Chương 803: Tiếp tục điều tra


Tin tức của kì cuối, chính là của người đăng, giống như là kí hợp đồng với người nhận, kì tiếp theo sẽ đưa địa điểm mà Trịnh Thiếu Bằng đến, để cho người nhận có cơ hội ra tay.
Tuy rằng tờ báo này được in trước mấy ngày, nhưng mà, thời gian phát hành cũng đặ được ấn định trước, mà người giống như Trịnh Thiếu Bằng, nhật trình mỗi ngày đều được an bài hết rồi, hơn nữa có khả năng là được chuẩn bị lâu dài luôn.
Cho nên, người thuê có thể biết trước hành tung của hắn cũng không có gì kì quái, vốn đây là chuyện không liên quan đến mình, nhưng nghe Phương Thiên giải thích xong, liền trở thành chuyện có liên quan rất lớn với mình.
Tuy rằng Dương Minh cũng không thừa nhận mình là con rể của Hồ Điệp gia tộc gì đó, nhưng mà, không thể phủ nhận rằng mình và Phương Thiên trong giới sát thủ sinh tồn được cũng nhờ vào Hồ Điệp gia tộc.
Nếu chuyện này đã trở nên kì quái, lại liên quan đến Hồ Điệp gia tộc, Dương Minh đương nhiên là muốn tìm hiểu rõ ràng, vấn đề mấu chốt bây giờ là tờ báo tiếp theo khi nào phát hành, và người đăng tin rốt cục là lọai người nào.
Đối với thân phận của người đăng tin, kì thật thì Dương Minh cũng không ôm nhiều hy vọng, nếu đã lựa chọn phương thức thuê sát thủ như vậy, thì thường là người thuê luôn muốn giấu thân phận của mình, đã làm như vậy sao có thể làm lộ thân phận của mình chứ?
Dương Minh lên mạng tìm hiểu về cái tạp chí ĐM này, quyển tạp chí này còn có tên là" phố mua sắm" , cách chổ mà hắn đang ở cũng không tính là xa.
Dương Minh nhớ kĩ địa chỉ này, sau đó liền tắt máy tính, ra khỏi khách sạn, đi xuống lầu, bên ngoài khách sạn lúc nào cũng có rất nhiều taxi đang chờ sẳn, Dương Minh liền đón một chiếc, sau đó đi đến địa chỉ trên mạng ấy.
Theo những ghi chép có sẳn, Dương Minh dễ dàng tìm được địa điểm này, trên trang web thoạt nhìn có vẻ rất nhỏ, nhưng không ngờ lại là một tòa cao ốc lớn, chia làm nhiều ngành.
Dương Minh liền bước vào bên trong tìm hiểu, đi đến chổ ban biên tạp của tạp chí ĐM, lấy thân phận là độc giả để tiếp xúc, mà bên bộ phận biên tập thấy có độc giả muốn trao đổi ý kiến, liền cử người phụ trách biên tập đến.
Cái loại tạp chí dùng để quảng cáo này vẫn tương đối coi trọng ý kiến của độc giả. Bởi vì độc giả có khả năng trở thành một khách hàng cũng như người tài trợ cho trang web, cho nên Dương Minh cũng không gặp phải bất kì trở ngại gì, liền được tiếp đãi tốt đẹp.
"Xin chào, Vương tiên sinh, hoan nghênh ngài đến đây. Không biết ngài có ý kiến hoặc đề nghị gì cần trao đổi với tạp chí của chúng tôi?" Một biên tập viên nhìn có vẻ nho nhã được cử đến tiếp đãi Dương Minh. Đương nhiên, Dương Minh đến đây thì không thể dùng tên thật của mình, tùy tiện chọn là" Vương tiên sinh" .
"Là như vậy, tôi có đọc mấy kì gần đây, nhưng mỗi kì đều có một nội dung kì quái." Nói xong, Dương Minh cầm lấy quyển tạp chí, lật ngay trang báo ấy đưa ra cho người biên tập.
"à, là cái này." Trên mặt của người biên tập liền lộ ra vẻ bất đắc dĩ, cười nói: "Về cái này, cũng có rất nhiều người đọc gọi điện đế hỏi, nhưng mà, đến cửa thì ngài là người đầu tiên. thật sự rất xin lỗi, đã làm cho ngài thêm phiền phức."
Dương Minh khoát tay nói: "Cũng không có phiền phức gì, tôi chỉ tò mò thôi, tôi muốn biết, cái này rốt cục là cái gì thôi?"
"Thật ra tôi cũng không rõ." Người biên tập ngượng ngùng nói: "Tạp chí của chúng tôi lấy quảng cáo là chính, đăng những tin tức quảng cáo ngắn hạn, mà phần quảng cáo này là do người khác yêu cầu đăng. Tuy rằng chúng tôi không biết ý nghĩa cụ thể là gì, nhưng người ta đã đưa tiền phí quảng cáo đến, chúng tôi cũng không có biện pháp từ chối, bởi vì dù sao cũng không phạm pháp"
"Vậy rốt cục là ai đăng? Tôi rất tò mò, muốn tìm người đăng để hỏi một chút." Dương Minh tỏ vẻ ra mình là một người rất tò mò trong chuyện này.
"Haha, đối phương cũng không để lại tin tức liên lạc, cũng không biết rõ thân phận cụ thể, nội dung và tiền quảng cáo mỗi kì đều được gửi đến bằng thư" Người biên tập cười xin lỗi, nói: "Ngài không phải là người đọc đầu tiên hỏi mấy cái này, cũng có rất nhiều người đã gọi điện đến hỏi. Nhưng mà, đại khái là có người cố ý trêu chọc ngưới khác cũng nên."
"Thì ra là thế." Dương Minh gật đầu, quả nhiên là giống như những gì mình đã đoán, người này không muốn lộ diện: "Đúng rồi, tôi muốn hỏi là, tin tức mỗi kì đều cùng một người gửi sao?"
"Cái này tôi cũng không rõ." Người biên tập lắc đầu: "Tôi cũng không hiểu cái này rốt cục là có ý gì? Nhưng mà, kì quái là có một lần nhận được đến hai yêu cầu như vậy, hẳn là có người nào đó cũng muốn trêu chọc người khác chăng."
"Cũng có thể." Dương Minh làm ra vẻ vô cùng thất vọng, thở dài, đứng dậy nói: "Vậy được rồi, nếu là vậy thì thôi, tôi đi trước."
"Vương tiên sinh đi thong thả, hoan nghênh ngài đến đây góp ý cho chúng tôi." Người biên tập cũng đứng dậy tiễn.
"Đúng rồi, kì tiếp theo là khi nào phát hành?" Dương Minh làm bộ như tùy ý lơ đảng hỏi một câu.
"Ngày mốt, ha ha, nếu Vương tiên sinh thích, tôi có thể gửi cho ngài" Người biên tập cũng không cần phải giấu, nhưng mà, nếu Dương Minh vừa đến mà đã hỏi vấn đề này, thì quả thật có chút đột ngột.
"Không cần, ở quán cafe bên dưới cũng có" Dương Minh khoát tay, rời đi.
Lần này đến đây đã thu được tin tức quan trọng, ngày mốt sẽ phát hành, nói cách khác, ngày mốt chính là ngày ám sát Trịnh Thiếu Bằng. Đến lúc đó, căn cứ theo tin tức trong tờ báo, Dương Minh có thể đến chổ của Trịnh Thiếu Bằng để chờ đợi, có lẽ sẽ tìm được một chút dấu vết. Tốt thiếu cũng có thể ngăn chặn được sát thủ đến ám sát Trịnh Thiếu Bằng. Xem coi người này rốt cục là ai.
Ra ngoài cửa, Dương Minh liền gọi điện cho Phương Thiên, báo cáo lại tình hình.
"Ta đã liên hệ với bên Hồ Điệp gia tộc, nhiệm vụ này không phải do người của bên ấy tiếp nhận, nhưng mà, con vẫn phải theo dõi nó" Phương Thiên nói: "Cái này coi như là cơ hội để con rèn luyện, có chuyện gì cứ liên hệ với ta"
"Được" Dương Minh gật đầu: "Ngày mốt con sẽ đến chổ của Trịnh Thiếu Bằng, sẽ nghĩ biện pháp tìm hiểu chuyện này"
Nếu đã không có liên quan đến Hồ Điệp gia tộc, Dương Minh càng phải cẩn thận hơn, đến lúc đó nên quan sát hết mọi chuyện thì tốt hơn.
Lúc này, Trương Tân cũng gọi điện đến: "Lão đại, bên này tao đã thu phục xong rồi, mày đang ở đâu?"
"Tao đang về khách sạn, mày cũng về đi. Tắm rửa một chút, thời gian biểu diễn cũng sắp bắt đầu rồi" Dương Minh nhìn nhìn đồng hồ trong điện thoại, nói.
"Được, lát nữa gặp" Trương Tân nói xong liền cúp điện thoại.
Bảy giờ tối nay, trong sân thể dục của Macao, buổi trình diễn thứ hai trong chuyến lưu diễn của Thư Nhã chính thức khai mạc, rõ ràng là ở đây còn tổ chức quy mô hơn ở Tùng Giang rất nhiều.
Dù sao thì Tùng Giang cũng chí là một thành phố loại hai mà thôi, đương nhiên là không thể so với một thành phố cấp quốc tế như Macao được.
Bên khách sạn cũng đưa vé đến, cũng là vé vip, giá tuy rằng cao, nhưng mà cũng là vị trí tốt. Tuy không phải là hàng ghế đầu, nhưng cũng ngồi ở mặt trước, hàng thứ hai, coi như cũng là có giá trị rồi.
Vị trí của Trương Tân là ngồi bên cạnh Dương Minh, Trương Tân cũng không phải là loại người hâm mộ cuồng nhiệt gì, tuy rằng cũng thích Thư Nhã, nhưng mà sẽ không bay đến tận Macao để coi Thư Nhã biểu diễn đâu.
Cho nên, Trương Tân có chút kì quái về hành vi của Dương Minh, hỏi: "Lão đại, tao thấy mày đâu phải là dân hâm mộ cuồng nhiệt đâu?"
"Haha, kì quái lắm sao?" Dương Minh nhún vai, kì thật thì, nếu Thư Nhã không phải là Tô Nhã, thì Dương Minh cũng sẽ không làm ra loại chuyện điên cuồng này, tốn thời gian.
"Rất kì quái" Trương Tân lắc đầu: "Lão đại, chẳng lẽ mày không biết sao. Thích một ngôi sao thì không sao cả, nhưng mà trầm mê thì không tốt. Dù sao bọn họ cũng sẽ không có khả năng xảy ra chuyện gì với chúng ta"
"Mày nói đúng, tao đến đây là để. theo đuổi Thư Nhã." Dương Minh đột nhiên nhỏ giọng bên tai của Trương Tân.
"Theo đuổi? Cái gì ?" Trương Tân kinh ngạc nhìn Dương Minh: "Lão đại, mày không nói giỡn chứ?"
Dương Minh sờ sờ chính nhỡ trong túi áo, sau đó cười nói: "Đương nhiên là thật rồi, chẳng lẽ tao nói dối?"
"Mày xác định?" Trương Tân không thể tin được, tuy rằng trên mạng đuôi khi cũng có đăng tin đại gia theo đuổi ngôi sao, bây giờ Dương Minh cũng có thể gọi là đại gia rồi, nhưng mà, Trương Tân cảm thấy việc này quả thật rất không bình thường.
"Mày sẽ có một chị dâu là ngôi sao đấy" Dương Minh vỗ vai Trương Tân, cười thần bí.
Trương Tân bị lời nói của Dương Minh làm cho khó hiểu, nhưng mà, đối với năng lực tán gái của Dương Minh thì Trương Tân chưa từng nghi ngờ. Khi đó, Trần Mộng Nghiên không phải là hoa hậu giảng đường sao, mà còn bị Dương Minh kua được, rồi sao đó đến Lam Lăng và Lâm Chỉ Vận, đều là mỹ nữ trong mỹ nữ.
Trước lúc khai mạc, Trương Tân ngồi kể về đối tượng hôm nay của hắn, cứ thao thao bất tuyệt về cái em ấy ấy điện nước ra sao, dâm đãng thế nào, Dương Minh nghe xong, nói: "Mày cũng biết là tao không thích mấy cái này mà."
"Hay là mày cứ đi thử đi, cái cảm giác này sướng lắm, không cần chịu trách nhiệm, cũng không có gánh nặng tâm lý gì cả" Trương Tân đề nghị.
Đúng vậy, không cần chịu trách nhiệm. Dương Minh sờ sờ trán, hắn thật sự không làm như vậy được! Bởi vì trước kia cứ tưởng rằng sẽ đem Tôn Khiết trở thành tình một đêm, nhưng bây giờ.
Đèn trongg này từ từ tối xuống, buổi trình diễn. chính thức bắt đầu.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #803


Báo Lỗi Truyện
Chương 803/2205