cuối cùng không phải cũng bị tôi quyến rũ ư?"
Dương Minh há hốc mồm không biết nói gì. Sao đến bây giờ Hoàng Nhạc Nhạc vẫn cảm thấy đắc ý vì chuyện mình đã làm vậy?
"Em chỉ muốn chứng minh điểm này sao?" Dương Minh ngẩn ra một chút rồi cười khổ nói.
"Đúng thế" Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu nói: "Bây giờ anh còn dám nói không thích tôi không?"
Dương Minh sờ cằm thở dài nói: "Thứ nhất, tôi muốn làm rõ một điểm là chưa bao giờ tự cho mình là quân tử. Tôi cũng không cảm thấy mình có gì hơn người. Ngược lại tôi luôn cảm thấy mình háo sắc. Thứ hai, tôi chưa bao giờ nói không thích em. Nếu không động lòng với em thì tôi không phải người đàn ông bình thường. Nhưng háo sắc cũng được, động lòng cũng được, tôi đã có bạn gái. Cho nên tôi không dám với em"
"." Hoàng Nhạc Nhạc trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm Dương Minh, một lát sau mới nói: "Sao anh không nói sớm?" Hoàng Nhạc Nhạc mặc dù rất hồn nhiên, cũng không cảm thấy mình có quan hệ với Dương Minh có gì không ổn. Nhưng dù như thế nào nàng cũng là một cô gái, biết lần đầu tiên quan trọng như thế nào. Chẳng qua vì hết giận nên nàng có thể bỏ qua.
Chẳng qua khi biết điều mình làm là vô nghĩa, Hoàng Nhạc Nhạc khóc không ra nước mắt. Dương Minh thừa nhận động lòng với mình, mà hắn từ chối chỉ vì đã có bạn gái.
Hoàng Nhạc Nhạc cắn môi tức giận đến độ ngực phập phồng liên hồi. Mình hiểu sai ư? Vậy lần đầu của mình cứ thế là mất.
Bây giờ mất cái đó chẳng có ý nghĩa gì, Hoàng Nhạc Nhạc sao không giận.
Dương Minh nhún vai, bất đắc dĩ nói: "Tôi trước nay vẫn là như vậy mà"
Hoàng Nhạc Nhạc cẩn thận nghĩ lại thì thấy hình như có chuyện này. Nàng mấp máy môi một lúc mới nói: "Vậy bây giờ nên như thế nào?"
Như thế nào? Dương Minh nhìn Hoàng Nhạc Nhạc. Cô bé này đúng là không bình thường. Dương Minh không có cách hình dung về nàng rồi.
"Em thích tôi không?" Dương Minh hỏi.
"Thích?" Hoàng Nhạc Nhạc suy nghĩ một chút rồi nói: "Có một chút."
"Vậy em không ngại làm bạn gái của tôi chứ?" Dương Minh.
"Cũng được. tôi cũng không biết" Hoàng Nhạc Nhạc khẽ lắc đầu.
"Vậy em làm tình nhân của tôi chứ?" Dương Minh hỏi một câu.
"Cũng được" Hoàng Nhạc Nhạc do dự một chút nhưng cảm thấy không có gì không ổn nên gật đầu.
Dương Minh nằm mơ cũng không ngờ có một ngày hắn cưa một cô gái như vậy. Chẳng qua đối với Hoàng Nhạc Nhạc thì chiêu này đúng là có tác dụng.
Nhưng ngay sau đó Hoàng Nhạc Nhạc hỏi: "Làm tình nhân là làm gì? Có phải là làm chuyện như hôm qua?"
Dương Minh gật đầu.
Hoàng Nhạc Nhạc liền kéo ngã Dương Minh: "Không làm có được không? Rất đau, mặc dù sau đó rất thích nhưng tối về người ta đau cả đêm. Hay là sau này anh chơi Bubble với tôi?"
Kiếm một tình nhân như thế này làm Dương Minh đau đầu. Cũng may tính cách Hoàng Nhạc Nhạc thấy nàng khá đáng yêu.
"Được" Dương Minh đầu như không còn khống chế được nữa, hắn có chút lo lắng vì Hoàng Nhạc Nhạc ngây ngô nên phải dặn: "Vậy sau này em ngoài tôi ra thì không được làm chuyện đó với người khác"
"Anh cho là tôi ngu à?" Hoàng Nhạc Nhạc trừng mắt nhìn hắn.
Dương Minh thầm nghĩ cô không ngu thì gì? Chẳng qua lời này hắn không dám nói.
Thân phận đã rõ ràng thì Dương Minh không phải ngại nữa, tay rất tự nhiên ôm eo Hoàng Nhạc Nhạc. Hoàng Nhạc Nhạc mới đầu còn không quen nên tránh né. Nàng ngẩng đầu nhìn Dương Minh, chẳng qua nghĩ tình nhân chắc là phải thân mật. Vì thế không để ý Dương Minh nữa, đưa tay bật màn hình, nàng muốn tiếp tục chơi Bubble.
Trên màn hình đầy tin nhắn của Tiểu Hồ Tiên, hầu hết là trách Hoàng Nhạc Nhạc tìm người đánh thay, trách một lát mà không có tin đáp lại nên phải rời đi.
Hoàng Nhạc Nhạc thấy Tiểu Hồ Tiên đi rồi cũng không còn hứng thú nữa, quay lại QQ để tìm người đánh. Chẳng qua lúc này hầu hết đều là người có cấp dưới hoặc ngang nàng, Hoàng Nhạc Nhạc có thua có thắng.
Dương Minh chỉ hơi thích Hoàng Nhạc Nhạc mà thôi, tình cảm không phải một sớm một chiều là có. Bây giờ Dương Minh chỉ thích cơ thể của nàng.
Không thể phủ nhận Hoàng Nhạc Nhạc từ dáng người đến khuôn mặt đều rất đẹp.
Đúng rồi, Dương Minh đột nhiên nghĩ đến một chuyện quan trọng, vỗ vỗ lưng Hoàng Nhạc Nhạc mà nói: "Hôm qua em về có uống thuốc không?"
"Thuốc gì cơ?" Hoàng Nhạc Nhạc kinh ngạc nói.
"Thuốc tránh thai đó, đồ ngốc. Em muốn có thai à?" Dương Minh nhỏ giọng nói bên tai Hoàng Nhạc Nhạc.
"Ồ, quên rồi" Hoàng Nhạc Nhạc hoảng hốt nói: "Vậy làm sao bây giờ? Người ta có thai ư?"
"Chắc là không đâu, bây giờ uống vẫn kịp" Dương Minh thua nàng rồi. Hoàng Nhạc Nhạc không biết gì hết.
"Vậy mau uống đi, tôi bảo Vương Mi đi mua" Hoàng Nhạc Nhạc không biết mua thứ này, nhưng Vương Mi nhất định đã mua. Nên Hoàng Nhạc Nhạc nghĩ đến Vương Mi.
"Chuyện này tốt nhất không nên để Vương Mi biết" Dương Minh lắc đầu, Hoàng Nhạc Nhạc này không biết gì: "Em đợi chút, tôi đi mua"
"Được"
Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu, nàng không còn tâm trạng mà chơi nữa.
Dương Minh nhìn Hoàng Nhạc Nhạc rồi đứng dậy ra khỏi phòng. Đi chưa được bao xa thì thấy Vương Mi đứng đó. Dương Minh cũng không thể coi như không thấy, đành phải hỏi: "Vương Mi, sao cô lại ở đây?"
"Em gặp phải bạn trai. Hắn và bạn đến đây chơi, thiếu chút nữa bị hắn thấy em ở bên Trương Tân" Vương Mi vỗ vỗ ngực: "Em thấy anh và Nhạc Nhạc ở trong phòng nên không tiện vào, chỉ có thể đi lang thang ngoài này"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #808


Báo Lỗi Truyện
Chương 808/2205